Khi sự lãng trí không còn là một thói quen, mà là kẽ hở để một thực thể tà ác xâm nhập và đánh cắp dần từng mảnh cuộc đời bạn.

Tôi vốn là kẻ sống trong một màn sương vĩnh cửu của sự lãng trí. Có những lúc, chiếc điện thoại đang nằm ngay trong lòng bàn tay, nhưng tâm trí tôi lại cuống cuồng đi tìm nó. Tôi dựa dẫm vào người khác như một kẻ mù dựa vào cây gậy chỉ đường. Bạn bè tôi thậm chí còn gửi ảnh chụp chiếc điện thoại của tôi qua tin nhắn, trêu chọc rằng tôi đã bỏ quên nó, và tôi – một cách khờ khại đến tội nghiệp – vẫn dùng chính chiếc máy đó để xem ảnh rồi mới nhận ra sự thật trớ trêu.
Khi ánh sáng chỉ đường rời bỏ
Mọi chuyện bắt đầu tồi tệ hơn khi Connor, người bạn cùng phòng của tôi, dọn ra ngoài. Connor giống như một cuốn từ điển sống về vị trí của mọi vật dụng trong nhà. Chỉ cần tôi cất tiếng gọi: "Connor! Có thấy điện thoại tôi đâu không?", anh ấy sẽ đáp lại ngay lập tức: "Trong túi quần cậu kìa!".
Nhưng rồi Connor đi để gây dựng tổ ấm riêng. Tôi bị bỏ lại trong căn nhà vắng lặng, đơn độc đối mặt với bóng tối của sự quên lãng. Mất đi anh ấy, tôi như một kẻ mù lòa giữa ban ngày. Đồ đạc bắt đầu biến mất một cách âm thầm, như thể chúng bị nuốt chửng bởi hư vô.
Đầu tiên là chiếc điều khiển TV. Tôi đã cẩn thận buộc một sợi dây màu xanh lá cây vào nó để dễ tìm thấy nếu nó lỡ chui vào khe ghế sofa. Nhưng rồi, cả chiếc điều khiển lẫn sợi dây xanh ấy đều không bao giờ xuất hiện nữa. Khi tôi định tìm chiếc đèn pin trong ngăn kéo để soi dưới gầm ghế, nó cũng biến mất. Thay vào đó là một chiếc đèn pin rẻ tiền khác mà tôi chưa từng thấy trước đây. Cơn giận dữ và sự bàng hoàng bắt đầu nảy nở. Tôi mất một tháng trời để lục tung mọi ngóc ngách, nhưng kết quả chỉ là con số không tròn trĩnh.
Sự hoán đổi kỳ dị
Căn nhà bắt đầu thay đổi hình dạng dưới sự chứng kiến bất lực của tôi. Một buổi sáng, tôi bước vào bếp và sững người. Căn bếp vốn có 4 bóng đèn bố trí đều đặn như mặt của một con xúc xắc, nay chỉ còn lại duy nhất một bóng đèn lẻ loi ở góc phòng, nhưng kỳ lạ thay, nó vẫn tỏa sáng rực rỡ một cách bất thường.
Đồ ăn trong tủ lạnh vơi dần. Ban đầu là thức ăn thừa, sau đó là những món quà vặt mới mua, rồi đến cả một gallon sữa. Cuối cùng, một ngăn tủ lạnh biến mất hoàn toàn. Tôi đã nghi ngờ Connor, nghĩ rằng anh ấy vẫn giữ chìa khóa và đang bày trò đùa quái ác. Nhưng khi tôi kiểm tra ngăn bàn, chùm chìa khóa phụ của anh ấy vẫn nằm im lìm ở đó.
Và rồi, đỉnh điểm của sự kinh hoàng ập đến. Một ngày nọ, tôi bước vào phòng khách và đánh rơi tất cả đồ đạc trên tay. Bộ ghế sofa, chiếc bàn trà và cả chiếc TV treo tường khổng lồ... tất cả đã bốc hơi không một dấu vết. Cảnh sát đến, họ lục soát nhưng không thấy dấu hiệu cạy cửa, không có dấu vân tay lạ, không một mảnh kính vỡ. Tôi bị bỏ lại với một ngôi nhà trống rỗng và nỗi nghi ngờ rằng mình đang phát điên.
Thực thể sau bức họa
Đêm đó, một tiếng kính vỡ chói tai kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Ánh trăng lạnh lẽo tràn qua cửa sổ, biến căn phòng thành một sân khấu kinh dị. Tôi cầm chiếc đèn pin, nín thở đi xuống cầu thang. Chiếc đèn ngủ của tôi nằm vỡ tan trên sàn. Một tiếng sột soạt vang lên bên phải.
Tôi quay phắt lại. Trên bức tường vốn trống trải bỗng xuất hiện một bức tranh vẽ quả táo trên mặt bàn ca-rô. Tôi chưa bao giờ treo tranh trong nhà.
Tiến lại gần, tôi gỡ bức tranh xuống. Tim tôi như ngừng đập. Phía sau nó là một cái lỗ sâu hoắm, dẫn vào một khoảng không gian vốn dĩ không tồn tại trong thiết kế của ngôi nhà. Một căn phòng nằm trong vách tường.
Bên trong cái hang ổ ấy là chiếc sofa của tôi, chiếc bàn trà, những hộp thức ăn rỗng, chiếc điều khiển TV với sợi dây xanh nằm chỏng chơ, và cả chiếc TV đang được nối dây chằng chịt vào hệ thống điện của tôi. Hắn đã sống ở đó. Hắn đã quan sát tôi mỗi ngày.
RẦM!
Tiếng cửa chính đóng sập lại. Tôi lao ra ngoài và nhìn thấy một bóng đen đang lướt đi trong đêm với tốc độ kinh người. Hắn không chạy như một con người bình thường; tay hắn không vung vẩy, người hắn cứng đờ, chỉ có đôi chân chuyển động như một cỗ máy dị hợm. Hắn chạy nhanh như Usain Bolt, biến mất vào bóng tối của những hàng cây.
Tôi khóa chặt mọi cánh cửa, trốn trong phòng cho đến khi mặt trời mọc. Cảnh sát lại đến, nhưng kẻ đó đã đi xa. Giờ đây, ngôi nhà của tôi đầy rẫy camera và hệ thống an ninh, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn rùng mình. Kẻ đó không chỉ đánh cắp đồ đạc; hắn đánh cắp sự an toàn, đánh cắp ký ức, và có lẽ, nếu tôi không phát hiện ra căn phòng đó đêm ấy, hắn đã đánh cắp cả mạng sống của tôi trong lúc tôi đang say ngủ. Hắn biết tôi rất hay quên, và hắn đã dùng chính sự lãng trí của tôi để xây dựng một vương quốc tà ác ngay trong lòng ngôi nhà của chính mình.
Làm thế nào thực thể có thể lấy đi những đồ vật lớn như sofa mà không gây tiếng động?
Có vẻ như thực thể này đã theo dõi thói quen của người chủ nhà rất lâu, tận dụng những lúc anh ta đi vắng hoặc ngủ say để tháo dỡ và di chuyển đồ đạc vào hốc tường bí mật một cách kiên nhẫn.
Tại sao người bạn cùng phòng Connor không bao giờ phát hiện ra thực thể này?
Connor là "cây gậy chỉ đường" về trí nhớ. Có lẽ sự hiện diện của anh ta quá nhạy bén khiến thực thể phải ẩn mình kỹ lưỡng hơn, và nó chỉ bắt đầu lộng hành khi người chủ nhà chỉ còn lại một mình với sự lãng trí trầm trọng.
Thực thể chạy trốn vào đêm đó có phải là con người không?
Dựa trên mô tả về cách chạy không vung tay, cơ thể cứng đờ và tốc độ "phi nhân tính", rất có thể đây là một thực thể dị thường (cryptid) hoặc một kẻ biến thái có cấu tạo cơ thể và hành vi lệch lạc hoàn toàn với con người bình thường.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - RelativeCut1063



