Thomas bị chôn vùi trong đống đổ nát tại Houston năm 2013. Thứ tìm thấy cậu không phải cứu hộ, mà là một thực thể biết nhại giọng đầy ám ảnh.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Tôi chưa bao giờ thực sự muốn viết lại những dòng này. Những ký ức đó, giống như những bóng ma, lẽ ra nên được chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bụi thời gian của năm 2013 tại Houston. Nhưng lịch sử là một kẻ tham lam, nó luôn tìm cách ngoi lên mặt đất. William đã tìm thấy tôi. Anh ta mang theo hơi thở của những người đã nhìn thấy tận cùng của sự kinh hoàng, và anh ta yêu cầu tôi một điều duy nhất: Hãy kể lại, trước khi Kẻ Báo Hiệu (The Harbinger) tìm thấy chúng ta một lần nữa.
Mọi thứ bắt đầu bằng sự im lặng đến rợn người, sau đó là những tia sáng xám xịt, mỏng manh như những lưỡi dao rạch qua khe nứt của đống đổ nát bên trên. Tôi tỉnh dậy với vị đồng và bụi đất trong miệng. Chân trái của tôi... nó không còn thuộc về tôi nữa. Một thanh sắt gân (rebar) đâm xuyên qua đó, ghim chặt tôi vào nền đất lạnh lẽo, dưới sức nặng nghìn tấn của những khối bê tông và dầm thép gỉ sét.
Hy vọng giả tạo và tiếng cười của quỷ dữ
Trong cái hang tối tăm chật hẹp chỉ đủ để tôi hít thở những nhịp ngắn, một giọng nói vang lên. Nó điềm tĩnh, chuyên nghiệp, mang theo hơi ấm của sự cứu rỗi.
"Xin chào? Có ai nghe thấy tôi không? Chúng tôi thuộc Đội Cứu hỏa Houston."
Tôi đã khóc. Tôi đã gào thét tên mình: Thomas, 15 tuổi. Tôi đã tin vào Captain Reeves – người đàn ông ở phía bên kia bức tường đổ nát. Ông ta hỏi tôi về vết thương, về lượng nước 12 ounce còn sót lại, về cảm giác khi thanh sắt đâm xuyên qua da thịt. Nhưng rồi, nhịp điệu của cuộc đối thoại thay đổi. Nó không còn là một cuộc cứu hộ. Nó là một cuộc giải phẫu tâm lý.
"Cảm giác của sự kinh hoàng là gì, Thomas? Nó có vị như đồng không? Nó có khiến cháu muốn cào rách làn da của chính mình không?"
Tim tôi thắt lại. Đó không phải là một lính cứu hỏa. Một tiếng Click vang lên trong bóng tối, lạnh lẽo và dứt khoát. Hắn đã đi đi. Hoặc có lẽ, hắn chưa bao giờ rời khỏi đó.
Đoạn phim từ cõi chết
Đến ngày thứ ba, cơ thể tôi bắt đầu thối rữa ngay khi tôi còn sống. Mùi thịt hoại tử ngọt lịm và nồng nặc bốc lên từ vết thương đen kịt. Giữa cơn mê sảng vì mất nước, tôi tìm thấy chiếc máy ảnh của mình – thứ mà lẽ ra đã biến mất khỏi ba lô từ ngày đầu tiên. Nó nằm đó, ngay cạnh hông tôi, như một món quà từ vực thẳm.
Trong thẻ nhớ, có một đoạn video được ghi vào lúc 2:43 chiều ngày hôm đó. Trong video là bóng tối sâu thẳm và tiếng thở rít của một sinh vật không phải người. Và rồi, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình phát ra từ màn hình, nhưng với một âm sắc méo mó, nứt nẻ.
Thực thể đó đang trò chuyện với một con chó tội nghiệp bị mắc kẹt. Nó dùng giọng của tôi để hỏi về nỗi đau. "Tôi không chế ngự nỗi đau," thực thể ấy thầm thì bằng môi lưỡi của tôi, "Tôi chia sẻ nó."
Tiếng xương gãy vụn, tiếng xé thịt và tiếng gào thét của con vật hòa quyện với tiếng khóc van xin của chính tôi trong đoạn băng. Tôi kinh hãi nhận ra: Khi tôi bất tỉnh, nó đã ở ngay đây. Nó đã chạm vào tôi. Nó đã mượn giọng nói của tôi để thực hiện nghi lễ hiến tế của nó.
Hồi kết không có lối thoát
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện một tuần sau đó, vĩnh viễn mất đi chân trái. Các bác sĩ nói về hội chứng vùi lấp, về nhiễm trùng máu, về việc tôi đã may mắn thế nào khi được cứu ra vào ngày thứ tư. Nhưng có một chi tiết khiến cảnh sát Houston phải rùng mình: Một cuộc gọi 911 dài 6 phút vào lúc 3:47 sáng ngày thứ tư từ điện thoại của tôi. Người gọi – là tôi – đã cung cấp tọa độ chính xác với một giọng điệu bình tĩnh đến mức không tưởng.
Tôi không hề thực hiện cuộc gọi đó.
Bây giờ, ở tuổi 28, sống giữa lòng Chicago hoa lệ, tôi vẫn không thể thoát khỏi bóng tối của năm ấy. William đã cho tôi xem lại những thẻ nhớ mà anh ta thu thập được. Chúng tôi là những kẻ sống sót, nhưng cũng là những vật chứa cho nỗi sợ hãi mà thực thể kia đã gieo rắc. Đôi khi, trong sự tĩnh lặng của những dãy núi vùng Denver hay căn phòng trống ở Chicago, tiếng Click... Click... Click... lại vang lên.
Nó không giết bạn ngay lập tức. Nó để bạn sống, để bạn kể lại câu chuyện này, để nỗi sợ hãi của nó được lan truyền như một loại virus. Vì suy cho cùng, chứng sợ không gian hẹp không giết chết bạn... nhưng thứ ẩn nấp bên trong không gian đó thì có.
Làm thế nào Thomas có thể gọi 911 khi đang bất tỉnh?
Hồ sơ ghi lại một cuộc gọi dài 6 phút với giọng nói của Thomas cực kỳ bình tĩnh, nhưng chính cậu không hề có ký ức về việc này. Nhiều giả thuyết cho rằng thực thể "Harbinger" đã sử dụng điện thoại của cậu và nhại giọng để dẫn dụ cứu hộ đến, không phải để cứu Thomas, mà để kết thúc "trò chơi" của nó.
Thực thể Harbinger là gì?
Dựa trên ghi chép của William và Thomas, đây là một sinh vật sống trong các tòa nhà bỏ hoang, có khả năng nhại giọng con người hoàn hảo và thao túng tâm lý nạn nhân bằng nỗi sợ hãi tột cùng.
Tại sao chiếc máy ảnh của Thomas lại biến mất rồi xuất hiện trở lại?
Chiếc máy ảnh dường như bị thực thể lấy đi để ghi lại cảnh tượng kinh hoàng về con chó, sau đó trả lại cho Thomas như một cách để "chia sẻ nỗi đau" và ám ảnh cậu suốt đời.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - iConsumeStaples



