Dòng sông Hồng đoạn Ngọc Thụy giấu mình một truyền thuyết kinh hoàng về Ma Nam. Kẻ thách thức quỷ thần, Cậu D., đã nếm trải sự thật rùng rợn, mở ra một chuỗi ám ảnh khó giải đáp suốt chín năm.

Lời Thì Thầm Từ Dòng Nước Lạnh
Dòng sông Hồng, đoạn chảy qua làng Ngọc Thụy quê tôi, chưa bao giờ chỉ là một mạch nước đơn thuần. Nó là một thực thể sống, thở bằng những bí ẩn vùi lấp sâu dưới lớp phù sa, thì thầm những câu chuyện kinh hoàng mà người làng tôi chỉ dám rỉ tai nhau bằng một nỗi sợ hãi tột cùng. Phía mạn Gia Lâm, một bãi bồi rộng mênh mông, kéo dài từ chân cầu Long Biên về phía học viện Hậu Cần, nằm im lìm dưới ánh mặt trời. Có những năm, nước sông rút sâu đến lạ, để lộ ra những hố cát sâu hoắm, hoang hoác do bàn tay con người khai thác, tạo thành một dải hồ nhỏ ngay sát bờ.
Chúng tôi gọi đó là 'bể bơi tự nhiên', nhưng đi kèm với nó là một luật bất thành văn, khắc sâu vào tâm trí mỗi đứa trẻ: Tuyệt đối không ai được bén mảng ra sông vào đúng giữa trưa hoặc nửa đêm. Bà tôi, với đôi mắt mờ đục của người đã chứng kiến bao nhiêu mùa nước lên xuống, bảo rằng nơi đó có Ma Nam. Đó là linh hồn của những kẻ xấu số chết đuối, sụp cát, hay xác trôi dạt từ phương xa tới, vất vưởng không siêu thoát. Chúng cứ thế tụ tập trên triền sông, chờ đợi những kẻ 'hợp vía' để 'bắt' chết thay. Tiếng bước chân ủm ủm nhảy xuống nước, tiếng cười khe khé vang vọng từ bãi bồi lúc nửa đêm đã trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng, gieo rắc cơn ác mộng vào giấc ngủ của lũ trẻ chúng tôi.
Kẻ Thách Thức Tử Thần và Lời Nguyền Cổ Xưa
Trong gia đình tôi, Cậu D. là người lỳ lợm nhất, mang trong mình khí chất của kẻ không biết sợ. Từng là trùm du côn khét tiếng, từng vào sinh ra tử, nếm trải cay đắng của cảnh tù tội, cậu ghét cay ghét đắng những chuyện mê tín dị đoan. Cậu thường cười khẩy, buông lời thách thức: 'Tao còn chẳng sợ người sống, sợ gì mấy cái bóng ma!'. Thế nhưng, vận rủi ập đến sau một ca phẫu thuật cắt bỏ 2/3 dạ dày, người đàn ông lực lưỡng năm nào bỗng gầy sọp đi, cao 1m6 mà nặng chưa đầy 40kg, chỉ còn lại da bọc xương. Nhưng kỳ lạ thay, tính khí cậu càng trở nên hổ báo, bất mãn với đời và càng tỏ rõ sự coi thường với những lời cảnh báo rợn người của bà tôi.
Và rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Trưa hôm ấy, cái nắng gắt xối thẳng xuống bãi bồi, đốt cháy không khí đến mức ngạt thở. Cậu C., với vẻ lo lắng, giục Cậu D. về nhà ăn cơm vì đã gần 12 giờ trưa – cái giờ 'linh' mà Ma Nam được cho là hiện hữu. Nhưng Cậu D. gạt phắt đi, nụ cười nửa miệng phảng phất sự thách thức, một mình ở lại, vẫy vùng dưới cái hồ nước tĩnh lặng đến rợn người ấy. Không ai, ngay cả trong những cơn ác mộng kinh hoàng nhất, có thể ngờ được, đó chính là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện ám ảnh cả dòng họ tôi suốt 9 năm trường đằng đẵng, kéo theo tiếng thì thầm của hư vô và những nỗi sợ không tên.
Vị Khách Không Mời Từ Cõi Âm
Kim đồng hồ vừa chạm 12 giờ rưỡi, Cậu D. lững thững bước về nhà. Bước chân cậu dấm dúi, không còn vẻ oai vệ thường ngày, gương mặt trắng bệch như người vừa chết hụt. Mợ tôi định bôi dầu vì nghĩ cậu trúng nắng, nhưng chưa kịp chạm vào, Cậu D. bỗng giật bắn người, đôi mắt đảo liên hồi như rang lạc, rồi ngồi phịch xuống giữa sân, ngửa mặt lên trời cười ha hả, một tiếng cười rợn người, xuyên thẳng vào tận óc. Tôi chưa bao giờ chứng kiến một gương mặt nào kinh tởm đến thế: đầu tóc bù xù bết dính, lưỡi lè ra dài ngoằng, nâu xỉn như dính bùn, và đôi mắt... trắng dã, không còn thấy tròng đen, chỉ còn lại một màu vô hồn, đáng sợ.
Bà tôi, với linh cảm của người từng trải, bước ra, chỉ thẳng tay vào mặt cậu quát: 'Mày là thằng nào? Mày ở đâu về đây?'. Một luồng khí lạnh toát bao trùm lấy không gian, mặc cho mặt trời vẫn đang ở đỉnh đầu, thiêu đốt mọi vật. Cậu D. – hay đúng hơn là 'thứ' đang ngự trị trong xác cậu – nhìn bà bằng ánh mắt trống rỗng, vô hồn, rồi cất tiếng. Cái giọng nói ấy phảng phất, rè rào như tiếng loa hỏng, âm điệu lạnh thấu xương tủy, vang vọng khắp sân: 'Quê tao ở Hải Dương...'
Cả họ tôi chết lặng. 'Nó' khai tên là Nguyên, chết đuối từ trận lũ lịch sử năm '96, lang thang ở bãi bồi đã lâu nay mới tìm được người 'hợp vía' để nhập vào. 'Nó' đòi ăn cháo. Mợ tôi bưng ra một xoong cháo nghi ngút khói, nhưng chỉ trong chớp mắt, khi 'nó' chưa hề chạm môi, bát cháo bỗng nguội ngắt và thiu thối nồng nặc, một mùi hôi kinh tởm xộc thẳng vào mũi, khiến ai nấy đều phải rùng mình.
Sức Mạnh Phi Nhiên và Nỗi Ám Ảnh Vĩnh Cửu
Khi bố tôi tức giận xông ra chửi bới, 'nó' không nói gì, chỉ lết từng bước vào bếp. Ở đó có những thùng phuy chứa đầy ngô, mỗi thùng nặng hơn một tạ, khối lượng mà ngay cả hai người đàn ông khỏe mạnh cũng phải chật vật mới di chuyển được. Nhưng một gã gầy nhẳng, ốm yếu, tiều tụy như Cậu D. bỗng nhiên xốc bổng cái phuy nặng trĩu ấy lên vai như không có trọng lượng. 'Nó' vác thùng ngô đi nghiêng ngả ra vườn rồi hất tung qua bờ tường cao, rơi sang vườn nhà hàng xóm. Bố tôi và Cậu C. lao vào can ngăn, nhưng chỉ cần 'nó' lắc nhẹ người, hai người đàn ông khỏe mạnh ấy bị bắn văng ra hai hướng như những con búp bê vải, bất lực và choáng váng.
Trong cái nắng chang chang của buổi trưa Ngọc Thụy, mồ hôi lạnh tôi chảy ròng ròng. Tiếng cười ế ế của 'nó' cứ vang vọng mãi trong không khí, xen lẫn tiếng tim đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực tôi. Tôi chợt nhận ra, con sông Hồng ngoài kia không chỉ mang theo phù sa bồi đắp cho sự sống, mà nó còn giấu kín những linh hồn oán hận, những bí ẩn kinh hoàng, sẵn sàng tước đoạt mạng sống của bất cứ ai dám bước qua ranh giới của sự thành kính, dám khinh thường những lời cảnh báo ngàn đời. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn ra bãi bồi lúc đứng bóng, tôi vẫn như thấy thấp thoáng bóng dáng trắng toát của những người 'dưới ấy' đang ngồi trên bờ, chờ đợi, chờ đợi một cái tên tiếp theo sẽ trở thành vật thế mạng cho sự vĩnh hằng của chúng.
Ma Nam là gì và quy tắc bất thành văn liên quan đến nó là gì?
Ma Nam là tên gọi những linh hồn của người chết đuối, sụp cát hoặc xác trôi dạt từ phương xa tới trên triền sông Hồng đoạn Ngọc Thụy. Quy tắc bất thành văn là tuyệt đối không ai được ra sông vào giữa trưa hoặc nửa đêm, vì đó là thời điểm Ma Nam được cho là sẽ đi 'bắt' người chết thay.
Cậu D. đã thách thức niềm tin tâm linh địa phương như thế nào?
Cậu D. vốn là người lỳ lợm, từng trải và không tin vào chuyện mê tín dị đoan. Dù sức khỏe suy yếu sau phẫu thuật, cậu vẫn kiên quyết không nghe lời cảnh báo của bà về giờ 'linh' của Ma Nam và một mình ra sông bơi vào đúng giữa trưa.
Những dấu hiệu bất thường nào xuất hiện khi Cậu D. trở về nhà?
Khi trở về, Cậu D. có bước chân dấm dúi, mặt trắng bệch, giật bắn người, mắt đảo liên hồi và đột ngột cười ha hả một cách đáng sợ. Gương mặt cậu biến dạng với đầu tóc bù xù, lưỡi lè dài nâu xỉn và đôi mắt trắng dã, không còn tròng đen.
Linh hồn nhập vào Cậu D. là ai và đã tiết lộ gì?
Linh hồn nhập vào Cậu D. tự xưng tên là Nguyên, quê ở Hải Dương, chết đuối từ trận lũ năm 1996. 'Nó' khai rằng đã lang thang ở bãi bồi đã lâu và nay mới tìm được người 'hợp vía' để nhập vào.
Linh hồn đã thể hiện sức mạnh phi thường như thế nào?
Khi bị bố và Cậu C. can ngăn, linh hồn trong xác Cậu D. đã dễ dàng xốc bổng một thùng phuy ngô nặng hơn một tạ lên vai như không có trọng lượng, rồi hất tung qua bờ tường. 'Nó' còn lắc nhẹ người khiến hai người đàn ông khỏe mạnh bị bắn văng ra như búp bê vải.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



