Khám phá hồ sơ kinh hoàng về Alex và vòng lặp vô tận tại căn nhà hoang Church Street. Khi bóng tối nuốt chửng ký ức, kẻ săn mồi và con mồi chỉ là một.

Tôi tỉnh giấc trên một tấm nệm hoen ố, giữa bầu không khí đặc quánh mùi nấm mốc và thạch cao ẩm ướt. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như buổi sáng hôm ấy – bộ quần áo đi học không một nếp nhăn, không một chiếc cúc nào bị bung ra. Ký ức cuối cùng còn sót lại là cơn đau đầu xé dọc tâm trí khi tôi đang đứng đợi xe buýt. Bị bắt cóc? Từ ngữ ấy vang lên trong đầu tôi như một tiếng chuông báo tử, khô khốc và lạnh lẽo.
Sự hiện diện trong bóng tối và những vết khắc của thời gian
Có lẽ đây là một trò đùa quái đản của Roy vì tôi đã lỡ mất sinh nhật cậu ta? Một tòa nhà bỏ hoang trên đường Church Street? Tôi lần tìm trong bóng tối, tay chạm vào khung giường gỗ xù xì. Ở đó, những vết khắc sâu hoắm hiện ra dưới ngón tay tôi. Những nhóm năm vạch thẳng hàng – những dấu gạch đếm thời gian (tally marks). Có ai đó đã ở đây rất lâu, đủ lâu để khắc sâu nỗi tuyệt vọng vào thớ gỗ này.
Một tiếng sột soạt vang lên từ căn phòng kế bên. "Có ai ở đó không?" – giọng tôi run rẩy tan biến vào hư không. Đáp lại chỉ là sự im lặng chết chóc. Tôi tiến về phía ánh sáng le lói, và trước mắt tôi là một căn bếp.
Căn bếp ấy đẹp một cách giả tạo, sạch sẽ đến rợn người giữa đống đổ nát. Những chiếc nồi nằm im lìm trên bếp, chiếc tủ lạnh màu xanh lá đứng sừng sững ở góc phòng. Mọi thứ trông như một sân khấu được dàn dựng hoàn hảo nhưng không hề có hơi ấm của sự sống. Và rồi, một lon đào lăn đến dưới chân tôi.
Trò chơi của kẻ mắt đỏ
Từ trong bóng tối, nó bước ra. Một sinh vật cao lớn, đen đặc với đôi mắt đỏ rực như than hồng từ địa ngục. Làn da đen bóng của nó chảy ra như nhựa đường, uốn lượn và rỉ mật. Tôi đã thét lên, đã chạy trốn, nhưng cơn đói còn đáng sợ hơn cả quái vật. Khi mùi hương của đậu nấu chín lan tỏa, tôi buộc phải quay lại.
Kỳ lạ thay, con quái vật ấy không vồ lấy tôi. Nó đứng đó, thách thức tôi bằng một trò chơi trẻ con: Oẳn tù tì. Tôi ra lá – Nó ra kéo. Một tiếng rên nhẹ phát ra, và nó nhường bước cho tôi ăn. Những ngày sau đó tan chảy vào nhau. Chúng tôi chơi đuổi bắt, chơi oẳn tù tì để đổi lấy những lon đào, lon đậu. Nó bắt chước cử động của tôi, nghiêng đầu nhìn tôi như một người bạn kỳ dị. Nhưng bên dưới chân nó, lớp sàn gỗ dường như đang thở, một thứ chất lỏng đen kịt mạch đập như một sinh vật sống.
Cho đến khi... nó siết chặt tay tôi. Những móng vuốt sắc nhọn găm vào da thịt. "Tôi ghét mày!" – Tôi gào lên trong đau đớn và sợ hãi. Con quái vật thu mình lại, phát ra tiếng khóc nhỏ xíu rồi biến mất vào hư vô.
Bí mật sau cánh cửa đỏ và định mệnh nghiệt ngã
Căn bếp trở nên vắng lặng. Đèn bắt đầu chập chờn. Một mũi tên phát sáng chỉ về phía lỗ thông hơi. Tôi leo lên, kéo một chiếc đòn bẩy bí mật. Rầm! Chiếc tủ lạnh trượt sang bên, lộ ra một cánh cửa màu đỏ đầy những ký hiệu nguyền rủa bị đốt cháy vào gỗ.
Cánh cửa tự mở, dẫn lối tôi vào một khoảng không tối tăm rực mùi thơm ngọt lịm. Tôi bước vào và ngay lập tức cảm thấy mặt đất lún xuống. Tôi đang chìm nghỉm trong một vũng bùn đen đặc quánh. "Đừng vào đó!" – một giọng nói vang lên từ phía sau, nhưng đã quá muộn.
Khi tôi bò ra khỏi hố sâu ấy, cơ thể tôi không còn là của con người nữa. Tầm nhìn của tôi đỏ rực và nhòe nhoẹt. Tôi nhìn thấy một cậu bé đang ngủ trên chiếc nệm hoen ố. Cậu bé ấy trông thật cô đơn... tôi muốn làm bạn với cậu ấy. Tôi lăn một lon đào về phía cậu ta. Ký ức ùa về như một cơn bão: Những lon đậu, trò chơi oẳn tù tì, vết cắt trên cánh tay... Tôi chính là con quái vật đó. Tôi chính là Alex.
Dưới tầng hầm, tôi nhìn thấy một kẻ khác – một phiên bản gầy gò, kiệt quệ của chính mình – đang cố gắng hét lên cảnh báo khi tôi của hiện tại đang bước vào cánh cửa đỏ. Chu kỳ lại bắt đầu. Tôi với tay lên khung cửa, dùng chút sức tàn cuối cùng để khắc thêm một vạch nữa vào thớ gỗ đã mòn vẹt.
Có 57 vết khắc đã ở đó từ trước. Tôi là vết khắc thứ 58.
Hồ sơ bí ẩn: Những câu hỏi chưa có lời giải
Tại sao thức ăn trong căn bếp không bao giờ hết hoặc hư hỏng?
Căn bếp dường như bị kẹt trong một vòng lặp thời gian hoặc không gian đa chiều, nơi mọi vật chất tự tái tạo để duy trì sự sống cho vật chủ trong chu kỳ.Thứ chất lỏng đen dưới sàn nhà là gì?
Đó là "nhựa sống" của thực thể, một dạng vật chất tâm linh có khả năng nuốt chửng ký ức và biến đổi cơ thể sinh học của nạn nhân.Làm thế nào để phá vỡ vòng lặp này?
Hồ sơ cho thấy chưa có phiên bản nào của Alex vượt qua được vết khắc thứ 58. Cánh cửa đỏ chính là điểm khởi đầu và cũng là điểm kết thúc của sự tồn tại.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn từ r/nosleep - Tác giả Notes_Writer
|


