Bị giam cầm trong chính ngôi nhà đầy xác thịt thối rữa, người đàn ông đối mặt với những thực thể ẩn mình trên căn gác mái tối tăm.

Bóng Tối Trong Kẻ Nhìn
Tôi vẫn còn thở, dù nhịp tim chỉ còn là những tiếng đập lạc lõng giữa cõi hư vô. Tôi vừa hé đôi mắt trĩu nặng khỏi tấm chăn cũ kỹ, cố tìm kiếm một tia sáng thực tại. Đèn vẫn sáng, một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn soi rọi căn phòng trống rỗng. Chẳng có ai ở đây, không một bóng hình, không một hơi thở nào khác ngoài tiếng rít của gió qua khe cửa đóng đinh chặt chẽ. Tôi lùng sục mọi ngóc ngách như một kẻ tâm thần đi tìm liều thuốc giải, nhưng vô vọng. Giờ đây, tôi chỉ còn biết thu mình lại nơi góc phòng ngủ, nơi bóng tối dường như đang mọc ra từ sàn nhà.
Trên chiếc giường hạnh phúc ngày nào, vợ tôi vẫn nằm đó. Nhưng cô ấy không còn ngủ. Tôi đã định chạm vào làn da ấy, định lay cô dậy khỏi cơn mộng mị dài đằng đẵng, nhưng rồi bàn tay tôi khựng lại trong sự kinh hãi tột độ. Sự thối rữa đang diễn ra với một tốc độ phi nhân tính. Cứ như thể thời gian không còn trôi theo nhịp tích tắc của đồng hồ, mà nó đang cuộn xoáy, nghiền nát thể xác cô ấy ngay trước mắt tôi. Những thớ thịt co quắp, làn da tái nhợt chuyển sang sắc xám tro của sự hủy diệt. Cô ấy đang héo hon đi nhanh hơn cả nỗi đau thương đang gặm nhấm linh hồn tôi. Hy vọng ở cõi vĩnh hằng, cô ấy biết rằng tôi vẫn chưa bỏ cuộc.
Thời Gian Đóng Băng Và Những Cánh Cửa Giam Cầm
Tôi đã ở trong cái lồng này quá lâu, lâu đến mức tâm trí bắt đầu đào bới những ký ức không tồn tại. Tôi nhìn lên những chiếc đồng hồ treo tường, chúng đều đã đứng im tại một khoảnh khắc chết chóc, kim giây bất động như bị đóng đinh vào không gian. Vậy mà, nghịch lý thay, bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm một cách bền bỉ, dài hơn bất cứ chu kỳ tự nhiên nào của tạo hóa.
Mọi lối thoát đều đã bị bịt kín. Những cây đinh rỉ sét găm sâu vào khung gỗ cửa sổ như muốn giam giữ một bí mật kinh hoàng không cho phép lọt ra ngoài. Tôi tự hỏi, nếu tôi đã tìm khắp nơi mà không thấy chúng, vậy thì những thực thể đó đã tan biến vào đâu?
Có lẽ đây là một trò chơi mèo vờn chuột đầy ác ý, một niềm hy vọng giả tạo được ném ra để xem tôi vùng vẫy. Nhưng lũ quỷ quyệt đó đã nhầm. Chừng nào lồng ngực này còn phập phồng, tôi sẽ là kẻ canh cửa địa ngục này. Chúng đã cướp mất người phụ nữ tôi yêu, nhưng chúng sẽ không thể bước ra khỏi đây để gieo rắc thêm bất cứ tai ương nào nữa.
Sự Hiện Diện Trên Cao
Nơi duy nhất còn sót lại, một vùng tối thẳm mà tôi đã cố tình lờ đi suốt một tuần qua: Căn gác mái. Tôi nín thở lắng nghe. Sự im lặng đặc quánh lại, nhưng tôi biết chúng đang ở trên đó. Chúng nghe thấy tôi. Chúng đang quan sát tôi qua những kẽ hở của trần nhà. Tại sao chúng không xuống đây kết liễu tôi? Tại sao chúng lại chọn lẩn trốn trong bóng tối thượng tầng?
Phải chăng chính chúng là những kẻ đã bật đèn? Chính chúng đã bẻ cong thực tại, khiến thời gian vừa đứng im vừa trôi nhanh đến điên dại? Tôi bắt đầu nghi ngờ chính những gì mình đang thấy. Có lẽ tôi đã mất trí. Có lẽ nỗi cô độc và mùi tử khí đã thổi bay những mảnh lý trí cuối cùng của tôi.
Cơn đói cào xé, nhưng trong tủ lạnh chỉ còn là một nghĩa địa của thực phẩm. Mọi thứ đều đã mốc meo, biến dạng thành những hình thù không thể nhận dạng. Ngay cả nước uống cũng hóa thành thứ chất nhầy đặc quánh, co giật khi chạm vào như thể nó có sự sống riêng. Thứ duy nhất tôi có thể đưa vào cổ họng là vài chai rượu vang cũ – thứ chúng tôi định dành cho đêm hẹn hò. Cái đêm định mệnh mà những bóng đen trồi lên từ hư vô, và tôi thức dậy bên cạnh vợ mình, người đã bị đóng băng trong một tiếng thét vĩnh cửu.
Tôi uống để tìm chút can đảm cuối cùng. Tôi không thể chết vì khát, vì sự trả thù chưa được thực hiện. Bỗng nhiên... một tiếng động lạ từ phía trên. Một tiếng sột soạt ghê người. Tôi đã đúng. Chúng ở đó.
Tôi đi chuẩn bị đây. Lần này, bóng tối sẽ phải đối mặt với một kẻ không còn gì để mất. Cảm ơn vì đã lắng nghe những lời trăng trối này, nếu đây là lần cuối cùng tôi còn có thể viết.
Tại sao thời gian trong ngôi nhà lại trôi khác thường?
Có vẻ như sự hiện diện của những thực thể bí ẩn đã tạo ra một vùng nhiễu loạn thực tại, khiến quá trình phân hủy sinh học diễn ra nhanh hơn trong khi các thiết bị đo lường thời gian đều bị đóng băng.Vợ của nhân vật chính đã gặp chuyện gì?
Cô ấy đã tử vong ngay trong đêm đầu tiên những thực thể xuất hiện, với gương mặt đông cứng trong một tư thế kinh hãi, cho thấy cô đã nhìn thấy điều gì đó vượt quá sức chịu đựng của con người.Thứ gì đang trốn trên căn gác mái?
Đây vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải, nhưng nhân vật chính tin rằng đó là những thực thể đã gây ra toàn bộ sự việc và đang chờ đợi anh trong bóng tối phía trên.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn


