Một đêm định mệnh trên cánh đồng hoang, nơi cây bạch dương không chỉ là thực vật, mà là một thực thể chứa đựng những khuôn mặt gào thét đầy ám ảnh.

Đêm đó, tôi cần phải kéo dãn đôi chân mình, kéo dãn cả sự kiên nhẫn của thời gian và để mặc bản thân trôi dạt vào hư vô. Gió vẫn hát bài ca của nó, nhưng tôi đã quá chán ngấy việc phải ghi chép lại thứ âm thanh ấy - tôi hiểu nó như hiểu chính da thịt mình. Thế là tôi rời bỏ mái ấm, dấn thân vào sự câm lặng của những con phố, nơi ánh đèn đường hổ phách chập chờn như những tiếng nấc cụt giữa màn đêm.
Bản giao hưởng của sự im lặng
Tôi dừng chân trước một cánh đồng rộng lớn. Giữa tâm điểm của nó, trên đỉnh một gò đồi nhỏ, một cây bạch dương đơn độc vươn những cành lá khẳng khiu như muốn đâm toác bầu trời, nuốt chửng ánh trăng vào trong hệ thống rễ cái và những tán cây xung quanh. Những nhánh cây trắng hếu tựa như những bộ xương khô, phóng những vệt bóng dài đen đúa lên dải sáng bạc của vầng trăng tinh khiết. Tôi thấy mình bị lôi cuốn bởi nó, một lực hút không thể cưỡng lại.
Đầu tiên, tôi bước qua những cành cây đen kịt đang đâm chọc như những lưỡi dao. Một vết cắt nhỏ trên cổ tôi đau nhói, gửi một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc xuống tận xương cùng. Sau đó, tôi băng qua đám dương xỉ khô khốc như tro tàn, cảm giác như đang dẫm lên xương cốt của những kẻ quá cố bị bỏ lại dưới ánh mặt trời. Khi đôi chân chạm vào thảm cỏ, mọi tiếng động bỗng chốc triệt tiêu. Cánh đồng ấy nuốt chửng âm thanh, biến tôi thành một bóng ma vô hình lướt đi trong thinh lặng.
Khi bóng tối cất tiếng cười
Ở rìa khu rừng, sự tĩnh lặng bị phá vỡ. Tiếng răng rắc của cành cây gãy, tiếng bụi rậm bị xé toạc khiến dây thần kinh của tôi bùng cháy trong một sự phấn khích kỳ quái. Đỉnh đồi đã che khuất ánh trăng, bỏ mặc thị giác của tôi trong bóng tối mịt mù. Rồi, những âm thanh ấy nhân lên, trở thành một thứ hỗn tạp kinh tởm - những tiếng cười xen lẫn tiếng vặn mình của cây cối. Những giọng nói ấy dường như leo vút tận trời xanh, bám víu lấy những đám mây. Lồng ngực tôi thắt lại, cảm giác tê dại bắt đầu lan ra các đầu chi - cơn hoảng loạn bắt đầu lên ngôi.
Đôi mắt tôi, như bị điều khiển bởi một thế lực khác, đột ngột hướng về một chiếc đèn lồng nhợt nhạt đang trôi lơ lửng. Mọi tiếng ồn tắt lịm. Tôi lùi lại, mắt không rời khỏi vùng tối mênh mông đang mộng mị. Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn đang tiến về phía mình, tôi nhìn thấy một bàn tay. Nó được bọc trong lớp nhung trắng, siết chặt lấy tay cầm bằng thép - một bàn tay chứa đầy cơn thịnh nộ bị kìm nén, chực chờ nổ tung thành một hành động bạo lực tàn khốc, một sự căm hận hiểm độc khao khát được khắc ghi lên da thịt mỏng manh.
Vũ điệu của thực thể trắng
Khi chạm đến đỉnh đồi, tôi quay lưng lại, muốn lao mình vào một cú nước rút để trở về với những con phố rực rỡ ánh đèn - nơi tôi hy vọng ánh sáng có thể tiêu diệt mọi bóng tối. Nhưng chính lúc đó, tôi đã thấy cây bạch dương trong hình hài thật sự kinh tởm của nó.
Nó vặn vẹo, biến hình. Những khuôn mặt bắt đầu hiện ra trên vỏ cây: kẻ đang ngáp dài, kẻ nhếch mép cười khinh bỉ, kẻ cầu xin, kẻ rên rỉ, và kẻ đang cầu nguyện trong tuyệt vọng. Từ ngọn cây độc hại đó, một thực thể trắng toát nhảy múa, quất những chi chi unnatural (phi tự nhiên) của nó vào không trung. Nó bám chặt lấy tôi, như muốn hòa tan vào tôi. Hơi thở tôi trở nên dồn dập, da thịt tôi lạnh toát và run rẩy vì sợ hãi.
Rồi, nó rời khỏi tôi. Dưới ánh trăng, cây bạch dương mất đi hình dạng, những con quái thú dị dạng của nó tán loạn lao xuống đất, lẩn khuất vào rừng sâu cùng với những bí mật không thể gọi tên. Chỉ còn lại tôi với nỗi khiếp đảm tột cùng và bầu không khí đen đặc.
Ánh bình minh đưa tôi về nhà, nhưng tôi biết mình đã không còn như trước. Tôi không bao giờ quay lại đồi cây đó nữa. Nhưng trong những giấc mơ, tôi vẫn nghe thấy tiếng cười phi nhân tính của chúng - lạnh lẽo như những lưỡi gươm va vào nhau trên một chiến trường địa ngục. Đêm đêm, tôi thấy mình run rẩy trong bóng tối không lời.
Bí mật về cây bạch dương trên đỉnh đồi là gì?
Đó không phải là một cái cây bình thường mà là một thực thể ký sinh hoặc một "nhà tù" linh hồn, nơi chứa đựng những khuôn mặt đang đau khổ và có khả năng tương tác vật lý với nỗi sợ của con người.Thực thể cầm đèn lồng là ai?
Bài viết ám chỉ đó là một biểu tượng của sự bạo lực và thù ghét ẩn mình trong bóng tối, một kẻ gác cổng cho những điều kinh hoàng diễn ra tại cánh đồng trống.Tại sao nhân vật chính lại cảm thấy lạnh lẽo và nghe thấy tiếng cười sau sự kiện đó?
Thực thể trắng đã "sâm nhập" và chạm vào linh hồn của nhân vật, để lại một dấu ấn tâm linh vĩnh viễn, khiến nỗi sợ hãi trở thành một phần của bản dạng người kể chuyện.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - idreamofyoualways



