Khám phá bí ẩn về một dòng họ bị nguyền rủa, nơi mỗi giấc mơ là một bản án tử hình không thể trốn thoát. Ai sẽ là người tiếp theo trong danh sách của Thần Chết?

Tôi sinh ra trong một dòng tộc mà người đời gọi là phù thủy. Nhưng đừng lầm tưởng về những cây chổi hay đũa phép; thứ chúng tôi thừa kế là một bản án truyền kiếp. Chúng tôi không điều khiển cái chết, chúng tôi là những kẻ đưa tin cho nó. Trong huyết quản của phụ nữ nhà tôi, máu chảy cùng nhịp với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đếm ngược sự sống.
Hồi ức về những kẻ gác cổng hư vô
Bà cố của tôi, một người đàn bà thép có thể chơi đuổi bắt cho đến tận năm 98 tuổi, sở hữu một khả năng lạnh gáy. Khi bà chỉ tay vào ai đó, kẻ ấy sẽ về với đất lạnh trong vòng chưa đầy một năm. Năm bà 98 tuổi, bà tự chỉ vào chính mình. Không đầy một năm sau, chúng tôi tiễn bà ra nghĩa trang.
Bà ngoại tôi, người dịu dàng nhất thế gian, lại báo hiệu cái chết bằng một cơn cảm lạnh. Khi giọt nước mắt cuối cùng của cơn bệnh được lau đi, cũng là lúc một linh hồn lìa bỏ cõi đời. Trái tim bà đã vỡ vụn khi chính đứa con của mình ra đi ngay khi bà vừa khỏi ốm.
Mẹ tôi thì khác. Một ngày trước khi lưỡi hái Thần Chết hạ xuống, lồng ngực mẹ sẽ đau thắt lại. Mẹ không bao giờ khóc vì những chuyện tầm thường, nhưng những giọt lệ chảy dài trên gò má mẹ chính là lời cáo phó viết bằng nước mắt cho một kẻ sắp khuất.
Và rồi, đến lượt tôi. Món quà – hay lời nguyền – đã tìm đến tôi qua những giấc mơ.
Sự hiện diện của những giấc mơ máu
Năm 12 tuổi, tôi mơ thấy người bạn thân nhất của mình tan xác trong một vụ tai nạn xe hơi. Tôi tỉnh dậy, lau nước mắt và cố tin rằng đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng khi buổi chiều buông xuống, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp với gương mặt tái nhợt. Cô ấy đã chết. Đúng như những gì tôi đã thấy.
Mẹ tôi đã cho tôi một lời khuyên cay đắng: "Hãy nói ra những giấc mơ đó. Khi con thốt ra thành lời, chúng có thể sẽ không thành sự thật." Tôi đã thử. Tôi gào thét vào mặt bạn bè, người lạ, người thân về những cái chết sắp tới. Họ nhìn tôi như một con quỷ điên loạn. Tôi mất hết bạn bè, cô độc trong chính thế giới của mình.
Nhưng Thần Chết không dễ bị đánh lừa bởi ngôn từ. Chú tôi nghe tôi kể về giấc mơ ông bị sặc, ông chỉ cười và ôm tôi vào lòng. Ngay khi cơn cảm lạnh của bà ngoại chấm dứt và lồng ngực mẹ tôi đau thắt, một viên kẹo nhỏ đã mắc kẹt trong cổ họng chú. Mọi người chỉ có thể trân trối nhìn chú cào cấu không khí cho đến khi hơi thở lịm dần.
Vũ điệu cuối cùng của lửa và máu
Tôi gặp chồng mình – người duy nhất không bỏ chạy khi biết bí mật của tôi. Anh là bến đỗ, là người thức cùng tôi sau mỗi cơn ác mộng. Khi tôi mang thai, những giấc mơ chết chóc biến mất. Tôi đã ngỡ mình được giải thoát. Nhưng rồi, một tuần trước ngày dự sinh, tôi mơ thấy đứa trẻ sinh ra đã chết.
Tôi gào khóc, tôi kể cho anh nghe, tôi nói với con qua bụng bầu rằng mẹ phủ nhận giấc mơ đó. Nhưng khi ca sinh kết thúc, không có tiếng khóc nào vang lên. Con bé chưa bao giờ được hít thở bầu không khí của thế giới này.
Và rồi, đêm định mệnh ấy lại tới. Tôi mơ thấy anh và tôi trong một đống đổ nát, máu chảy tràn và không gian mờ mịt.
Đoạn kết vùi lấp trong tro tàn
Sáng hôm ấy, tôi kể cho anh nghe trong tiếng nấc. Anh ôm tôi, thầm thì: "Anh sẽ cố gắng ở lại..."
BÙM!
Anh vừa vặn bếp gas thì hỏa ngục bùng lên. Tiếng nổ xé toạc màng nhĩ tôi. Máu chảy ra từ tai, tóc tôi khét lẹt, da thịt bỏng rát. Trong cơn mê sảng, tôi thấy anh nằm đó. Tôi cố kéo anh ra, nhưng một vụ nổ thứ hai đã dìm tôi vào bóng tối vô tận.
Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, anh đã đi rồi. Các bác sĩ nói rằng anh đã dùng thân mình che chắn cho tôi khỏi những mảnh vỡ và ngọn lửa của vụ nổ thứ hai. Anh đã ở lại, nhưng không phải theo cách tôi mong đợi.
Tôi ngồi đây, cô độc với những vết sẹo trên da thịt và trong linh hồn. Tôi có nên tiếp tục cảnh báo mọi người không? Tôi không biết nữa. Chỉ biết rằng, đêm qua, Thần Chết lại ghé thăm giấc ngủ của tôi và thì thầm về cái tên tiếp theo...
Tại sao việc nói ra giấc mơ không thể ngăn chặn được cái chết?
Dù mẹ của nhân vật chính tin rằng nói ra giấc mơ (như một lời ước ngược) có thể hóa giải, nhưng thực tế trong truyện cho thấy Thần Chết có những quy luật riêng mà ngôn từ con người không thể can thiệp hoàn toàn.
Mối liên hệ giữa các thế hệ phụ nữ trong gia đình là gì?
Mỗi người phụ nữ là một "Messenger of Death" (Sứ giả của Thần Chết) với các dấu hiệu khác nhau: bà cố chỉ tay, bà ngoại cảm lạnh, mẹ đau ngực và nhân vật chính là những giấc mơ.
Cái chết của người chồng có phải là do sự sắp đặt của định mệnh?
Đúng vậy, dù đã được báo trước qua giấc mơ và cố gắng cẩn trọng, nhưng vụ nổ bếp gas vẫn xảy ra như một sự tất yếu của lời nguyền dòng họ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - TiareMBC



