Khi những chiếc bánh quy ngọt ngào trở thành cánh cửa địa ngục, Paul mắc kẹt trong nỗi kinh hoàng không tên. Liệu anh có thoát khỏi ám ảnh của "người thợ đa năng" bí ẩn?

Thành thật mà nói, tôi không nghĩ lỗi hoàn toàn do những chiếc bánh quy ấy. Nhưng chắc chắn, chúng đã không hề giúp ích gì, mà còn gieo mầm cho một chuỗi ngày địa ngục, một vực thẳm mà tôi vẫn còn đang chới với. Câu chuyện kinh hoàng này bắt đầu khi bóng đêm nhấn chìm căn hộ, và nước lạnh buốt trở thành người bạn đồng hành duy nhất.
Tiếng Gõ Cửa Từ Vô Cực
Khi kim đồng hồ chầm chậm bò đến nửa tiếng trước ca làm việc hầm hập của tôi, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, mỏng manh như tiếng thở dài của hư vô. Tôi đã mong đợi một người thợ sửa ống nước tầm thường, một khuôn mặt nhạt nhòa lẩn khuất trong dòng người hối hả. Nhưng thứ hiện ra trước mắt tôi là một bức tường thịt, một khối núi người khổng lồ tên Dan.
Anh ta dễ dàng nặng hơn 300 pound, và cao ít nhất 6’8 – một cái bóng khổng lồ che khuất cả ánh nắng yếu ớt của buổi sáng. Mái tóc bết mồ hôi, bộ râu lộn xộn, như một tổ quạ bí ẩn, không thể che giấu được khuôn mặt còn non nớt của anh ta, cũng như giọng nói cao vút đến kinh ngạc, phá vỡ mọi định luật về tỷ lệ. Cái đầu khổng lồ của anh ta nghiêng hẳn về một bên, buộc tôi phải ngửa cổ hết cỡ, như thể đang đối mặt với một vị thần cổ đại vừa thức dậy từ giấc ngủ ngàn năm.
"Chào anh bạn! Tôi là Dan, người thợ đa năng đây!" Anh ta gào lên với một nụ cười rộng hoác, phô ra hàm răng trắng bợt. Cái tên "Dan, người thợ đa năng" nghe cứ như một trò đùa, một lời nguyền thì thầm từ một chiều không gian khác. Tôi cố gắng đáp lại sự thân thiện đầy gượng gạo của anh ta, nhưng cơn buồn ngủ, như một tấm màn nặng nề, đã nhấn chìm mọi phản ứng.
"Chào anh, tôi là Paul. Tôi không muốn thất lễ, nhưng anh có biết việc này sẽ mất bao lâu không? Tôi cần đi làm sớm." Tôi nói, giọng khan đặc vì thiếu ngủ.
"À, điều đó còn tùy thuộc vào vấn đề là gì!" Anh ta trả lời, gần như tự động, như một cỗ máy chăm sóc khách hàng được lập trình hoàn hảo. Tôi đoán điều đó cũng hợp lý với vóc dáng của anh ta, cố gắng hết sức để không tỏ ra đáng sợ. Tôi có thể thấy anh ta là một người tốt bụng, nhưng rõ ràng anh ta đang diễn trò, một màn kịch kỳ quái giữa bình minh rờn rợn.
"Văn phòng không nói cho anh biết vấn đề là gì sao?"
"Không! Họ chỉ đưa chúng tôi số căn hộ, và thời gian phải có mặt thôi!"
"Ồ, thì tất cả nước trong nhà đều lạnh cóng, đã hai đêm rồi đấy. Tôi không biết liệu ống nước có bị đóng băng hay không, nhưng đúng là vậy." Tôi dẫn anh ta vào bếp, nơi những đường ống gỉ sét đang gào khóc trong câm lặng.
"Trời ơi! Hai ngày trời không có nước nóng để tắm? Chắc tôi phát điên mất!" Vẻ mặt anh ta thay đổi, một thoáng kinh hoàng lướt qua. Anh ta nhìn xuống mũi mình, nhận ra hơi thở anh ta vẫn còn hiện rõ trong không khí lạnh lẽo của căn hộ tôi. Tôi làm việc trong một tiệm bánh lớn, nơi luôn nóng bức như địa ngục vì đủ loại lò nướng. Tôi không chắc liệu nó có làm thay đổi hoàn toàn cơ thể tôi hay không, nhưng tôi không thể chịu nổi cái nóng. Vì vậy, vào mùa đông, tôi thường mở toang tất cả các cửa sổ có lưới, để không khí lạnh tràn vào hết mức có thể, như một lời mời gọi cho những thứ ẩn khuất.
"Xin lỗi về chuyện đó," tôi đáp. "Tôi có thể bật máy sưởi và đóng cửa sổ trong lúc anh ở đây. Tôi chỉ thích lạnh thôi, trừ nước."
Tôi không thể biết liệu anh ta có thực sự thấy trò đùa của tôi thú vị hay không, nhưng anh ta cười phá lên như thể đó là điều buồn cười nhất mà anh ta từng nghe, một tràng cười vang vọng trong căn hộ trống trải.
Hơi Thở Của Sự Mục Rỗng
"Haha! Đừng lo Paul, tôi sẽ bắt tay vào việc ngay. Những căn hộ này chỉ là cũ kỹ thôi, cần được tân trang một chút." Anh ta không sai. Bạn biết câu chuyện đùa về việc chủ nhà vá lỗ hổng trên tường bằng cách chỉ đơn giản là trát một đống sơn lên đó không? Thật không may, nó hài hước vì nó là sự thật. Nơi tôi ở cũng không ngoại lệ. Tôi thậm chí còn thấy xác côn trùng bị vùi trong kệ sách của mình từ khi họ sơn đè lên mọi thứ để tạo ra cái vẻ "sáng bóng như nhà mới" đó. Mọi thứ khác thì chỉ còn bám víu lay lắt, những chiếc ốc vít và đinh rỉ sét khiến tất cả các cánh cửa của tôi kẽo kẹt, như tiếng gào thét của linh hồn, và hệ thống điện tệ hại khiến tất cả ổ cắm trong nhà tôi cứ râm ran năng lượng, như những lời thì thầm từ thế giới bên kia.
"Chắc chắn là cần tân trang lại rồi." Tôi nói với sự đồng tình mệt mỏi, cảm thấy mình cũng đang mục rỗng như chính căn hộ này.
"Tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ! Anh cứ giả vờ như tôi không có ở đây nhé." Sự tự tin lịch sự của anh ta là một sự giải tỏa. Tôi mừng đến mức có người sửa chữa những thứ hỏng hóc này mà không thèm bận tâm đến việc đôi ủng của anh ta làm bẩn sàn nhà. Theo tôi đoán, đây không phải là lần sửa chữa đầu tiên của anh ta trong ngày, mà là một phần trong nghi lễ bí ẩn của anh ta.
Tôi để anh ta tự làm công việc của mình khi tôi vào phòng chuẩn bị đi làm. Tôi mặc đồng phục và lục lọi trong ngăn kéo lộn xộn để tìm vớ, chủ yếu là những chiếc không bị thủng. Nếu chúng còn hợp với nhau thì càng tốt.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, tôi thấy Dan vẫn đang nằm dưới bồn rửa, hoặc ít nhất là đầu và cánh tay anh ta. Phần còn lại của thân hình khổng lồ anh ta trải dài trên sàn bếp, đôi chân chạm vào bức tường phía đối diện. Nhà tôi không rộng rãi gì, nhưng cảnh tượng đó vẫn thật ấn tượng và đáng sợ, như một con quái vật đang nằm im lìm trong hang động của nó.
"Này anh, tôi cần đi làm ngay bây giờ, anh sắp xong chưa?" tôi hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Anh ta lùi người ra khỏi gầm bồn rửa để nhìn tôi, đôi mắt nhỏ lấp lánh dưới vầng trán rộng. "Không may là tôi vẫn cần thêm chút thời gian, nhưng để tôi nói cho anh nghe, tôi có thể quay lại sau hôm nay khi anh tan làm."
"Anh chắc chứ?" tôi hỏi. "Hôm nay tôi làm ca 10 tiếng, nên tôi sẽ không về sớm được."
"Khu chung cư sẽ không gửi ai đến đây trong ít nhất hai ngày nữa, và tôi không muốn anh phải dùng nước lạnh. Đừng lo lắng!"
Tôi cảm ơn anh ta rối rít khi anh ta lấy một vài dụng cụ từ dưới bồn rửa và đặt chúng vào góc phòng, như thể đó là một lời hứa hẹn cho sự trở lại. Cả hai chúng tôi cùng bước ra ngoài trời tuyết lạnh giá, tôi bắt tay anh ta và nói khi nào tôi sẽ về nhà. Một cái bắt tay lạnh lẽo, như chạm vào cõi chết.
Lời Hứa Của Kẹo Ngọt Và Bóng Tối
Ngày làm việc của tôi tẻ nhạt và khó chịu như mọi khi. Nó không khó khăn gì, nhưng thật không thể phủ nhận sự bực bội khi bị la mắng về cách đóng gói bánh nướng trong khi bạn đang cố gắng kiếm sống bằng đồng lương tối thiểu. Trong ca làm việc, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi, một ý nghĩ ngây thơ đến rợn người: tôi quyết định nướng thêm một hộp bánh quy sô cô la chip cỡ lớn dành cho Dan vào tối hôm đó. Tôi cảm thấy rằng những chiếc bánh và 20 đô la tiền tip sẽ đủ để thể hiện lòng biết ơn của mình, và tôi đoán là đã vậy.
Khi tôi về nhà, một bóng người cao lớn đã đợi ngay ngoài cửa, hòa lẫn vào màn tuyết trắng xóa như một ảo ảnh. Dan. Tôi có thể thấy anh ta đã ở đó khá lâu, tuyết bám đầy người nhưng nụ cười vẫn tươi rói, và còn tươi hơn nữa khi anh ta nhìn thấy những chiếc bánh quy. Anh ta không kìm được lòng, xé toạc hộp và ăn ngấu nghiến như Quái vật Cookie, vụn bánh rơi vãi vào bộ râu lộn xộn, như những hạt tuyết đen của sự phàm ăn.
"Ôi trời! Ngon tuyệt vời! Cảm ơn anh rất nhiều!" Anh ta nói, giọng nói vẫn cao vút nhưng giờ đây xen lẫn sự phấn khích đến rợn người.
"Không có gì đâu anh." Tôi nói. "Cảm ơn anh một lần nữa vì đã quay lại."
"Rất hân hạnh." Anh ta đáp, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Khi chúng tôi vào trong, anh ta lập tức trở lại chế độ làm việc và chui xuống dưới bồn rửa, như thể đó là hang ổ của anh ta. Tôi không thể không vào phòng thay bộ quần áo làm việc ướt đẫm mồ hôi. Tôi cố gắng lướt điện thoại một lúc khi nằm trên giường, nhưng cuối cùng lại ngủ thiếp đi, một giấc ngủ nặng trịch như chì, không hề hay biết rằng có một kẻ theo dõi thầm lặng đang hiện diện trong căn phòng.
Khúc Vĩ Thanh Lạnh Buốt
Tôi tỉnh dậy, không phải bởi tiếng động, mà bởi một sự hiện diện. Một cái bóng khổng lồ đang lơ lửng trên giường tôi, hơi thở ấm áp của anh ta phả vào không khí, một làn hơi nồng nặc mùi mồ hôi và bánh quy. Đó là Dan.
"Này bạn, tôi đã sửa xong mọi thứ rồi, tôi sẽ đi đây." Giọng anh ta nghe thật khác lạ, lần này nó quá trầm, khàn khàn như tiếng từ dưới mộ, và tôi hầu như không thể hiểu anh ta đang nói gì. Tôi lờ đờ ra khỏi giường và cảm ơn Dan một lần nữa vì mọi thứ. Khi tôi đang tiễn anh ta ra ngoài, anh ta chợt dừng phắt lại và quay người. Phản xạ chậm chạp của tôi khiến mặt tôi đâm sầm vào cái bụng to lớn ướt đẫm mồ hôi của anh ta, một sự va chạm kinh tởm.
"Anh đúng là người ngủ say thật đấy, tôi đã bật đủ loại máy khoan và dụng cụ ầm ĩ mà anh vẫn ngủ như em bé!" Anh ta khúc khích cười, một âm thanh rùng rợn vang vọng trong hành lang tối tăm, và tôi lúng túng cười đáp lại.
Tôi thò tay vào ví để đưa anh ta tờ hai mươi đô la, nhưng anh ta từ chối. Anh ta đẩy tay tôi trở lại ngực, mạnh mẽ như một con bò tót mà không hề cố gắng, một sức mạnh siêu nhiên.
"Những chiếc bánh quy đã là quá đủ rồi Paul, chúc anh ngủ ngon."
"Cảm ơn Dan."
Tôi đóng cửa lại và chuẩn bị thực sự đi ngủ. Tôi tắm một vòi nước nóng thật sảng khoái sau 3 ngày, cảm nhận từng dòng nước ấm chảy qua cơ thể, rửa trôi đi một phần cảm giác kinh hãi còn vương vấn. Tôi mặc nhiều lớp đồ ngủ. Tôi không chỉ thích cái lạnh cóng mà việc không bật lò sưởi còn giúp tiết kiệm tiền, vì vậy tôi hoan nghênh chiếc máy lạnh miễn phí này và mặc một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo len, hai chiếc quần ngủ và hai đôi vớ.
Nhưng khi tôi mở ngăn kéo vớ, một cơn ớn lạnh buốt xương chạy dọc sống lưng. Chúng đã được sắp xếp gọn gàng hơn nhiều so với lúc tôi để lại sáng nay. Chúng được cuộn thành từng đôi, gấp gọn gàng, như thể một bàn tay tỉ mỉ và ám ảnh nào đó đã chạm vào chúng. Dạ dày tôi thắt lại khi tôi nhận thấy những chiếc vớ cotton trắng tinh có một lớp bụi đường nâu và vài vụn sô cô la lấm tấm. Bánh quy. Đó là bánh quy.
Ai đã làm điều này? Dan? Tại sao? Hộp bánh quy đã không hoàn toàn là nguyên nhân, nhưng chắc chắn, nó đã mở ra cánh cửa cho chuỗi ngày địa ngục của đời tôi, một bí ẩn kinh hoàng vừa mới bắt đầu.
Dan là ai, và mục đích thực sự của anh ta là gì?
Dan tự xưng là "người thợ đa năng" được văn phòng khu chung cư cử đến để sửa chữa nước nóng. Tuy nhiên, hành vi, ngoại hình bất thường và việc anh ta sắp xếp đồ cá nhân của Paul một cách lén lút sau khi Paul ngủ đã đặt ra câu hỏi về danh tính và động cơ thực sự của anh ta.
Chi tiết nào về Dan gợi lên sự đáng sợ và bí ẩn?
Vóc dáng khổng lồ (hơn 300 pound, cao 6'8"), giọng nói ban đầu cao vút rồi chuyển thành trầm khàn, cách anh ta ăn bánh quy như "Quái vật Cookie", và đặc biệt là việc anh ta vào phòng Paul khi anh ngủ và sắp xếp vớ của Paul đã tạo nên một hình ảnh đầy ám ảnh và đáng ngờ.
Những chiếc bánh quy có vai trò gì trong chuỗi sự kiện này?
Ban đầu, những chiếc bánh quy là một cử chỉ thiện chí của Paul để cảm ơn Dan. Tuy nhiên, chúng lại trở thành một "món quà" mà Dan từ chối tiền tip để nhận, và sau đó được tìm thấy dưới dạng vụn trên vớ của Paul, trở thành bằng chứng trực tiếp cho việc Dan đã xâm phạm không gian cá nhân của anh ta khi anh đang ngủ, đánh dấu khởi đầu cho nỗi kinh hoàng.
Điều gì đã xảy ra trong khi Paul ngủ?
Khi Paul ngủ thiếp đi, Dan đã không chỉ sửa xong ống nước mà còn vào phòng ngủ của Paul, lơ lửng trên giường anh ta, và sắp xếp gọn gàng ngăn kéo vớ của anh, để lại những vụn bánh quy sô cô la chip như một dấu vết bí ẩn và đáng sợ. Việc Paul không hề tỉnh dậy dù Dan đã bật "máy khoan và dụng cụ ầm ĩ" cũng là một chi tiết đáng ngờ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



