Tristan phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: có kẻ đang dùng giọng nói của anh để 'xử lý' những bệnh nhân cô độc trước khi họ tan biến mãi mãi.

Tôi cần phải trút bỏ gánh nặng này vào khoảng không vô định của internet, bởi lẽ trong thế giới thực, tiếng thét của tôi chỉ chạm vào những bức tường câm lặng. Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng nhưng đầy vẻ chịu đựng, đôi môi nàng mím chặt như một dấu gạch ngang ngăn cách giữa sự thật và chứng hoang tưởng. Nàng hỏi tôi về thuốc ngủ. Sếp tôi nhìn vào nhật ký cuộc gọi, xoay màn hình lại để chỉ cho tôi thấy một khoảng trắng mênh mông, rồi đề nghị tôi nghỉ phép. Họ không hiểu. Họ không nghe thấy tiếng thì thầm của hư vô đang bò dọc theo những dây cáp điện thoại.
Kẻ nhặt nhạnh những mảnh đời bị bỏ rơi
Công việc của tôi là một điều phối viên cộng đồng cho một tập đoàn y tế vô danh. Tôi ngồi đó, bị vây hãm bởi ánh sáng xanh leo lắt của màn hình, gọi cho những linh hồn bị hệ thống bỏ quên. Những bệnh nhân Medicaid già nua, những người mà điện thoại của họ đã bám bụi từ lâu vì mỗi cuộc gọi đến chỉ mang theo tin xấu: nợ nần, cắt bảo hiểm, hoặc những lời từ chối lạnh lùng. Tôi giỏi việc này vì tôi từng là một trong số họ. Tôi nói chuyện bằng sự chân thành, không kịch bản, không máy móc. Tôi nhớ từng cái tên. Và đó chính là sai lầm lớn nhất của tôi.
Ba tuần trước, cái tên Darlene Massey xuất hiện. Khi bà ấy nhấc máy ở tiếng chuông thứ ba, một âm thanh khô khốc vang lên, như thể không khí vừa bị rút cạn khỏi buồng phổi già nua. "Anh lại gọi nữa rồi," bà ấy nói. Tôi ngỡ ngàng, khẳng định đây là lần đầu tiên. Nhưng không, bà ấy đọc vanh vách: Thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm. Cùng một giọng nói. Cùng một cái tên: Tristan. Nhưng kẻ đó không hỏi về bệnh án. Hắn hỏi về sự cô độc. Hắn hỏi liệu có ai thường xuyên thăm nom bà không. Khi tôi nhìn vào hồ sơ của Darlene, nó trống rỗng một cách rợn người. Không có lịch sử cuộc gọi. Không có ghi chú. Chỉ có sự im lặng đáng sợ của những con số.
Những cuộc gọi từ ranh giới bóng tối
Sự việc bắt đầu leo thang thành một cơn ác mộng có hệ thống. Gerald Pitts, một cụ ông 67 tuổi sống lầm lũi ở phía nam thành phố, đã hỏi tôi về việc khóa cửa. "Con hỏi ta chốt cửa có chắc không, vì tay ta yếu quá," ông ấy kể lại với giọng run rẩy. Tôi rùng mình. Đêm đó, trong trạng thái mê man của thuốc ngủ, tài khoản của tôi đã tự động hoàn thiện hồ sơ của ông ấy vào lúc 2:47 sáng. Sống một mình. Tầng trệt. Khóa cửa hỏng. Những thông tin ấy giống như một bản hướng dẫn cho một kẻ hành quyết âm thầm.
Mười một người. Tất cả đều cô lập. Tất cả đều tan biến sau khi hồ sơ của họ được cập nhật bởi một "Tristan" nào đó vào lúc nửa đêm. Kinh hoàng nhất là Margaret Boudreau, cụ bà 74 tuổi hiền hậu với con mèo tên General và chậu cây từ những năm tám mươi. Tôi đã trò chuyện với bà ấy, nghe bà ấy gọi mình là "con yêu" suốt nhiều tuần. Nhưng khi tôi đến tận nhà vì số điện thoại bị cắt, người hàng xóm nói với tôi bằng giọng thản nhiên đến lạnh gáy: "Margaret mất vài tuần trước rồi, con trai. Người ta tìm thấy bà ấy vào thứ Ba."
Tôi đứng chết lặng dưới nắng gắt. Nếu bà ấy đã chết, thì kẻ nào đã nhấc máy? Kẻ nào đã đóng giả giọng một người bà hiền hậu để trò chuyện với tôi về việc con mèo General thích ngủ trên bàn bếp? Mọi ghi chú trong hồ sơ của tôi đều mang ngày tháng sau khi bà ấy đã qua đời. Tôi đang trò chuyện với những xác chết, hoặc tệ hơn, với kẻ đã tạo ra chúng.
Di sản của sự biến mất
Tôi đào bới quá khứ và tìm thấy Devon Marsh, người tiền nhiệm của tôi. Anh ta biến mất tám tháng trước không một dấu vết. Bài đăng cuối cùng của anh ta trên mạng xã hội là một lời cầu cứu nghẹn ngào: "Tôi có thể nghe thấy chính mình đang thực hiện những cuộc gọi mà tôi không hề gọi... Mọi thứ đều nằm trong các hồ sơ." Anh ta không chết, anh ta chỉ đơn giản là ngừng tồn tại. Hệ thống đã nuốt chửng anh ta.
Khi tôi mang bằng chứng đến cho sếp, một sự thật kinh hoàng khác ập đến. Những dấu thời gian 2-3 giờ sáng mà tôi tận mắt chứng kiến bỗng dưng biến đổi thành 2-3 giờ chiều ngay trước mắt tôi. "Tristan, cậu cần nghỉ ngơi," bà ấy nói bằng tông giọng cẩn trọng mà chúng tôi thường dùng để dỗ dành những kẻ tâm thần. Tôi nhận ra mình đã lọt vào mạng nhện của hư vô. Không ai cứu tôi, vì tôi đã trở thành một hồ sơ cần được xử lý.
Hồi kết: Cuộc gọi cuối cùng
Đêm qua, tôi ngồi trong bóng tối, không dùng thuốc, chờ đợi định mệnh. Đúng 2:15 sáng, màn hình điện thoại sáng rực. Người gọi: Số nội bộ của công ty. Tôi nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng của tôi. Một giọng nói ấm áp, kiên nhẫn, đầy sự quan tâm giả tạo. "Chào, có phải Tristan không? Anh có sống một mình không? Có ai sẽ nhận ra nếu anh ngừng nhấc máy không?"
Sáng nay, tôi ngồi trong xe tại bãi đậu xe của công ty, nhìn vào tòa nhà như nhìn vào một nấm mồ tập thể. Tôi vừa đăng nhập vào hệ thống. Có một hồ sơ mới mang tên Tristan. Địa chỉ của tôi. Tên vợ tôi. Lịch trình ngủ của tôi. Mọi mục đều đã được điền đầy đủ. Dấu thời gian hoàn tất: 2:15 sáng. Hồ sơ đã đóng. Yêu cầu đã được phê duyệt. Tôi không còn là người đi tìm những linh hồn lạc lối nữa. Giờ đây, tôi chính là kẻ bị lãng quên tiếp theo. Và sẽ không có ai gọi điện để tìm tôi.
Khám phá bí ẩn hồ sơ y tế
Tại sao các dấu thời gian cuộc gọi lại thay đổi từ đêm thành ngày?
Có thể hệ thống hoặc một thực thể nào đó đã thao túng dữ liệu thực tế để cô lập Tristan, khiến lời nói của anh trở nên hoang đường trong mắt người khác, hoặc đó là sự méo mó của thời gian khi cái chết cận kề.
Chuyện gì đã xảy ra với Devon Marsh?
Devon Marsh dường như đã trải qua quy trình tương tự Tristan. Anh ta bị thay thế và "xử lý" sau khi hồ sơ cá nhân bị kẻ ẩn danh hoàn thiện thông qua chính tài khoản làm việc của mình.
Kẻ thực hiện các cuộc gọi lúc nửa đêm là ai?
Câu chuyện gợi ý về một thế lực siêu nhiên hoặc một thuật toán đen tối của hệ thống y tế, có khả năng sao chép danh tính và giọng nói để tìm kiếm những người cô độc và kết thúc sự tồn tại của họ một cách âm thầm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn

