Một phụ nữ 26 tuổi bị ám ảnh bởi những ký ức rời rạc và cảm giác bị theo dõi từ thuở ấu thơ. Liệu đây là điên loạn hay một thực thể siêu nhiên?

Giờ đây, ở tuổi hai mươi sáu, tôi sống trong một tấm màn vô hình, một tấm lưới của những ký ức bị xé toạc và những cảm giác đeo bám đến tận xương tủy. Mỗi hơi thở dường như đều kéo theo một luồng khí lạnh lẽo từ bên trái, nơi tôi luôn cảm thấy một bóng hình lờ mờ đứng lặng im, dõi theo từng cử động của mình. Nó không có khuôn mặt, không có hình hài rõ nét, chỉ là một sự hiện diện, một gánh nặng vô hình đè nén lên tâm trí tôi. Liệu tôi đã phát điên rồi chăng, hay có thứ gì đó thực sự đang bám víu lấy tôi, từ những ngày tháng xa xôi nhất của tuổi thơ?
Câu chuyện này... nó dài, và có lẽ, sẽ khiến bạn ớn lạnh.
Tiếng Gọi Từ Vùng Ký Ức Đánh Mất
Mẹ tôi kể, khi tôi còn là một đứa trẻ lên ba, tôi thường xuyên trò chuyện với “một cô bé và một người đàn ông không hề hiện hữu”. Mẹ nói, ánh mắt tôi nhìn vào khoảng không, môi thì thầm những câu chuyện mà chỉ mình tôi và những thực thể vô hình kia hiểu rõ. Rồi một ngày, sự mơ hồ ấy biến thành một cơn kinh hoàng hữu hình: chiếc bàn nhỏ trong phòng ngủ của tôi bắt đầu rung lắc dữ dội, không ngừng nghỉ. Không phải là một chấn động nhỏ, mà là một vũ điệu cuồng loạn của gỗ và không khí, như thể một bàn tay vô hình nào đó đang cố gắng lôi kéo nó khỏi mặt đất. Mẹ tôi, người phụ nữ kiên cường, đã phải mời một linh mục đến làm phép cho căn nhà, và mọi chuyện tạm lắng xuống, như một cơn ác mộng bị dồn nén vào góc tối nhất của ngôi nhà.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Mười năm sau, khi tôi mười ba tuổi, sự hiện diện ấy lại trỗi dậy từ vực sâu của im lặng. Tôi đang ở trong phòng tắm, một mình trong căn nhà vắng lặng, khi một tiếng gọi khe khẽ vang lên. Đó là giọng một cô bé, gọi tên con mèo của tôi. Tiếng gọi dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự rợn người, vì tôi biết rõ, không có ai khác ở nhà. Chỉ có tôi, và tiếng vọng ấy, như một lời nhắc nhở rằng chúng chưa bao giờ rời đi.
Lời Thì Thầm Qua Bức Tường Ngăn Cách
Thời gian trôi đi, tôi cố gắng chôn vùi những ký ức ấy vào sâu thẳm. Chuyển nhanh đến khi tôi khoảng mười tám tuổi. Tôi đang làm việc, trong một không gian mở nhưng lại bị chia cắt bởi một bức tường lớn vững chắc. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy một giọng nữ gọi tên tôi. Âm thanh rõ ràng đến kinh ngạc, như thể người nói đang đứng ngay đối diện tôi, qua bức tường kia. Tim tôi đập thình thịch. Tôi đi vòng sang, một cách chậm rãi, từng bước chân như muốn vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng. Nhưng khi tôi đến nơi, không hề có một bóng người. Không ai đủ gần để tôi có thể nghe rõ ràng đến vậy. Không một ai.
Gánh Nặng Của Nước Mắt Và Lãng Quên
Mẹ tôi cũng kể rằng, có những khi tôi cứ thế khóc không ngừng mà không rõ lý do gì, những tiếng nức nở kéo dài hàng giờ, như thể trái tim tôi đang vỡ vụn từ bên trong. Điều đó vẫn tiếp diễn cho đến bây giờ. Là một phụ nữ ở tuổi hai mươi sáu, tôi trở nên vô cùng nhạy cảm với mọi cảm xúc, và đến tận bây giờ, tôi vẫn có thể khóc hàng giờ mà chẳng vì một nguyên nhân rõ ràng nào cả. Nước mắt tuôn rơi như một dòng chảy không kiểm soát, một sự giải tỏa cho nỗi đau vô hình mà tôi không thể gọi tên.
Kỳ lạ hơn cả, là sự mất mát trong ký ức của tôi. Tôi hoàn toàn không nhớ bất cứ điều gì trước năm mười ba tuổi. Mọi thứ trước đó đều là một khoảng trống, một bức màn đen kịt. Và không chỉ vậy, tôi đã cố gắng quên đi rất nhiều năm khác trong cuộc đời mình. Tôi thực sự không thể nhớ gì cả. Thường xuyên, tôi có cảm giác như có một tấm màn vô hình bao phủ quanh mình, che khuất những mảnh ghép quan trọng, và cái bóng hình ấy, luôn đứng ở phía bên trái của tôi, như một người bảo vệ hay một kẻ giám sát bí ẩn.
Hồi Kết: Lời Thì Thầm Vẫn Còn Đó
Tôi tự hỏi, liệu đây có phải là khởi đầu của sự điên loạn, hay là tiếng vọng của một bí ẩn vùi lấp sâu thẳm trong tiềm thức tôi? Tiếng gọi tên con mèo, tiếng thì thầm qua bức tường, chiếc bàn rung lắc, và bóng hình vĩnh cửu bên trái... Tất cả như những mảnh ghép của một lời nguyền cổ xưa, một thực thể đang tìm cách bám víu, tìm cách đoạt lấy. Tôi là con mồi, và chúng, những kẻ vô hình, đang vây quanh. Bóng tối vẫn còn đó, lời thì thầm vẫn còn đó, và câu hỏi ám ảnh nhất vẫn lơ lửng trong không khí: Thứ gì đó đang bám víu lấy tôi? Và nó muốn gì?
Thứ gì đã xảy ra khi nhân vật chính lên 3 tuổi khiến mẹ cô phải mời linh mục?
Khi nhân vật chính lên 3 tuổi, chiếc bàn trong phòng ngủ của cô đã rung lắc dữ dội không ngừng, tạo ra một hiện tượng siêu nhiên đáng sợ khiến người mẹ phải mời một linh mục đến làm phép cho căn nhà.
Những sự kiện nào củng cố niềm tin của nhân vật chính về sự hiện diện của một thực thể vô hình khi cô còn trẻ?
Khi 13 tuổi, cô nghe thấy tiếng một cô bé gọi tên con mèo của mình trong khi cô đang ở nhà một mình. Sau đó, khi 18 tuổi, cô lại nghe thấy tiếng một cô gái gọi tên mình từ phía đối diện bàn làm việc, nơi có một bức tường lớn ngăn cách, nhưng không hề có ai ở đó.
Mối liên hệ giữa việc khóc không ngừng và khả năng nhớ lại ký ức của nhân vật chính là gì?
Nhân vật chính thường xuyên khóc không ngừng mà không rõ lý do, kéo dài hàng giờ, ngay cả khi trưởng thành. Cùng với đó, cô hoàn toàn không nhớ bất cứ điều gì trước năm 13 tuổi và đã cố gắng quên đi nhiều năm khác, cho thấy một sự ức chế tâm lý sâu sắc có thể liên quan đến các trải nghiệm siêu nhiên của cô.
Cảm giác về “tấm màn vô hình” và “bóng hình bên trái” biểu thị điều gì?
Những cảm giác này tượng trưng cho sự đeo bám và giám sát liên tục từ một thực thể không xác định. “Tấm màn vô hình” có thể là sự che khuất ký ức hoặc một rào cản giữa cô và thế giới thực, trong khi “bóng hình bên trái” là biểu hiện cụ thể của sự hiện diện ám ảnh, không ngừng theo dõi.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn

