Matthew Johnston tỉnh dậy trong buồng giam trống rỗng, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Điều gì đã xảy ra với tất cả? Một bí ẩn kinh hoàng sắp hé lộ.

Dẫn Dắt: Lời Tiên Tri Từ Bóng Tối
Tôi là Matthew Johnston, một cái tên bình thường cho một cuộc đời từng rất đỗi bình thường. Hai mươi sáu năm, từng ngày trôi qua như bao kẻ khác giữa cõi trần gian này. Ngoại trừ một điều, một suy nghĩ lạnh lẽo bám riết lấy tâm trí tôi như một lời nguyền: tôi không tin mình sẽ sống sót qua khỏi năm 2027. Và lý do, nó chôn vùi trong những lớp bụi của một bí ẩn vừa mới thức tỉnh.
Vài năm trước, cuộc đời tôi rẽ sang một lối tối tăm khi tôi vướng vào rắc rối với chính quyền địa phương. Một bản án, một khoảng thời gian bị giam cầm. Đó chẳng phải là quãng đời mà bất kỳ ai muốn nhắc lại, và tôi ước mình có thể xoay ngược thời gian. Nhưng quá khứ, nó cứng nhắc như những song sắt nhà tù này vậy.
Giờ đây, tôi là một kẻ độc thân, sống một mình trong một căn hộ nhỏ bé, với người bạn duy nhất là con mèo Bella. Con bé đang được chị gái tôi chăm sóc, trong khi tôi, lại một lần nữa, chôn chân trong cái địa ngục trần gian này. Không, tôi thề, tôi không giết người.
Diễn Biến: Chuỗi Định Mệnh Nghiệt Ngã
Hồi ức về cuộc đời trước song sắt
Chỉ vài đêm trước, mọi thứ vẫn còn mang màu sắc của sự cáu kỉnh thường nhật. Tôi ở quán bar với chị gái mình – một cô bé mới hai mươi tuổi, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt bướng bỉnh – cùng với gã bạn trai của cô ấy. Một tên khốn nạn toàn tập, xin lỗi vì cách nói này, một kẻ đã ba mươi mốt mà vẫn hành xử như một tên côn đồ. Khi đó, tôi vẫn còn giữ được sự điềm tĩnh... dù chỉ là tạm thời.
Bỏ qua hắn. Chúng tôi ở quán bar, men rượu ngấm dần, và rồi, như một quy luật tồi tệ, ẩu đả đã xảy ra. Hắn ta suýt nữa thì đánh tôi tơi bời, nhưng tôi cũng kịp tung vài cú đấm khá mạnh, đến nỗi hắn phải lĩnh trọn một cú vào mũi, nghe thấy tiếng rắc ghê rợn. Thành thật mà nói, trông hắn thảm hại hơn tôi nhiều. Vậy mà, hắn lại đến cảnh sát, tự nhận mình là nạn nhân. Một vở kịch lố bịch đẩy tôi vào đây. Một buổi ra tòa sớm thôi, đó là điều duy nhất tôi còn mong đợi, một tia sáng yếu ớt giữa mịt mùng.
Địa ngục trần gian: Những ngày đầu tiên
Nhà tù. Không phải là một nơi để kể những câu chuyện vui, và chắc chắn không phải là nơi để đánh đổi những năm tháng tuổi trẻ của mình. Mọi thứ ở đây đều tệ hại một cách kinh khủng. Đồ ăn dở như cứt, buồng giam bốc mùi ẩm mốc, hôi hám, và mọi con người ở đây đều biến thành rác rưởi. Một lời khuyên chân thành: đừng bao giờ để bản thân mình lạc vào cái chốn này.
Những chiếc còng lạnh lẽo siết chặt cổ tay tôi, hơi quá mức cần thiết, nhưng có ai thèm quan tâm đâu? Đối với lũ cảnh sát, nỗi đau của tôi chỉ là một con số vô nghĩa. Đi dọc hành lang sau tất cả các cuộc khám xét cứ như một cuộc đi bộ tủi hổ trong bộ áo liền quần bẩn thỉu lấm lem, dưới những ánh mắt dò xét, khinh miệt.
Sau vài ngày sống trong sự giằng xé, tôi được chuyển vào một buồng giam riêng, cùng với một người bạn tù mà tôi hiếm khi nói chuyện. Tôi không bận tâm, chỉ cố gắng giữ mình càng nhiều càng tốt, tránh xa mọi rắc rối mới.
Sự hiện diện bất ngờ: Tiếng thì thầm của hư vô
Tối hôm đó, khi đang nằm vật vờ trên chiếc giường cứng nhắc, tôi nghe thấy những tiếng nói lầm bầm, rất gần. Tuyệt vời, thằng này lại là một tên điên nữa rồi... Sao chúng nó không tống mấy thằng khốn này vào trại tâm thần luôn đi? Tôi tự nhủ, cố gắng phớt lờ nhưng vô ích.
"Này, anh có thể ngừng lại đêm nay được không, tôi đang cố ngủ đây." Thành thật mà nói, tôi cảm thấy hơi áy náy vì đã nói chuyện có phần gay gắt với hắn, nhưng mà, anh bạn, không chỉ có mỗi mình anh ở đây đâu.
Tôi lại nghe thấy tiếng sột soạt. Tôi biết hắn đã lật mình trên giường, giờ đang đối mặt với tôi, nhưng lưng tôi lại quay về phía hắn. Tôi vội quay lại, bởi ở đây, bạn không bao giờ được quay lưng lại với người khác, đặc biệt là mấy tên điên, vì bạn không bao giờ biết chúng có thể làm gì mình.
"Xin lỗi anh bạn, tôi luôn khó ngủ." Hắn nói bằng một chất giọng mà tôi không thể xác định, nhưng lại có vẻ gì đó hơi quyến rũ một cách đáng sợ.
"Không sao đâu, anh bạn. Tôi chỉ đang mệt vãi ra và cần ít nhất vài giờ chợp mắt ngon lành."
"À, phải rồi, chắc chắn rồi, đêm nay anh sẽ ngủ say như chết. Anh thậm chí còn không biết tôi ở đây đâu." Hắn nói, nở một nụ cười ngây thơ đến rợn người. Một nụ cười mà giờ đây, khi nghĩ lại, khiến từng thớ thịt tôi nổi da gà.
"À phải rồi, nếu anh không ngại và chỉ vì tò mò thôi, tại sao họ lại tống anh vào đây?" Tôi hỏi, nghĩ rằng hắn sẽ hoàn toàn phớt lờ tôi, giống như tôi sẽ làm nếu hắn hỏi.
"Tấn công và quấy rối..." Hắn nói nhỏ, gần như hổ thẹn... "Và theo dõi nữa." Hắn nói thêm, giọng nhỏ dần như tiếng gió thoảng qua song sắt.
"Chà, danh sách của anh cũng khá dài đấy nhỉ." Tôi khẽ cười khúc khích, cố gắng giảm bớt sự căng thẳng. "Thôi được rồi, ngủ ngon nhé, đừng có tự nói chuyện một mình nữa không thì họ tống anh vào bệnh viện tâm thần đấy, anh bạn. Ở đó có lẽ còn tệ hơn." Tôi tự cười một mình, không hề hay biết rằng chính mình đang đứng bên bờ vực của một cơn ác mộng.
Hồi Kết: Khi Nhà Tù Nuốt Chửng Kẻ Giam Cầm
Thức giấc giữa vực sâu: Sự trống rỗng kinh hoàng
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong trạng thái cứng đờ và bối rối, cứ như thể mình bị đánh thuốc mê, cảm giác nôn nao còn tệ hơn gấp mười lần. Khắp người tôi đau nhức như vừa bị đánh đập, nhưng khi lật mình kiểm tra, tôi không thấy vết bầm tím nào. Một sự trống rỗng kỳ lạ bao trùm căn phòng. Tôi ngẩng lên và nhìn thấy chiếc giường lộn xộn ở phía bên kia phòng... hoàn toàn trống rỗng.
Cái quái gì thế này...?
Cánh cửa lớn dẫn ra khu vực nhà ăn cũng bị khóa chặt, kẹt cứng như thể nó chưa từng được mở ra. Tôi bị mắc kẹt? Một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng. Tôi bật dậy, nhìn khắp các buồng giam khác và nhận ra tất cả chúng đều trống rỗng một cách đáng sợ. Chỉ có mình tôi? Một hạt bụi bị bỏ quên giữa một thế giới đã biến mất?
Im lặng chết chóc: Tiếng gọi từ hư vô
"Chào!? Có ai ở đó không? Mọi người đâu hết rồi?" Tôi gào thét liên tục khoảng năm phút, giọng khản đặc, trước khi nhận ra sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ tòa nhà. Một sự im lặng không hề tự nhiên, mà như thể nó đã nuốt chửng mọi âm thanh, mọi hơi thở. Chỉ có tiếng vang vọng của chính những tiếng kêu gào và lời cầu cứu tuyệt vọng của tôi là an ủi tôi đôi chút, một minh chứng yếu ớt rằng tôi vẫn còn tồn tại.
Tôi ngồi bệt xuống mép giường khoảng một hai tiếng đồng hồ, lúc thì khóc nức nở trong bất lực, nước mắt chảy dài trên gò má xám ngắt. Rồi cơn giận dữ bùng nổ, tôi đấm đá mọi thứ có thể, cố gắng xé toạc cánh cửa kim loại dày đang nhốt tôi khỏi thế giới bên ngoài, khỏi sự thật kinh hoàng đang ẩn mình. Cuối cùng, tôi lại ngồi thụp xuống giường, chìm vào im lặng, lạc trong những suy nghĩ của chính mình, không biết phải làm gì, cho đến khi tôi nghe thấy nó.
Một tiếng hét rợn người, một âm thanh mà không một con người nào có thể tạo ra. Thứ gì đó quá lớn, quá dữ tợn và kinh hoàng đến mức tôi phải ôm chặt lấy tai, cố gắng xua đi tiếng gào thét xuyên thấu tận xương tủy. Nó vang vọng phi nhân tính đến nỗi như thể phát ra từ mọi hướng cùng một lúc, bủa vây lấy tôi trong một vòng xoáy của sợ hãi. Rồi, những bước chân nặng nề, dồn dập, vang vọng qua hành lang tối tăm. Những bước chân không phải của con người, mà là của thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn, và đói khát hơn bất kỳ điều gì tôi từng biết. Cánh cửa buồng giam của tôi bỗng nhiên rung lên bần bật, như thể có một thứ gì đó đang đứng ngay bên ngoài, và nó đã tìm thấy tôi.
Điều gì đã xảy ra với những tù nhân khác?
Câu chuyện không cung cấp thông tin rõ ràng về số phận của các tù nhân, chỉ mô tả rằng tất cả các buồng giam đều trống rỗng khi Matthew tỉnh dậy. Đây là một bí ẩn trung tâm.
Matthew Johnston có thoát khỏi nhà tù không?
Ở phần kết của câu chuyện, Matthew bị mắc kẹt trong buồng giam, và một tiếng hét kinh hoàng cùng những bước chân dồn dập cho thấy anh ta đang đối mặt với một mối nguy hiểm khôn lường. Số phận của anh ta vẫn còn bỏ ngỏ.
Lời nói của bạn tù rằng Matthew sẽ 'ngủ say như chết' có ý nghĩa gì?
Lời nói của bạn tù được kể lại sau khi Matthew tỉnh dậy trong trạng thái bị đánh thuốc mê và buồng giam đã trống rỗng. Điều này ám chỉ rằng bạn tù có thể biết hoặc liên quan đến sự kiện bí ẩn đã xảy ra.
Mối liên hệ giữa lời tiên tri năm 2027 và sự kiện trong nhà tù là gì?
Matthew Johnston tin rằng mình sẽ không sống sót qua năm 2027. Sự kiện kinh hoàng trong nhà tù có thể là hiện thực hóa lời tiên tri đó hoặc một phần của nó, hé mở một bí ẩn lớn hơn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn


