Một buổi chiều tại sân chơi cũ biến thành cơn ác mộng khi cô gái hoodie hồng tan biến vào hư không, để lại nỗi ám ảnh đeo bám đến tận xương tủy.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một hành động tử tế, một nỗ lực giúp đỡ đứa trẻ đi lạc tại sân chơi cũ ấy lại là nút thắt đầu tiên kéo tôi vào một mạng nhện của những bí ẩn không lời giải. Càng cố tìm lối thoát, những sợi tơ vô hình ấy càng siết chặt lấy thực tại của tôi.
Hơi thở của sự thối rữa
Như một thói quen vô thức, tôi tìm về sân chơi cũ vào buổi trưa hôm ấy. Nhưng bầu không khí không còn mang vị ngọt của ký ức. Có thứ gì đó tanh nồng và thối rữa, một mùi hương quái dị giống như khoai tây bị luộc chín quá độ trong một căn bếp bỏ hoang. Chính lúc đó, tôi nhìn thấy cô bé.
Nhân ảnh ấy nhỏ bé, khoác trên mình chiếc áo hoodie màu hồng nhạt, đang ngồi sụt sùi nức nở bên chân cầu trượt. Chiếc mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lại những tiếng nấc xé lòng. Tôi tiến lại gần, lòng đầy trắc ẩn, nhưng cô bé đột ngột vùng chạy. Bản năng thét gào bảo tôi hãy dừng lại, nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Tôi đuổi theo cô bé vào tận bên trong đường hầm của chiếc cầu trượt cũ kỹ.
Tôi đứng đợi ở đầu bên kia, chuẩn bị những lời trấn an, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến rợn người. Cô bé đã biến mất. Không có lối ra nào khác, không có tiếng bước chân chạy trốn trên lá khô. Cô ấy không chỉ chạy thoát, cô ấy đã tan biến vào hư không giữa khoảnh khắc tôi bước vào lòng cầu trượt. Sân chơi mười năm không một kỉ niệm nào bị xê dịch, giờ đây như đang nuốt chửng lấy ánh sáng cuối ngày.
Kẻ bám đuôi không hình thể
Tôi rảo bước về nhà, nhanh hơn, vội vã hơn. Bóng tối như những ngón tay dài đang vuốt dọc sống lưng tôi. Tôi cảm thấy nó. Một sự hiện diện gắn chặt vào sau gáy, không phải là bước chân bám đuổi, mà là một ánh nhìn trừng trừng dán vào da thịt. Nó ở ngay đó, chỉ cách tôi một hơi thở, nhưng khi quay lại, chỉ có màn đêm và tiếng gió rít qua kẽ lá.
Về đến nhà, sự cô độc vây hãm tôi. Ex của tôi đã đi từ lâu sau cuộc chia tay cay đắng. Tôi cần một ai đó. Tôi nhắn cho Tay, gã bạn thân luôn dùng giọng điệu lóng ngọng để trêu chọc tôi. Hắn đồng ý đến ngay, khiến tim tôi nhẹ đi trong vài giây ngắn ngủi. Nhưng niềm hy vọng ấy bị bóp nghẹt ngay sau đó. Một tin nhắn mới hiện lên: "Bố mẹ tớ bắt đi lễ cầu nguyện rồi..."
Caleb và Dash? Không, họ đang bận rộn với người yêu của mình. Tôi thực sự đơn độc trong ngôi nhà này, nơi những tấm rèm cửa thỉnh thoảng lại khẽ lay động dù cửa sổ đã đóng chặt.
Sai lầm cuối cùng
Trong cơn tuyệt vọng, tôi quỳ xuống. Tôi bắt đầu cầu nguyện Chúa Jesus, hy vọng một phép màu sẽ xua tan cái cảm giác bị theo dõi điên rồ này. Nhưng ngay khi những lời khẩn cầu đầu tiên thốt ra khỏi môi, một luồng điện lạnh toát chạy dọc cơ thể. Tôi nhận ra mình đã mắc một sai lầm khủng khiếp.
Có những thứ không nên được đánh thức bằng lời cầu nguyện. Tôi cảm thấy mình vừa tự dẫm lên đuôi của chính mình trong một trò chơi sinh tồn mà tôi không hề biết luật. Tiếng sụt sùi từ sân chơi cũ giờ đây vang lên ngay trong căn phòng kín. Kết thúc này sẽ không giống bất kỳ lần nào trước đây. Nó sẽ không vụng về. Nó sẽ là sự tận cùng.
Khám phá bí ẩn
Tại sao mùi khoai tây luộc lại đáng sợ?
Trong nhiều trường hợp siêu nhiên, mùi thực phẩm thối rữa hoặc mùi hữu cơ bất thường thường báo hiệu sự hiện diện của những thực thể đang phân hủy hoặc các linh hồn bị kẹt lại giữa hai thế giới.Cô gái áo hoodie hồng là ai?
Có giả thuyết cho rằng đó là một mảnh ký ức bị nguyền rủa của sân chơi cũ từ 10 năm trước, một đứa trẻ đã mất tích mà không bao giờ được tìm thấy.Tại sao việc cầu nguyện lại là "sai lầm"?
Trong thế giới của sự ám ảnh, đôi khi việc gọi tên các đấng tối cao hoặc thực hiện nghi lễ tôn giáo không đúng cách sẽ thu hút sự chú ý của thực thể tà ác, khiến chúng biết chắc chắn rằng nạn nhân đã nhận ra sự hiện diện của chúng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Smile_Like_Arsenic



