Tiếng chó sủa xé màn đêm, những cái chết treo lơ lửng và nghi thức trừ tà cổ xưa. Một nhân chứng vén màn bí mật về oan hồn tìm người thế mạng tại Gia Lâm.

Nghe đây, những kẻ yếu tim, bởi câu chuyện tôi sắp kể sẽ len lỏi vào giấc mơ của các người, gieo rắc những hạt giống kinh hoàng khó lòng mà gột rửa. Nó không phải là lời đồn đại, mà là một hồ sơ bí ẩn được chắp vá từ những mảnh ký ức vụn vỡ, nhuốm màu sợ hãi và u ám. Mọi chuyện khởi nguồn từ một trưa hè năm ấy, khi cái nắng như chảo lửa thiêu đốt linh hồn trên sân gạch nung đỏ rực. Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm, chỉ có tiếng nhịp tim tôi đập thình thịch như trống trận và hơi thở hụt hẫng của những người thân đang vây quanh. Ánh mắt chúng tôi, găm chặt vào một sinh vật... không, một thực thể ghê rợn đang mượn xác cậu D.
Cơn Ác Mộng Giữa Ban Ngày: Khi Linh Hồn Bị Cướp Đoạt
Cho đến tận bây giờ, mỗi khi ký ức về cái nắng như thiêu như đốt của buổi trưa hè năm ấy ùa về, tôi vẫn không khỏi rùng mình. Không gian lúc đó đặc quánh một sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng nhịp tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực và hơi thở hụt hẫng của những người xung quanh. Cả họ nhà tôi đứng quây thành một vòng tròn kín, mắt không rời khỏi một sinh vật đang mượn xác cậu D. Con chó nhà cậu C, vốn nổi tiếng hung dữ, nay lại rúc sâu vào chuồng, rên lên những tiếng ư ử đầy khiếp hãi, như thể nó đang nhìn thấy một điều gì đó còn tệ hại hơn cả cái chết.
Cậu D ngồi bệt giữa sân gạch nung nóng rẫy, cởi trần, nhưng khuôn mặt lại trắng bệch, nhờ nhờ như người không còn giọt máu. Ánh mắt cậu... không, đó không phải là ánh mắt của cậu. Đôi mắt sắc lẻm, không có lấy một chút tròng đen, nhìn xoáy vào từng người rồi đột nhiên bật ra những tiếng cười 'phe phé' lợm giọng, như tiếng gió rít qua khe cửa mả. Bà trẻ tôi run rẩy cầm tràng hạt, miệng lầm nhẩm đọc kinh, nhưng cái thực thể trong xác cậu D chỉ càng cười ngạo nghễ hơn như muốn thách thức, gieo rắc sự tuyệt vọng vào từng thớ thịt chúng tôi.
Cành Dâu Tẩm Nước Tiểu Trẻ Con: Lá Chắn Cuối Cùng
Đúng lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, khi nỗi sợ hãi sắp vỡ tung thì một bóng hình quen thuộc chậm rãi bước vào. Đó là bà ngoại tôi. Trên tay bà là cành dâu đầy gai, vặt vội ngoài nghĩa địa, nồng nặc mùi nước tiểu trẻ con — một mùi hương ghê tởm nhưng lại mang sức mạnh cổ xưa. Bà nhìn thẳng vào 'nó', giọng đanh thép, lạnh lùng như tiếng kiếm khua, gọi tên cậu tôi ba lần: 'D! D! D!'. Cứ mỗi lần gọi, bà lại vung tay quật một phát chí mạng vào người cậu. Tiếng roi dâu xé gió nghe 'chát chát' đau đớn, như những vết cứa vào linh hồn, nhưng 'nó' vẫn gườm gườm nhìn bà bằng ánh mắt chết chóc, không một chút lùi bước.
Đến cái thứ sáu, cái thực thể bên trong cậu D dường như không chịu nổi linh khí từ roi dâu, nó quỳ sụp xuống, chắp tay lạy lục bà tôi, miệng van xin chút tiền đi đường để được rời đi. Nhưng bà tôi không nói nửa lời, mặt bà đanh lại, tay vẫn tiếp tục quật, không cho nó một con đường sống. Đến phát thứ chín, người cậu D giật tưng tưng như cá gặp cạn, sùi bọt mép rồi đổ ụp xuống không động đậy. Mợ tôi thét lên, tiếng khóc xé lòng vang lên khắp sân, xé tan màn đêm ảo ảnh. Bà tôi đứng đó, mồ hôi đầm đìa, bảo mọi người đưa cậu vào nhà vì con yêu đã bị trục ra rồi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu D không nhớ gì cả, chỉ mơ hồ cảm thấy như bị ai đó ấn mạnh xuống nước lạnh buốt, một cảm giác nhấn chìm trong hư vô.
Ma Dắt Lối: Tiếng Chó Sủa Giữa Đêm Khuya Ở Gia Lâm
Chuyện của cậu D chưa nguôi được bao lâu thì bóng tối lại buông xuống, gieo rắc nỗi kinh hoàng mới. Lần này, nó tìm đến bác Ng. Đêm ấy, tôi ngủ lại bên Gia Lâm, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, mỗi hơi thở cũng như bị màn đêm nuốt chửng. Tầm quá một giờ sáng, khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, lũ chó quanh làng bỗng sủa nhặng lên. Nhưng chúng không sủa thành chuỗi dồn dập, mà cứ 'Gâu... huuuuu... Gâu' – một âm thanh rợn người, đứt quãng như tiếng khóc than của oan hồn. Bà tôi từng dặn: 'Chó sủa một tiếng là ma, ba tiếng là người'. Tiếng sủa ngắt quãng ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo. Tôi cảm nhận được một luồng âm khí cực nặng đang lảng vảng quanh đây, chờ đợi một linh hồn lạc lối.
Thòng Lọng Dưới Gốc Hồng Bì: Nơi Linh Hồn Mắc Kẹt
Nghe tiếng la hét xé toang màn đêm từ nhà bà trẻ, tôi và thằng em họ chạy như bay sang. Dưới ánh đèn tròn vàng vọt đung đưa theo gió, hắt lên một cảnh tượng hãi hùng đến mức có thể đóng băng trái tim người phàm: Bác Ng đang cố bám lấy sợi dây thừng treo trên cành hồng bì, đầu cố chúi vào cái nút thắt thòng lọng oan nghiệt. Bà trẻ cùng hai người đàn ông khác cố kéo chân bác ra nhưng lạ thay, ba người đàn ông lực lưỡng mà không thể kéo lại một người phụ nữ gầy gò. Bác Ng không nói, chỉ gầm ghè, cổ họng phát ra những âm thanh rợn người, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật từ cõi âm.
Khi cậu D trèo lên, tay run rẩy cắt sợi dây oan nghiệt, bác Ng ngã úp mặt xuống sàn gạch lạnh buốt. Bà ngoại tôi chậm chậm bước đến, vén mớ tóc xõa xượi che khuất khuôn mặt của bác lên. Bất thần, cả cái đầu bác Ng quay ngược lại 180 độ mặc dù thân hình vẫn nằm sấp, một hình ảnh ghê rợn đến tột cùng. Ánh đèn vàng hắt vào làm rõ khuôn mặt căng phềnh, hai hốc mắt ti hí và khóe miệng đang nhai rào rạo thứ gì đó. Một cái chân ếch còn sống vẫn còn giãy giụa thò ra ngoài khuôn miệng đen ngòm của bác. Bác nhoẻn miệng cười với bà tôi – một nụ cười quái dị đến ám ảnh, như một lời thách thức từ vực sâu địa ngục.
Bà tôi, với kinh nghiệm dày dặn của một người thấu hiểu những bí mật của thế giới bên kia, đã giải thích cho chúng tôi những manh mối rợn người:
Thực thể nào đang chiếm đoạt Bác Ng?
Đó là một ma thắt cổ, một linh hồn vất vưởng tìm kiếm người thế mạng để thoát khỏi kiếp luân hồi oan nghiệt.
Dấu hiệu nào cho thấy Bác Ng bị ma ám?
Nó ép người bị bắt ăn cóc, ếch sống để làm tê liệt thần kinh, khiến họ mất đi ý chí phản kháng, dễ dàng bị điều khiển thực hiện hành vi tự sát.
Cách hóa giải nỗi ám ảnh này là gì?
Bà tôi đã dùng hương lụi, dao gọt trầu và trứng luộc để cúng giải, cầu xin thần linh thổ địa che chở, xua đuổi tà ma.
Bà tôi hô mọi người trói chặt bác Ng lại, nhốt dưới gầm bàn thờ để tránh nó lại tìm đến cái dây treo cổ. Bà giải thích rằng vì bác Ng mới về đất này, chưa quen thần linh thổ địa nên bị con ma thắt cổ dụ đi. Suốt đêm đó, cả nhà thức trắng trong sự sợ hãi tột cùng, mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến chúng tôi giật mình thon thót. Phải đến khi gà gáy, tiếng kêu xé tan màn đêm tăm tối, bác Ng mới tỉnh lại, mặt mày ngơ ngác không hiểu tại sao mình lại bị trói. Kể từ đó, cuộc sống của chúng tôi không còn bình yên nữa.
Hồi Kết: Tiếng Thì Thầm Của Hư Vô
Đến tận bây giờ, mỗi khi đi ngang qua gốc hồng bì vào ban đêm, tôi vẫn dường như nghe thấy tiếng cười 'phe phé' của kẻ vô hình và tiếng nhai 'rào rạo' ghê rợn văng vẳng trong bóng tối đặc quánh. Những câu chuyện về cậu D và bác Ng không chỉ là ký ức, mà là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, nhắc nhở chúng tôi về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và những thế lực siêu nhiên vẫn luôn tồn tại, rình rập trong mỗi góc khuất của cuộc đời. Có lẽ, những oan hồn ấy vẫn còn đó, ẩn mình trong từng tiếng chó sủa xé lòng đêm khuya, chờ đợi một linh hồn mới lạc lối để tiếp tục vòng luẩn quẩn của nỗi ám ảnh.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



