Màn đêm nuốt chửng trang trại Nam Carolina. Một giọng nói ma quái vọng ra từ rừng sâu, theo sau là hình dáng ghê rợn mà mọi nhân chứng sẽ không bao giờ quên. Bí ẩn vẫn còn đó.

Lời Mở Đầu Từ Vùng Đất Hoang Dã
Có những đêm, ký ức về mùa hè năm ngoái, khi tôi mới mười ba tuổi, vẫn trỗi dậy, bám víu lấy tâm trí tôi như một cái bóng không thể rũ bỏ. Đó không phải là nỗi nhớ về những ngày nắng vàng rực rỡ hay mùi cỏ khô quen thuộc của trang trại chúng tôi ở Nam Carolina, mà là một nỗi ám ảnh rùng rợn, một bí ẩn vùi lấp trong lớp vỏ của màn đêm tĩnh mịch.
Gia đình tôi, gồm Bố D, Mẹ M, anh trai B và em gái nhỏ S, sống trong một trang trại hẻo lánh, tách biệt hẳn với mọi dấu hiệu của nền văn minh. Xung quanh chúng tôi chỉ là những cánh rừng già bạt ngàn, mênh mông như một bức tường xanh vô tận ôm lấy toàn bộ khu đất. Đó là một thế giới của riêng chúng tôi, nơi bò, cừu, gà, hai con ngựa và cô chó Lucy là những người bạn đồng hành quen thuộc.
Màn Đêm Kéo Đến
Đêm định mệnh đó, bóng tối đã buông xuống từ lâu, dày đặc và đáng sợ hơn mọi khi. Đồng hồ đã điểm gần 10 giờ 30, có lẽ là 11 giờ đêm. Ở nơi chúng tôi, màn đêm thực sự là một bức màn che phủ, không một ánh đèn đường, không một vầng sáng xa xăm nào ngoài lờ mờ ánh điện từ căn nhà và chuồng trại. Tôi đang hoàn thành nốt công việc chăm sóc vật nuôi cuối ngày, một thói quen tưởng chừng vô hại.
Bố D vừa kiểm tra đàn bò xong và đã quay về nhà, để lại tôi một mình bên chuồng cừu, nán lại thêm chút nữa để ngắm nhìn những sinh vật hiền lành. Lucy, cô chó trung thành của chúng tôi, vẫn ở bên cạnh tôi. Nhưng đêm đó, nó lại hành xử lạ thường. Thường ngày, Lucy là kẻ ồn ào nhất vùng, tiếng sủa của nó có thể xua đuổi từ hươu đến gấu mèo, thậm chí cả tiếng gió xào xạc. Thế nhưng, đêm nay, nó im lặng hoàn toàn, chỉ dán đôi mắt nâu sẫm, đầy căng thẳng, nhìn chằm chằm vào hàng cây đen kịt phía sau chuồng trại, như thể đang chờ đợi một điều gì đó chỉ nó mới cảm nhận được.
Tiếng Bước Chân Từ Cõi Hoang Sơ
Chỉ khoảng một phút sau, khi sự im lặng của Lucy đã khiến tôi rợn người, một âm thanh bắt đầu vọng đến từ sâu trong rừng. Đó là tiếng bước chân. Những bước chân chậm rãi, nặng nề, như thể một thứ gì đó to lớn đang di chuyển, nhưng không hề vội vã. Nó không chạy, chỉ là bước… bước… bước… đều đặn, nhịp nhàng, xuyên qua lớp lá mục và cành khô. Tôi tự nhủ đó chỉ là một con hươu lạc đàn, cố gắng trấn an bản thân khỏi cảm giác ớn lạnh đang bò dọc sống lưng.
Tôi rút điện thoại, bật đèn pin, rọi thẳng ánh sáng trắng xóa về phía hàng cây. Ngay lập tức, những bước chân im bặt hoàn toàn. Một sự im lặng đến ghê rợn bao trùm khu rừng, như thể thứ đó biết tôi đang nhìn, biết rằng ánh sáng đã chạm tới nó. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, chờ đợi trong khoảng hai mươi giây, từng giây trôi qua như một eternity.
Lời Gọi Lạc Lõng
Rồi, một âm thanh cất lên khiến tim tôi thắt lại. Từ trong lùm cây, tôi nghe thấy một giọng nói giống hệt em gái nhỏ S đang gọi tên tôi. Nó nghe rất khẽ, rất yếu ớt, và có một điều gì đó kỳ lạ, sai lệch đến mức kinh hoàng, như thể có ai đó đang cố gắng, một cách vụng về, bắt chước cách con bé nói chuyện. Nhưng tôi biết S đang ở trong nhà, yên giấc ngủ sâu, hoàn toàn không thể nào ở ngoài đây được.
Lucy lập tức gầm gừ rất khẽ, rúc sát vào chân tôi, toàn thân nó run lên bần bật, nhưng đôi mắt nó vẫn dán chặt vào khu rừng, như thể nó đang nhìn thấy một điều gì đó mà tôi không thể. Giọng nói đó lại vang lên lần nữa, nhưng lần này nó nghe càng sai lệch hơn, càng méo mó hơn, như thể cái giọng ấy đang tập tành học cách phát âm. Nó gọi tên tôi chậm hơn, kéo dài ra, và gần như nghe như có hai giọng nói cùng lúc, hòa trộn vào nhau trong một âm điệu ma quái.
Tôi gọi Bố D, hy vọng ông ấy đang đùa cợt, nhưng không có tiếng trả lời. Chỉ còn lại sự im lặng rợn người và tiếng gọi ghê rợn ấy.
Bóng Hình Sai Lệch
Sau đó, tôi nghe thấy thứ gì đó di chuyển giữa những hàng cây, và một hình dáng mờ ảo dần hiện ra trong bóng tối. Thoạt tiên, nó trông giống một con hươu, nhưng có điều gì đó về nó thật sự sai trái, một sự lệch lạc đến mức khó tin. Đôi chân nó trông quá dài, khẳng khiu đến mức dị thường, và dáng đứng thì kỳ lạ, như thể các khớp xương đang uốn cong một cách bất thường, không theo bất kỳ quy luật tự nhiên nào. Nó bước nhẹ tới một chút, và tôi thấy đầu nó quay theo một cách mà loài hươu bình thường không thể cử động. Rồi nó dừng lại, nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt của nó ẩn mình trong bóng tối nhưng cảm giác như xuyên thấu mọi lớp phòng vệ của tôi.
Tiếng Cười Đứt Đoạn và Sự Thoát Thân
Trong giây lát, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Rồi nó phát ra một âm thanh gần giống tiếng ai đó cố gắng cười hoặc nói nhưng lại không biết cách, một tiếng động nghe như những âm tiết vỡ vụn, méo mó, không thể hình dung. Đó là giọt nước tràn ly.
Lucy bất chợt sủa vang, tiếng sủa đó đủ mạnh để xé tan màn đêm và đánh thức tôi khỏi trạng thái tê liệt. Tôi hoảng sợ tột độ, vội vã quay người, chạy thục mạng thẳng về nhà, không dám ngoảnh lại. Tôi thở hổn hển kể lại cho Mẹ M và Bố D nghe chuyện gì đã xảy ra. Bố D và anh trai B lập tức ra ngoài kiểm tra khu vực, nhưng họ không tìm thấy gì trong bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng gió xào xạc và sự im lặng đáng sợ.
Vết Tích Đọng Lại và Bí Ẩn Mang Tên
Sáng hôm sau, Bố D một lần nữa đi kiểm tra gần hàng cây phía sau chuồng. Lần này, ông tìm thấy những dấu vết lạ trên bùn. Một số trông giống dấu chân hươu, nhưng một số khác lại dài và sâu hơn, gần như là dấu chân người pha lẫn với dấu chân động vật, một sự kết hợp quái dị. Tôi vẫn không biết mình đã nhìn thấy gì đêm đó, nhưng sau này khi tôi kể lại câu chuyện cho ai đó trên mạng, họ nói rằng nghe giống những câu chuyện về một thứ gọi là skinwalker, kẻ có thể bắt chước giọng nói.
Tôi không biết điều đó có thật hay không, hay chỉ là một truyền thuyết dân gian rợn người. Nhưng một điều tôi biết chắc chắn là, dù thứ gì ở trong hàng cây đó, nó đã biết tên tôi và cố gắng giả giọng em gái tôi. Ký ức về đêm đó vẫn đeo bám tôi, một vết sẹo vô hình khắc sâu vào tâm hồn. Tôi đã mất khá nhiều thời gian để viết ra điều này, hy vọng mọi người hiểu được nỗi kinh hoàng mà tôi đã trải qua, một nỗi kinh hoàng vẫn còn đó, ẩn mình trong những khu rừng sâu của Nam Carolina.
Lucy đã thể hiện điều gì bất thường trong đêm đó?
Thông thường Lucy là một chú chó rất ồn ào, thường sủa trước mọi thứ, nhưng trong đêm gặp gỡ bí ẩn, nó lại im lặng hoàn toàn và chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào hàng cây phía sau chuồng trại, sau đó gầm gừ khẽ và run rẩy khi giọng nói kỳ lạ xuất hiện.
Âm thanh đáng sợ đầu tiên từ khu rừng là gì?
Âm thanh đáng sợ đầu tiên là tiếng bước chân chậm rãi và nặng nề từ trong rừng, như thể một thứ gì đó to lớn đang di chuyển nhưng không hề vội vã.
Giọng nói phát ra từ khu rừng có đặc điểm gì khiến nhân vật chính hoảng sợ?
Giọng nói đó giống hệt em gái nhỏ S, nhưng nghe rất khẽ và kỳ lạ, như thể có ai đó đang cố bắt chước. Lần thứ hai thì nó càng sai lệch hơn, chậm rãi, kéo dài và gần như nghe như có hai giọng nói cùng lúc.
Hình dáng của sinh vật bí ẩn trông như thế nào khi nhân vật chính nhìn thấy nó?
Thoạt tiên, nó trông giống một con hươu, nhưng có điều gì đó sai trái: đôi chân quá dài, dáng đứng kỳ lạ với các khớp xương uốn cong bất thường, và đầu nó quay theo một cách mà loài hươu bình thường không thể cử động.
Dấu vết nào đã được tìm thấy vào sáng hôm sau và chúng gợi ý điều gì?
Bố D tìm thấy những dấu vết lạ trên bùn: một số trông giống dấu chân hươu, nhưng một số khác lại dài và sâu hơn, gần như là dấu chân người pha lẫn với dấu chân động vật, gợi ý về một sinh vật có hình thái lai tạp.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



