Trong bóng đêm, một kẻ ám ảnh sắc đẹp đã tìm thấy cách chống lại thời gian. Nhưng định mệnh đã biến kiệt tác của hắn thành ác mộng kinh hoàng, vĩnh viễn tạc vào nỗi sợ hãi.
Dẫn dắt: Khi Bóng Đêm Thức Tỉnh
Ba giờ sáng. Giờ khắc ma quái khi thế giới chìm sâu vào giấc ngủ, còn những nỗi ám ảnh lại trỗi dậy. Đôi tay ta giờ đây dính chặt vào nhau, không thể rời. Ta phải dùng cạnh ngón cái cứng nhắc gõ từng chữ, từng âm tiết một, bởi lớp keo epoxy công nghiệp vẫn bám lì trên da thịt, như một lời nguyền, một dấu ấn không thể gột rửa. Chúng run rẩy không ngừng, nhưng tâm trí ta đã hoàn toàn tê liệt, chẳng còn đủ sức để bận tâm đến sự yếu ớt đó nữa.
Đầu óc ta trống rỗng, nhưng khao khát thì vẫn cháy bỏng: ta chỉ muốn tạo ra một thứ gì đó thật **tuyệt mỹ**, thật vĩnh cửu. Ta không thể chịu đựng được cảnh tượng mọi thứ dần mục rữa, dần tan biến vào hư không. Ta đã ba mươi lăm mùa lá rụng, và mỗi khi đứng trước tấm gương phủ bụi thời gian, ta lại thấy khuôn mặt mình chảy xệ, những sợi tóc thưa thớt, và thứ trọng lực nghiệt ngã kia cứ thế kéo mọi thứ chìm sâu vào bùn đất, vào cõi chết.
Nó khiến ta buồn nôn. Con người, những kiệt tác biết đi, rồi thời gian nghiệt ngã lại phá hủy tất cả. Đó là một **bi kịch** không thể chấp nhận. Vài năm trước, giữa đêm tối mịt mùng, ta đã tìm ra một cách để khắc phục điều đó, một bí mật đã được chôn vùi trong bóng tối:
Ngươi chỉ cần tẩy sạch hệ thống, bơm đầy nhựa polyester sợi thủy tinh đông cứng nhanh vào tĩnh mạch, và niêm phong bên ngoài bằng lớp sơn công nghiệp bóng loáng. Chúng sẽ vẹn nguyên mãi mãi. Những kiệt tác không tuổi, không phai mờ.
Diễn biến: Sắc Đẹp Bị Nguyền Rủa
Ta giữ chúng, những linh hồn bất tử bằng nhựa và sơn, trong căn hầm bí mật, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới. Ta ngồi trên chiếc ghế bọc da cũ kỹ, đọc sách, và ngắm nhìn chúng, những khuôn mặt không bao giờ già đi, những nụ cười bất biến vượt qua dòng chảy tàn khốc của thời gian. Đó là một sự thỏa mãn ghê rợn.
Và rồi, hôm nay, một **bóng hình** xuất hiện. Một cô gái gõ cửa nhà ta. Bán tấm pin mặt trời hay thứ quái quỷ gì đó, ta không rõ. Cô ta có lẽ chỉ khoảng hai mươi hai cái xuân xanh. Hàm đường nét hoàn hảo, không một tì vết nhỏ, nụ cười rạng rỡ như ánh dương không bao giờ lặn. Ta không thể để cô ta quay bước ra ngoài nắng, rồi từ từ mục nát, tàn phai. Ta không thể. Nỗi ám ảnh dâng trào như thủy triều đen tối.
Thường thì, ta lên kế hoạch cẩn thận hàng tuần trời, từng bước đi được tính toán tỉ mỉ. Nhưng lần này, một bản năng đen tối đã dẫn lối. Khi cô ta quay lưng lại, chỉ tay lên mái nhà, khoảnh khắc ấy, thứ gì đó trong ta đã vỡ vụn. Ta vớ lấy chiếc đèn pin bằng đồng nặng trịch từ giá giày, lạnh lẽo và rắn chắc, rồi giáng một đòn mạnh ngay sau tai cô ta. Một tiếng **khục** khô khốc. Cô ta ngã gục xuống sàn như một tảng đá vô tri, không một tiếng động, không một lời than vãn.
Ta kéo lê cô ta vào gara liền kề, khóa chặt cánh cửa lại, như phong ấn một bí mật kinh hoàng. Tim ta đập điên cuồng, nhưng một cảm giác **phấn khích tột độ** dâng trào, lan khắp từng thớ thịt. Ta đặt cô ta lên chiếc bàn thép chuẩn bị, lạnh lẽo và vô trùng, rồi bắt đầu trộn nhựa. Mùi chất đóng rắn thật khủng khiếp, nó như nhựa cháy và keo siêu dính hòa quyện, xộc thẳng lên làm cháy rụi lông mũi ta, đốt cháy cả không khí xung quanh.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Đôi mắt thủy tinh màu nâu hạt dẻ, lấp lánh và vô hồn, đã chuẩn bị thay thế đôi mắt thật khi chúng xẹp xuống. Sợi dây đồng dày chờ đợi để giữ tư thế cho cô ta, để tạc nên một hình hài vĩnh cửu. Ta định tạo dáng cho cô ta nhìn ra ngoài ô cửa sổ giả mà ta đã tự tay làm, một khung cảnh giả tạo của một thế giới giả tạo. Đó sẽ là tác phẩm đẹp nhất của ta, một kiệt tác bị nguyền rủa.
Ta cầm dao mổ, lưỡi thép sắc lạnh lướt nhẹ, rạch một đường trên cổ cô ta để tìm động mạch cảnh, rồi luồn ống truyền dịch nhựa vào, sẵn sàng bơm lớp sơn bóng, lớp vỏ bọc hoàn hảo cho sự bất tử.
Nhưng ta đã mắc sai lầm. Một sai lầm **chết tiệt**. Ta đã không đánh cô ta đủ mạnh. Ngay khi ta vặn van để nhựa bắt đầu chảy, một tiếng **rắc** nhỏ khẽ vang lên. Đôi mắt cô ta chợt mở choàng. Đôi mắt ấy không còn vô hồn, mà là một sự hoang dại, kinh hoàng tột độ.
Ôi trời đất ơi, cô ta vùng vẫy dữ dội, một sức mạnh điên cuồng bùng nổ. Cô ta đá đổ cả một bình gallon dung dịch acetone, chất lỏng ăn mòn văng tung tóe. Toàn bộ khay dụng cụ phẫu thuật của ta, những lưỡi dao sắc lạnh, những kẹp y tế sáng loáng, rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo với tiếng động **choang choang** điên rồ. Cô ta bắt đầu la hét, tiếng thét xé nát sự tĩnh lặng. Ta hoảng loạn, lao vào vật cô ta ngã khỏi bàn thép, bịt chặt miệng cô ta bằng bàn tay dính keo.
Dung dịch acetone tràn ra khắp nơi, làm ướt sũng quần áo, làm bỏng rát những vết cào xước mới toanh trên cánh tay ta. Hơi bốc lên khiến ta choáng váng, tầm nhìn mờ đi, gần như không thể nhìn rõ. Chúng ta lăn lộn trên sàn nhà, trong vũng hóa chất ăn mòn và máu tanh trơn trượt, một bản giao hưởng của sự đau đớn và sợ hãi.
Và rồi, tiếng chuông cửa reo. Một âm thanh khô khốc, xé toạc sự hỗn loạn.
Là đồng nghiệp của cô ta. Ta có thể thấy bóng anh ta đứng ngay bên ngoài ô cửa sổ mờ sương của gara. Anh ta bắt đầu đập cửa, tiếng **thình thịch** vang vọng như tiếng trống tang, và gọi tên cô ta. Lạy Chúa, tim ta như rớt khỏi lồng ngực. Cô ta cắn chặt vào ngón tay ta, một vết cắn như muốn xé toạc da thịt, đến mức ta cảm thấy xương mình rạn nứt.
