Khám phá bí ẩn kinh hoàng khi những lời nói mê đêm khuya của người em gái bỗng được đáp lại bởi một thực thể bóng tối ngay trong căn phòng.

Trong bóng tối đặc quánh của những căn phòng cũ, âm thanh luôn là thứ phản bội lòng tin của con người nhất. Em gái tôi vốn có một thói quen kỳ lạ: nói mê trong khi ngủ. Những tràng cười khúc khích, những lời thì thầm đứt quãng hay thậm chí là những cuộc tranh luận gay gắt với hư vô đã từng là thứ "nhạc nền" quen thuộc phía sau vách ngăn phòng tôi. Tôi đã từng nghĩ mình đã quen với nó. Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là những mảnh vụn của tiềm thức...
Khoảnh khắc kim đồng hồ điểm 2 giờ sáng
Đêm qua, bóng tối dường như nặng nề hơn thường lệ. Vào lúc 2 giờ sáng, tôi bừng tỉnh bởi những thanh âm quen thuộc từ phòng bên cạnh. Nhưng lần này, nhịp điệu của nó khiến sống lưng tôi lạnh toát. Đó không phải là một chuỗi từ ngữ ngẫu nhiên. Đó là một cuộc hội thoại.
Em gái tôi không chỉ nói; nó đang trả lời. Có những khoảng lặng dài đến rợn người giữa các câu nói, như thể nó đang chăm chú lắng nghe một kẻ nào đó không hình hài.
"...Em không cố ý," tiếng nó thút thít qua vách tường.
Im lặng.
"...Không, em sẽ không nói với họ đâu."
Kẻ lạ mặt trong bóng tối
Và rồi, trái tim tôi như ngừng đập khi một âm thanh khác cất lên. Nó không đến từ phía sau bức tường. Nó vang lên ngay trong phòng tôi, ngay sát cạnh giường. Đó là một thứ âm thanh nhớp nháp, chậm chạp, như thể một sinh vật nào đó đang học cách uốn nấc từng chữ cái đầu đời bằng một cái lưỡi sưng tấy.
Ngay lập tức, em gái tôi đáp lại từ phía bên kia tường: "Không, chị ấy tỉnh rồi."
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Tôi bất động, không dám thở, không dám chuyển động dù chỉ một milimet. Làm sao nó biết? Tôi chưa hề gây ra một tiếng động nào. Chính lúc đó, nệm giường tôi lún xuống. Một sức nặng vô hình, chậm rãi đặt lên ngay phía sau lưng tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt, cầu nguyện rằng đây chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ. Nhưng rồi, hơi thở lạnh lẽo phả vào tai tôi, và một giọng nói - giống hệt giọng em gái tôi nhưng lại mang âm hưởng của vực thẳm - thì thầm:
"...Đừng quay lại."
Sự thật kinh hoàng vào buổi sáng
Khi ánh nắng ban mai rọi qua khe cửa, tôi thức dậy với cảm giác toàn thân rã rời. Mọi thứ dường như đã trở lại bình thường, nhưng sự bình thường đó mới chính là thứ đáng sợ nhất. Tôi bước sang phòng em gái, thấy nó đang thản nhiên lướt điện thoại.
Khi tôi gặng hỏi về cuộc đối thoại đêm qua, nó chỉ nhún vai đầy thờ ơ. Nhưng khi tôi nhắc đến giọng nói thứ hai, nụ cười của nó bỗng khựng lại, rồi từ từ giãn ra thành một nét biểu cảm méo mó.
Nó nghiêng đầu - cái cách nghiêng đầu y hệt như thứ đó đã làm trên giường tôi đêm qua - và nói bằng một tông giọng không còn là của chính nó:
"Nó sẽ dễ dàng hơn khi cả hai đều thức."
Khám phá bí ẩn (FAQ)
Tại sao người em gái lại biết nhân vật chính đã tỉnh giấc?
Có một sự kết nối tâm linh hoặc sự hiện diện của thực thể trong cả hai phòng cùng lúc, cho phép chúng chia sẻ nhận thức về môi trường xung quanh.
Thực thể trong câu chuyện là gì?
Dựa trên khả năng bắt chước giọng nói và tác động vật lý lên nệm giường, đây có thể là một "Mimic" hoặc một dạng thực thể ký sinh trong giấc ngủ.
Câu nói cuối cùng của người em gái có ý nghĩa gì?
Nó ám chỉ rằng thực thể đã hoàn thành việc xâm nhập hoặc "đồng hóa" với người em, và giờ đây nó nhắm đến việc thao túng cả hai khi họ còn tỉnh táo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Aggravating-Tax1350



