Khám phá bí ẩn kinh hoàng về những tổ ong "xác ướp" tại Halifax. Chúng không hề chết, chúng chỉ đang chờ đợi để gieo rắc cái chết trắng.

Mùa xuân ở New England không phải là một lối thoát êm đềm khỏi băng giá, mà là một chuyến tàu lượn siêu tốc đầy rẫy những sự dối lừa. Đừng để vẻ ngoài tĩnh lặng của thiên nhiên đánh lừa bạn. Hôm nay, bạn có thể thấy tuyết rút dần vào những đống đen bẩn thỉu, và những đóa mẫu đơn của mẹ bạn bắt đầu thò những "bàn tay" đỏ hỏn ra khỏi lớp phân bón, trông chẳng khác nào lũ thây ma đang cào cấu để thoát khỏi nấm mồ. Nhưng chỉ ngày mai thôi, bầu trời sẽ đổ sụp và những cơn tuyết lạnh thấu xương lại bao trùm lấy vạn vật như một trò đùa quái ác của tạo hóa.
Kẻ canh giữ với con mắt độc nhãn
Nếu bạn vô tình dạo bước qua những cánh rừng ở Halifax, MA, bạn sẽ bắt gặp chúng: những "xác ướp" xám xịt, khô khốc của những tổ ong từ mùa trước. Chúng bám chặt một cách bấp bênh vào những cành cây già nua, trông giống như những con quỷ lùn đang rình rập. Có cái treo lơ lửng trên đường mòn, có cái lại ngự trị trên cây sồi cổ thụ, và có cái—như thực thể mà tôi sắp kể—đang nhìn xuống dòng xe cộ bằng một con mắt đen ngòm (cyclopean eye) lạnh lẽo.
Người ta thường nghĩ đó chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch đã chết. Tôi cũng từng nghĩ vậy, cho đến cái năm mà sự ngây thơ của tôi bị bóp nghẹt bởi một sự thật kinh hoàng. Tại khu vực rừng rậm đầy đầm lầy và những đám mây muỗi khát máu ở Halifax, có một tổ ong như thế. Nó treo mình ngay phía trên con đường bận rộn, im lìm và đầy đe dọa.
Khi cái ác chạm trán sự cuồng nộ
Lũ trẻ trong vùng thường là những kẻ nghịch ngợm, nhưng có những đứa thực sự là ác quỷ. Một cậu nhóc—con trai của một cựu cảnh sát bang vừa vướng vào bê bối gian lận giờ làm việc—đã chọn tổ ong "độc nhãn" đó làm mục tiêu. Những viên đá bay vút đi, va vào cái vỏ khô khốc. Nó rung lên bần bật nhưng vẫn bám trụ lại, như thể đang kiềm chế một cơn thịnh nộ cổ xưa.
Bạn có bao giờ tự hỏi loài ong đi đâu vào mùa đông không? Chúng không bay về phương Nam. Chúng cũng không chết đi. Sự thật còn đáng sợ hơn thế nhiều. Khi cái lạnh ập đến, chúng tạo thành một quả cầu lông xù, rung rinh những cơ bắp ở ngực để giữ ấm cho nữ hoàng. Chúng không ngủ. Chúng không lờ đờ. Chúng đang đập... như một trái tim ấm nóng ẩn giấu bên trong một xác ướp chết chóc. Chúng chờ đợi. Và chúng sẵn sàng bảo vệ vương quốc của mình bằng mọi giá.
Thảm kịch dưới ánh đèn bảng điều khiển
Sáng hôm ấy, khi tôi đang chạy bộ và đắm chìm trong giai điệu "Paradise by the Dashboard Light" của Meat Loaf, thảm kịch đã xảy ra. Một viên đá định mệnh từ tay cậu nhóc kia đã đánh trúng mục tiêu. Cùng lúc đó, chiếc Nissan Primera đời 2001 màu đỏ lao vút qua.
Một tiếng "pshhhh" xé lòng vang lên. Tổ ong vỡ tan ngay khi chiếc xe đi tới. Cơn đau nhói ở cổ và tay khiến tôi bừng tỉnh—tôi bị ong đốt vào giữa tháng Ba! Nhưng đó chưa là gì so với những gì xảy ra với chiếc xe màu đỏ kia. Chiếc Primera bắt đầu chao đảo, nó va quẹt vào một chiếc Ford Bronco cũ kỹ rồi lao thẳng vào một ngôi nhà cấp bốn bên đường.
Sự im lặng bao trùm sau cú va chạm mạnh đến mức ngay cả lũ chim cũng ngừng hót. Chỉ còn tiếng còi xe vang lên không dứt và làn khói đen kịt bốc ra từ đống đổ nát. Những người hàng xóm chạy đến cứu giúp, nhưng họ sớm tháo chạy trong tiếng la hét: "Ong! Có ong!".
Hồi kết ám ảnh
Cảnh sát tìm thấy một ống điếu và ít cỏ trên sàn xe. Có lẽ chàng trai trẻ ấy đã mở cửa sổ trời để hút thuốc, và đúng khoảnh khắc định mệnh đó, tổ ong rơi thẳng vào ghế phụ. Bên trong không gian chật hẹp của chiếc xe, lũ ong đã biến thành một đám mây sát thủ.
Báo cáo của nhân viên điều tra sau đó mới thực sự là thứ gây ác mộng: Chàng trai không chết vì chấn thương hay gãy xương. Anh ta chết vì sốc phản vệ. Lũ ong đã đốt anh ta hơn 300 lần. Khi khám nghiệm tử thi, người ta tìm thấy ong trong miệng, trong cổ họng và sâu tận trong khí quản của anh ta. Anh ta đã hít vào chính những kẻ giết mình trong cơn hoảng loạn tột độ.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn thường xuyên giật mình thức giấc trong cơn mồ hôi lạnh, mơ thấy chiếc xe của mình ngập tràn những bóng đen xì xào và tiếng vo ve xé toạc màng nhĩ. Hãy nhớ lấy: Đừng bao giờ coi thường những tổ ong "đã chết". Đằng sau lớp vỏ xác ướp khô khốc ấy, một nhịp đập hung tàn vẫn đang rình rập, chỉ chờ một cái cớ để trỗi dậy và biến mùa xuân của bạn thành địa ngục trắng.
Tại sao loài ong không chết vào mùa đông như chúng ta tưởng?
Chúng sử dụng cơ bắp bay để tạo ra nhiệt lượng, duy trì một quả cầu ấm áp bao quanh ong chúa bên trong tổ, ngay cả khi nhiệt độ bên ngoài xuống dưới mức đóng băng.
Điều gì khiến lũ ong trở nên hung dữ đến vậy trong thảm kịch này?
Khi một con ong đốt, nó giải phóng pheromone cảnh báo, kích động toàn bộ thuộc địa rơi vào trạng thái phòng thủ điên cuồng, dẫn đến việc nạn nhân bị tấn công đồng loạt với hơn 300 vết đốt.
Làm thế nào để nhận biết một tổ ong vẫn còn "sống" vào mùa lạnh?
Rất khó để biết bằng mắt thường. Cách tốt nhất là giữ khoảng cách an toàn và không bao giờ tác động vật lý vào chúng, vì bất kỳ rung động nào cũng có thể đánh thức "trái tim" đang đập bên trong.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: Bees don’t hibernate in the winter



