Dashiell Bowman bị cuốn vào "The Waiting" - một chiều không gian vĩnh cửu tại các điểm dừng chân Mỹ, nơi những kẻ mặc đồ cao su đỏ đang săn đuổi.

Lời Nguyền Trên Những Cung Đường Vô Tận
Tôi đã dành cả tuổi trẻ của mình để hít thở bầu không khí của những dặm đường dài, nơi nhựa đường nóng chảy dưới cái nắng gắt và những rặng cây lướt qua như những bóng ma xanh thẫm. Cha mẹ tôi ghét bầu trời, họ yêu mặt đất, và thế là chiếc Subaru của gia đình đã lăn bánh qua 42 bang, từ những đầm lầy chết chóc ở miền Nam đến cái lạnh cắt da của Canada. Ở tuổi 15, tôi tưởng mình đã thấy hết sự tự do của một "hòn đá lăn không bám rêu", nhưng tôi không hề biết rằng, có những con đường không bao giờ dẫn về nhà.
Thị trấn nhỏ ở Kansas của tôi là một vòng xoáy của sự nghèo đói và ma túy, nơi người ta chỉ có hai lựa chọn: bỏ chạy hoặc tàn lụi. Tôi chọn mơ về những chuyến đi, cho đến khi thực tại bắt đầu rạn nứt tại một điểm dừng chân vô danh nơi chân núi Appalachian.
Sự Hiện Diện Của Đứa Trẻ Không Tuổi
Đó là giữa mùa hè, không khí đặc quánh như mật đường và lũ muỗi vo ve như những linh hồn đói khát. Khi tôi đang đi dạo bên rìa khu rừng rậm rạp, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dựng đứng từng sợi tóc gáy. Tôi quay lại và thấy nó.
Một đứa trẻ. Nó trông giống hệt tôi: thấp bé, da tái nhợt, đầy tàn nhang với mái tóc xoăn màu nâu nhạt. Nó mặc chiếc áo thun in hình Velociraptor từ bộ phim Jurassic Park – bộ phim mà cha tôi đã cho tôi xem từ khi còn quá nhỏ. Tôi chào nó, nhưng nó chỉ nhìn tôi với đôi mắt trống rỗng rồi biến mất sau những làn xe như một làn khói.
Một tuần sau, tại Kansas, tôi lại thấy nó. Vẫn chiếc áo đó. Vẫn ánh nhìn ám ảnh đó ngay bên rìa cánh đồng ngô vô tận. Mẹ gọi tôi: "Dash! Đi thôi!". Tôi chạy đi, nhưng sau lưng, tôi biết chắc chắn rằng đứa trẻ ấy đang dõi theo từng bước chân của mình.
Hồ Sơ Mất Tích Và Sự Thật Đau Đớn
Mọi thứ vỡ vụn vào dịp Lễ Tạ Ơn tại Michigan. Trong một trạm dừng chân khổng lồ giữa cơn bão tuyết trắng xóa, tôi đứng sững lại trước bảng tin MISSING PERSONS. Giữa hàng chục khuôn mặt u ám, tên nó hiện lên như một lời nguyền: Michael Winkins (Mikey). 13 tuổi. Mất tích tại Phoenix, Arizona, vào ngày 13 tháng 10 năm 2009.
"Nó là một hồn ma," tôi run rẩy nghĩ. Nhưng tại sao một hồn ma lại chọn tôi? Cha tôi kéo tôi đi, không hề hay biết rằng con trai ông vừa chạm tay vào một bí mật bị vùi lấp từ mười mấy năm trước. Tôi đã thề rằng nếu gặp lại Mikey, tôi sẽ hỏi cho ra lẽ.
Vùng Đất Của Sự Chờ Đợi (The Waiting)
Sáu tháng sau, giữa sa mạc Arizona rực cháy, tôi gặp lại Mikey sau những dãy xe tải khổng lồ. Lần này, tôi đã chạm được vào nó. Da thịt nó lạnh lẽo nhưng có thật. Nó thốt ra những lời thều thào như tiếng lá khô: "Đi đi. Đừng đi theo tôi."
Nhưng đã quá muộn. Một bàn tay khổng lồ, bọc trong lớp cao su đỏ rực mùi dầu máy và đất bẩn, bịt chặt lấy mặt tôi. Bóng tối sụp xuống.
Khi tỉnh dậy, thế giới đã thay đổi. Tôi vẫn ở trạm dừng chân đó, nhưng cha mẹ tôi đã biến mất. Chiếc Subaru đã đi xa. Cảnh sát đang ở đó, họ gọi tên Dashiell Bowman, nhưng họ không thấy tôi. Tay tôi xuyên thấu qua người họ như không khí. Mikey đứng đó, buồn rầu nói: "Chào mừng cậu đến với The Waiting (Sự Chờ Đợi)."
Tại đây, chúng tôi có thể ăn bất cứ thứ gì từ máy bán hàng tự động, uống Coke miễn phí, không bao giờ già đi, không bao giờ chết. Nhưng chúng tôi bị xích lại với những trạm dừng chân. Chỉ cần bước chân ra khỏi ranh giới nhựa đường, một tia sáng sẽ lóe lên và ném chúng tôi đến một trạm dừng chân khác, cách đó hàng ngàn dặm trong chớp mắt.
Những Kẻ Mặc Đồ Cao Su Đỏ
Mikey cảnh báo tôi về Red Gumbys – những kẻ mặc bộ đồ cao su đỏ như máu, những thực thể duy nhất có thể nhìn thấy và chạm vào chúng tôi trong cõi chờ đợi này. Chúng đi trên những chiếc xe bồn đen ngòm, mang theo cái lạnh thấu xương của hư vô.
"Khi thấy chiếc xe đó, Dash, hãy chạy. Đừng dừng lại. Đừng nhìn lại," Mikey nói, mắt nhìn về phía chân trời nơi bóng tối đang dần nuốt chửng ánh sáng cuối cùng.
Michael Winkins thực sự là ai?
Mikey là một cậu bé đã mất tích từ năm 2009, bị kẹt trong chiều không gian "The Waiting" suốt nhiều năm và hiện đang dẫn dắt Dashiell sống sót trong thế giới này.Tại sao người sống không nhìn thấy Dashiell?
Dashiell đã bị những kẻ mặc đồ cao su đỏ "chạm" vào, khiến cậu bị tách rời khỏi thực tại và rơi vào một dạng tồn tại song song chỉ dành cho những kẻ bị bắt cóc tại các trạm dừng chân.The Waiting là nơi như thế nào?
Đây là một mạng lưới các điểm dừng chân trên khắp Bắc Mỹ. Người bị kẹt ở đây không thể đi đâu khác ngoài việc di chuyển giữa các trạm dừng, không già đi và có thể tương tác với đồ vật nhưng không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.Red Gumbys là gì?
Đó là những sinh vật hoặc kẻ bắt cóc bí ẩn mặc bộ đồ cao su màu đỏ máu, sở hữu những chiếc xe bồn đen và là mối đe dọa thường trực đối với những đứa trẻ trong "The Waiting".Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep



