Một bác sĩ phẫu thuật bóng đêm nhận lời mời đến bữa tiệc của The Party Club, để rồi nhận ra chính mình mới là món khai vị trên bàn tiệc đẫm máu.

Món quà từ vực thẳm lúc 8 giờ sáng
Khi tiếng gõ cửa lần thứ hai vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi sớm, tôi không ngờ mình sắp nhận lấy một lá gan còn rỉ máu. Đó không phải là một nhầm lẫn của gã giao hàng, mà là một sự hiện diện vượt xa hiểu biết của nhân loại — một thứ gì đó... siêu nhiên và đầy tà khí.
Tôi vốn không lạ gì mùi máu. Tôi là một bác sĩ phẫu thuật, hay đúng hơn là một "nhà cung cấp" cho một mạng lưới tội ác tinh vi mang tên The Party Club. Trong thế giới ngầm này, một sai lầm nhỏ nhất cũng đồng nghĩa với cái chết. Nhưng tôi đã sống sót, đã kiếm bộn tiền để nuôi gia đình mình — một người vợ hiền thục, cô con gái 13 tuổi lém lỉnh và đứa con trai 2 tuổi có đôi mắt sáng ngời.
Mọi chuyện bắt đầu vào lúc 8 giờ sáng, khi vợ và con gái tôi đã rời khỏi nhà. Một gã đàn ông với mái tóc chải ngược bóng lộn, vận bộ suit đen lịch lãm và nụ cười tươi rói đến mức ám ảnh đứng đó. Sau lưng hắn là một chiếc xe kéo màu đỏ. Hắn hỏi tôi muốn "đặt hàng" gì cho ngày hôm nay. Như một lời nói đùa đầy ngu xuẩn, tôi đòi một quả thận.
Hắn mỉm cười rộng đến tận mang tai. Hắn thọc tay vào chiếc xe kéo — thứ mà tôi nhận ra có cái đáy sâu thẳm như vực thẳm hư vô — và lôi ra một quả thận còn nóng hổi. Từ đó, mỗi ngày, hắn mang đến cho tôi bất cứ thứ gì tôi yêu cầu: gan, tim, phổi... tất cả đều tươi mới như vừa được lấy ra từ một cơ thể sống cách đó vài giây.
Bản hợp đồng với bóng tối và sự ngạo mạn
Tiền đổ về tài khoản tôi như nước. Sự ngạo mạn bắt đầu xâm chiếm tâm trí khi tôi nhận ra mình đang sở hữu một nguồn hàng "không dấu vết". Tôi đã quên mất quy luật của bóng tối: Cái gì quá tốt đẹp thường ẩn chứa một cái bẫy đẫm máu.
Cho đến một ngày thứ Bảy, vợ tôi đưa cho tôi một phong bì màu nâu không người gửi. Bên trong là một tấm thiệp viết tay bằng nét chữ nắn nót: "Lời mời tham dự Bữa tiệc Thu hoạch Nội tạng Thường niên - Chỉ dành cho thành viên trung thành. Địa chỉ: [REDACTED], ngày 14/04/2023, 10 giờ tối."
Tôi đã run rẩy vì phấn khích. Tôi tưởng rằng mình cuối cùng đã được giới thượng tầng công nhận. Tôi đâu biết rằng, đó là tấm vé một chiều đi vào lò mổ.
Bữa tiệc không dành cho con người
Đêm ngày 14/04/2023, tôi lái xe hai tiếng đồng hồ đến một tòa nhà 5 tầng hiện đại nằm trơ trọi vùng ngoại ô. Tại đây, tôi gặp lại người trung gian của mình. Chúng tôi bước vào trong, đi qua sảnh chờ trắng toát với một nữ lễ tân có nụ cười giống hệt Gã xe kéo.
Tại tầng 3, khoảng 80 người đang tụ tập. Tiếng cười nói bỗng chốc câm bặt khi hai tiếng vỗ tay vang lên. Gã xe kéo xuất hiện, vẫn nụ cười rùng rợn đó: "Chào mừng đến với Bữa tiệc Thu hoạch! Hãy bắt đầu thôi!"
Một tiếng thét kinh hoàng vang lên. Trước mắt tôi, bụng của một thanh niên tự động nứt toác ra. Một vết cắt dọc từ ngực xuống bụng. Máu tuôn xối xả, và rồi, những cơ quan nội tạng của anh ta từ từ trôi lơ lửng trong không trung, như được nhấc lên bởi những bàn tay vô hình, rồi chui tọt vào chiếc xe kéo của gã đàn ông kia.
Chúng tôi không đến đây để thu hoạch. Chúng tôi LÀ vụ mùa.
Sợi chỉ cứu rỗi giữa cơn ác mộng
Sự hỗn loạn bùng nổ. Từng người một gục xuống, bụng họ bị mổ phanh bằng một lực lượng siêu nhiên không thể ngăn cản. Khi cơn đau xé lòng ập đến vùng bụng, tôi biết đã đến lượt mình. Máu ướt đẫm áo, tôi ngã quỵ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi nhớ đến chiếc túi y tế mình mang theo. Với đôi tay run rẩy, tôi luồn kim và tự khâu lại vết thương của chính mình ngay trên sàn nhà đẫm máu. Những mũi khâu nham nhở chính là rào cản duy nhất giữ cho nội tạng của tôi không bị "thu hoạch".
Tôi lết vào thang máy. Gã xe kéo lao tới với tốc độ kinh người. Nhưng đúng lúc đó, người trung gian — người đã bị mổ phanh — đã dùng chút tàn lực cuối cùng lao vào ôm chặt chân hắn. "Sống đi", anh ta thì thầm trước khi cửa thang máy đóng sầm lại.
Tôi vừa thoát khỏi tòa nhà thì một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Tòa nhà biến thành một ngọn đuốc khổng lồ, thiêu rụi mọi bằng chứng về tội ác và những linh hồn khốn khổ bên trong.
Hồi kết: Tiếng thì thầm của kẻ sống sót
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện sau 2 tháng hôn mê với 4 chiếc xương sườn gãy, phổi dập nát và hàng chục mảnh kính găm vào cơ thể. Các bác sĩ nói rằng tôi là một phép màu, và chính những mũi khâu tự phát trên sàn nhà năm ấy đã cứu mạng tôi.
Giờ đây, tôi sống ở một nơi rất xa, làm một công việc lương thiện và trân trọng từng giây phút bên gia đình. Nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng gõ cửa vào lúc 8 giờ sáng, tim tôi vẫn ngừng đập một nhịp. Đừng bao giờ dính líu đến The Party Club, vì cái giá của sự giàu sang đôi khi chính là phần hồn và phần xác của bạn trên một bàn tiệc không lối thoát.
Tại sao Gã xe kéo lại cung cấp nội tạng cho nhân vật chính từ trước?
Có thể đó là cách The Party Club "vỗ béo" các thành viên, tạo ra sự tin tưởng tuyệt đối trước khi biến họ thành mục tiêu thu hoạch trong bữa tiệc thường niên.Thực thể Gã xe kéo là gì?
Dựa trên các chi tiết như chiếc xe kéo có đáy vô tận và khả năng lấy nội tạng từ xa, đây rõ ràng là một thực thể siêu nhiên hoặc quỷ dữ mượn lốt người.Số phận của những người khác trong tòa nhà ra sao?
Tất cả đã thiệt mạng trong vụ thu hoạch hoặc vụ nổ sau đó. Nhân vật chính là người duy nhất sống sót nhờ kỹ năng y khoa và sự hy sinh của người trung gian.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - devildog633
|