Ta phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghìm chặt cô ta, và dùng cánh tay còn lại siết cổ cô ta cho đến khi sự sống dần rời khỏi cơ thể, cho đến khi bất tỉnh hoàn toàn. Mắt ta vẫn dán chặt vào cánh cửa gara, chỉ cầu nguyện rằng tên đó sẽ không thử mở tay nắm cửa, không đẩy cánh cửa định mệnh ấy.
Hồi kết: Bản Án Của Số Phận
Cảm giác như cả một thiên niên kỷ trôi qua trước khi tên đó cuối cùng cũng bỏ đi, tiếng bước chân dần xa vào màn đêm. Nhưng hắn đã thấy cô ta bước lên bậc thềm nhà ta. Hắn chắc chắn phải biết cô ta đã ở đây. Một **bí mật bị phơi bày** ngay trước khi nó kịp chôn vùi.
Và điều tồi tệ nhất là, lớp nhựa đã bắt đầu đông cứng bên trong cô ta khi chúng ta còn đang vật lộn trên sàn. Cánh tay cô ta giờ đây cứng đờ trong một tư thế phòng thủ méo mó, xấu xí. Một sự vặn vẹo ghê rợn, vĩnh viễn tạc vào cơ thể ấy. Cô ta đã bị hỏng rồi. Một kiệt tác đã bị hủy hoại, ngay cả trước khi nó kịp hoàn thành.
Ta ngồi đây, trong bóng tối đặc quánh, ngửi thấy mùi hóa chất cháy nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn cứng đờ, bóng loáng này trong góc gara. Và ta thậm chí không thể cảm thấy hài lòng. Không một chút thỏa mãn nào. Ta tiêu đời rồi. Một bản án đã được định đoạt.
Ta cứ liên tục hé rèm nhìn ra ngoài, chờ đợi ánh đèn đỏ xanh chói mắt của cảnh sát xuất hiện, xé toạc màn đêm. Nếu họ ngửi thấy mùi acetone nồng nặc này, thì ta xong đời. Ta đang phát điên rồi. Ta không thể ngừng kiểm tra các ổ khóa, không thể ngừng sự hoang tưởng đang gặm nhấm tâm hồn ta.
Thứ gì đã thúc đẩy kẻ thủ ác thực hiện hành vi ghê rợn này?
Kẻ thủ ác bị ám ảnh bởi sự mục rữa và lão hóa, đặc biệt là khuôn mặt của chính hắn khi nhìn vào gương. Hắn coi con người là “kiệt tác” nhưng thời gian lại hủy hoại tất cả. Hắn tìm cách “bảo quản” vẻ đẹp vĩnh cửu bằng cách biến nạn nhân thành những bức tượng sáp.
Sai lầm chí mạng nào đã dẫn đến chuỗi sự kiện hỗn loạn?
Sai lầm chí mạng là kẻ thủ ác đã “không đánh cô ta đủ mạnh”, khiến cô gái tỉnh lại khi quá trình bơm nhựa polyester sợi thủy tinh đã bắt đầu. Sự tỉnh dậy bất ngờ này đã gây ra cuộc vật lộn dữ dội, làm đổ hóa chất và khiến quá trình “bảo quản” bị hỏng hoàn toàn.
Sự xuất hiện của người đồng nghiệp có ý nghĩa gì đối với số phận của kẻ thủ ác?
Sự xuất hiện của người đồng nghiệp đã đẩy kẻ thủ ác vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Người đồng nghiệp đã chứng kiến cô gái bước vào nhà và chắc chắn sẽ biết cô ấy ở đây. Điều này gần như đảm bảo rằng cảnh sát sẽ sớm tìm đến, báo hiệu kết cục bi thảm cho kẻ thủ ác.
Tác phẩm “đẹp nhất” của kẻ thủ ác đã kết thúc như thế nào?
“Tác phẩm” đã bị hủy hoại hoàn toàn. Do cuộc vật lộn, nhựa đã bắt đầu đông cứng bên trong cơ thể cô gái trong một tư thế phòng thủ méo mó, xấu xí, không còn giữ được vẻ đẹp hoàn hảo như ý đồ ban đầu của kẻ thủ ác. Thay vì là một kiệt tác, nó trở thành một mớ hỗn độn cứng đờ, bóng loáng và kinh tởm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



