Khám phá bí ẩn kinh hoàng đằng sau di chúc kỳ lạ: "Hãy ở gần ngọn lửa". Khi bóng tối tràn về South Dakota, liệu nhựa thông có cứu rỗi được linh hồn?

Trong ký ức của tôi, cha mẹ là những linh hồn hiền hòa nhất thế gian. Họ không bao giờ to tiếng, cho đến cái đêm định mệnh vào lúc 2 giờ sáng năm ấy. Giữa cơn sốt của trận cúm hành hạ, tôi vô tình nghe thấy những tiếng thét xé toạc sự tĩnh lặng của ngôi nhà ở South Dakota. Cha tôi, người chưa bao giờ biết giận dữ, khi ấy mắt đỏ sầu uất, gầm lên về một sự chuẩn bị cho cái chết. Mẹ tôi thì nức nở, che mặt trong tuyệt vọng. Sáng hôm sau, tin dữ ập đến: Ông bà tôi, 63 và 65 tuổi, đã trút hơi thở cuối cùng vào cùng một thời điểm. Sự trùng hợp đó là phát súng mở màn cho một bản giao hưởng của sự sợ hãi kéo dài nhiều thập kỷ.
Di chúc trong hộp giày và lời nguyền truyền kiếp
Năm tôi 28 tuổi, lưỡi hái của tử thần lại ghé thăm. Cha mẹ tôi ra đi vào cùng một ngày, hệt như cái cách ông bà đã biến mất. Giữa đống tro tàn của nỗi đau, tôi tìm thấy một chiếc hộp giày cũ kỹ được dán kín, bên trên là nét chữ run rẩy của mẹ: "Làm ơn hãy đọc". Bên trong không phải là tiền bạc hay kỷ vật, mà là một bản hướng dẫn sinh tồn đầy ám ảnh với ba quy tắc tối thượng:
Một: Thắp lửa.
Hai: Đốt nhựa thơm (Myrrh).
Ba: Tuyệt đối ở gần ngọn lửa.
Mẹ viết: "Con sẽ nhận ra ngày đó, đừng đi tìm nó. Nó sẽ hiển hiện ngay trước mắt...". Và ngày đó đã đến vào một buổi chiều tháng Tư, khi mặt trời lặn xuống, dát một màu đỏ rỉ sét lên đường chân trời South Dakota.
Cuộc hội ngộ của những kẻ bị săn đuổi
Tôi giật mình bởi tiếng gọi bên ngoài. Một người phụ nữ tên Marolyn, lớn hơn tôi 4 tuổi, đứng đó với một khẩu súng săn trên tay và vẻ mặt của kẻ vừa nhìn thấy địa ngục. Cha cô ấy cũng chết vào cái ngày cha mẹ tôi nằm xuống. Cô ấy nhận được một chỉ dẫn khác: "Mang theo súng, tìm đến căn nhà phía Đông nhất, thắp lửa và ở lại đó".
Marolyn kể về điềm báo của mình: ba con chim nhỏ chết khô ngay trước thềm nhà – một sự mỉa mai đen tối đối với bài hát "Three Little Birds" mà cha cô vẫn thường hát. Chúng tôi ngồi bên nhau, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách một lằn ranh ánh sáng từ đống lửa bập bùng. Nhựa Myrrh – thứ dầu liệm xác cổ xưa, biểu tượng cho sự làm chủ cái chết – bắt đầu tỏa mùi hương nồng hắc, giống như nấm mốc ướt át bị nung chảy.
Thực thể từ hư vô và tiếng lộc cộc của quỷ dữ
Khi đồng hồ điểm 10 giờ đêm, những ngọn lửa khác trên cánh đồng xa xăm bắt đầu vụt tắt. Một người đàn ông khoảng 45 tuổi lao ra từ bóng tối, đôi mắt đen đặc vì sợ hãi. Nhưng trước khi anh ta chạm được vào ánh sáng của chúng tôi, một thứ gì đó khổng lồ, di chuyển với tiếng lộc cộc của quá nhiều móng guốc, đã vồ lấy anh ta. Tiếng xương gãy vụn vang lên như tiếng nổ của màng bọc bong bóng. Trong tích tắc, người đàn ông biến mất, chỉ để lại một vệt máu dài và chiếc ba lô rách nát trên lối vào.
Chúng tôi phát hiện ra những cuộn băng cassette trong chiếc ba lô đó. Hóa ra, tổ tiên chúng tôi là những sinh viên tốt nghiệp Stanford vào những năm 70, đã vô tình chạm tay vào một dự án viễn thông – một "tiếng vang" từ thực thể khác. Lửa không phải là cách cứu mạng vĩnh viễn, nó chỉ mua thêm cho chúng tôi 4 tiếng đồng hồ ít ỏi.
Khi ngọn lửa không còn muốn cháy
Đột nhiên, ngọn lửa của Marolyn tắt ngấm như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một thực thể da xám như da thuộc, với những ngón tay có đến sáu khớp dài loằng ngoằng, thò vào từ cánh cửa vỡ vụn. Nó không có hình dạng cố định, đôi mắt lồi ra như mắt ngựa, lạnh lẽo và đói khát. Tôi đã phá bỏ quy tắc thứ ba: Tôi rời xa đống lửa để cứu Marolyn.
Giây phút cái chết cận kề, khi những khớp xương của con quái vật đã chạm vào chân Marolyn, tôi vớ lấy chiếc áo sơ mi đẫm thuốc súng và nhựa Myrrh. Tôi châm lửa vào chính cánh tay mình. Tôi trở thành ngọn lửa. Cánh tay rực cháy của tôi đẩy lùi con quái vật vào bóng đêm, buộc nó phải chạy trốn ra cánh đồng với những tiếng gào thét của sự đau đớn và khiếp nhược.
Hồi kết không có lời giải
Chúng tôi sống sót, nhưng cái giá phải trả là những vết sẹo bỏng rát và một nỗi ám ảnh thiên thu. Con quái vật đó vẫn ở ngoài kia, chờ đợi những kẻ "biết quá nhiều". Chúng tôi đã soạn lại những hướng dẫn cho con cái mình, hy vọng chúng sẽ không bao giờ phải dùng đến. Nhưng nếu một ngày, bạn thấy ba con chim chết trước cửa nhà...
Hãy nhớ lời tôi: Hãy ở gần ngọn lửa. Ngay cả khi bạn phải tự đốt cháy chính mình.
Tại sao nhựa thơm Myrrh lại có tác dụng xua đuổi thực thể?
Myrrh là loại nhựa dùng để liệm xác thời cổ đại, tượng trưng cho cái chết. Trong thế giới của thực thể này, việc đốt Myrrh tạo ra một "mùi hương" của sự kết thúc, khiến nó lầm tưởng con mồi đã thuộc về cõi chết hoặc tạo ra một rào cản tâm linh mà nó không thể xâm phạm trong một khoảng thời gian nhất định.
Dự án tại Stanford vào những năm 70 là gì?
Theo những cuộn băng cũ, đó là một dự án về "tiếng vang" trong ngành viễn thông. Có vẻ như các nhà khoa học đã vô tình mở ra một tần số hoặc một cánh cổng thu hút sự chú ý của thực thể này. Nó không săn đuổi theo máu mủ, mà săn đuổi theo "tần số" của những người có liên quan đến khám phá đó.
Ý nghĩa của con số 4 giờ trong các báo cáo là gì?
Dữ liệu từ những người đi trước cho thấy ngọn lửa bình thường chỉ có thể duy trì sự bảo vệ trong tối đa 4 tiếng trước khi thực thể tìm cách "vô hiệu hóa" bản chất của lửa. Đây là lý do tại sao Saturdead phải tạo ra một ngọn lửa cực đoan hơn (đốt cháy chính mình) để phá vỡ quy luật đó.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Saturdead



