Một sinh viên 18 tuổi ở Tennessee bị bủa vây bởi tiếng gọi bí ẩn, ghê rợn suốt 5 năm. Liệu đây là ma quỷ, hay một sự thật kinh hoàng hơn đang vùi lấp tâm trí em?

Hãy tưởng tượng bạn đang ngồi đây, bên ngọn lửa trại đang tàn lụi, những bóng đêm chập chờn nhảy múa quanh ta như những linh hồn không ngủ. Và tôi, một kẻ kể chuyện không chuyên, nhưng lại mang trong mình một gánh nặng của sự thật, một gánh nặng đã đè nén linh hồn non trẻ này suốt năm năm dài đằng đẵng. Nghe tôi kể, và bạn sẽ hiểu vì sao tôi không dám chắc liệu đây có phải là chuyện siêu nhiên hay không, nhưng cái thứ khác kia, nó lại càng khiến tôi kinh hãi đến tột cùng.
Tôi là một sinh viên, chỉ mới chạm ngưỡng 18, đang chôn vùi tuổi trẻ của mình tại một góc nhỏ của Tennessee. Xin lỗi, tên ngôi trường ấy, nó sẽ mãi là một bí mật vùi lấp, bởi lẽ, tôi không muốn bất kỳ ai có thể lần ra dấu vết của tôi, của cái bóng đêm đang bám riết lấy tôi. Đây là lần đầu tiên tôi dám cất lời, lần đầu tiên tôi dám hé lộ cái vực thẳm mà tôi đã rơi vào, và tin tôi đi, sự lộn xộn trong câu chữ này chính là tấm gương phản chiếu cho những mảnh vụn vỡ trong tâm trí tôi lúc này.
Tiếng Thì Thầm Từ Cõi Không
Năm năm... con số ấy cứ khắc sâu vào da thịt tôi như một lời nguyền. Năm năm kể từ khi những tiếng nói kỳ lạ, những âm thanh rợn người bắt đầu len lỏi vào từng khoảnh khắc tôi đơn độc. Nó không phải là một tiếng nói xa lạ, không, nó lại càng đáng sợ hơn thế gấp vạn lần. Đó là giọng của mẹ tôi, nhưng lại mang một âm sắc ghê rợn, một sự biến dạng đến đáng sợ mà tôi không thể nào diễn tả được. Giọng nói ấy cứ lặp đi lặp lại tên tôi, như một khúc ca tang tóc không hồi kết, như một lời thì thầm của hư vô gọi hồn.
Thường thì nó xuất hiện khi tôi dễ bị tổn thương nhất, khi tôi cởi bỏ lớp phòng thủ cuối cùng của mình: trong làn nước ấm vỗ về cơ thể, hay khi ranh giới giữa tỉnh và mơ dần xóa nhòa, kéo tôi vào giấc ngủ. Nó luôn vẳng lại như thể từ bên ngoài căn phòng, một bức tường vô hình ngăn cách tôi với một thứ gì đó. Nhưng mỗi lần tôi kiểm tra, mỗi lần tôi nín thở lắng nghe, chỉ có sự im lặng đến ghẹt thở. Không một bóng người, không một dấu vết. Chỉ có tôi, và tiếng vọng của sự sợ hãi đang dội ngược lại từ chính vách tường cô đơn.
Điều kinh hoàng hơn cả là nó đã đeo bám tôi, xuyên qua khoảng cách hai tiếng đồng hồ đường bộ từ nhà đến giảng đường đại học. Nó không buông tha tôi, dù tôi cố gắng chạy trốn bao xa, nó vẫn như một cái bóng trung thành, luôn hiện hữu khi tôi đơn độc và yếu đuối nhất. Giảng đường, phòng ký túc xá, phòng tắm công cộng… bất cứ nơi nào tôi tự cô lập mình, tiếng gọi ấy lại trỗi dậy, vặn vẹo tâm trí tôi.
Bóng Đè Và Những Lời Nguyền Khác
Bạn có thể cho rằng tôi hoang tưởng, nhưng không. Tôi đã từng chịu đựng nhiều hơn thế, nhiều hơn những gì một người bình thường có thể tin. Những đêm dài bị bóng đè, cảm giác một gánh nặng vô hình đang nghiền nát lồng ngực. Những lần chứng kiến vật thể tự dịch chuyển, những món đồ cá nhân trượt khỏi vị trí mà tôi chắc chắn đã đặt chúng. Và cả những điềm báo trước, những tia sáng chớp nhoáng của tương lai ảm đạm. Đối với tôi, việc nghi ngờ đây là một chuyện ma quỷ không phải là điều gì quá xa vời, mà đúng hơn, đó là một niềm hy vọng mong manh.
Tôi chỉ cầu xin các bạn, những linh hồn đồng điệu đang lắng nghe câu chuyện này, hãy cho tôi một lời giải thích. Một lời giải thích khả dĩ, một điều gì đó không phải là bệnh lý tâm thần. Xin hãy để cho đó là một chuyện siêu nhiên, một thứ ma quỷ nào đó đang đeo bám tôi, bởi lẽ, nếu không phải thế, nếu sự thật còn đen tối hơn, thì tôi e rằng, tôi sẽ không thể chịu đựng thêm được nữa. Những dòng này được viết vội vã, những suy nghĩ đang dằn vặt tôi cứ tuôn trào không kiểm soát. Tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi trong phần bình luận. Làm ơn, hãy giúp tôi, trước khi tiếng gọi ấy kéo tôi hoàn toàn vào bóng tối vĩnh hằng.
Tiếng gọi ma quái có tần suất xuất hiện như thế nào?
Tiếng gọi xuất hiện thường xuyên, đặc biệt là khi người kể chuyện đơn độc và yếu đuối nhất, như lúc đang tắm hoặc vừa chìm vào giấc ngủ.
Tại sao người kể chuyện lại sợ rằng đây không phải là hiện tượng siêu nhiên?
Người kể chuyện sợ rằng nếu không phải là siêu nhiên, thì lời giải thích duy nhất còn lại là một bệnh lý tâm thần, điều này còn khiến họ kinh hãi hơn.
Có phải chỉ có tiếng gọi là hiện tượng kỳ lạ duy nhất xảy ra với người kể chuyện không?
Không, ngoài tiếng gọi, người kể chuyện còn trải qua các hiện tượng khác như bóng đè, vật thể tự dịch chuyển và những điềm báo trước.
Tiếng gọi có theo người kể chuyện đến những địa điểm khác không?
Có, tiếng gọi đã theo người kể chuyện đến tận giảng đường đại học, cách nhà hai tiếng đồng hồ, chứng tỏ sự đeo bám dai dẳng của nó.
Tiếng gọi được mô tả như thế nào?
Tiếng gọi được mô tả là giọng của mẹ người kể chuyện, nhưng mang một âm sắc ghê rợn, lặp đi lặp lại tên người kể chuyện, và luôn vẳng lại như thể từ bên ngoài căn phòng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn


