Khám phá bí ẩn kinh hoàng đằng sau những luật lệ kỳ quái tại căn hộ của mouro_76. Khi đôi mắt mở ra, bóng tối sẽ không bao giờ khép lại.

Có những bí mật không nên được khơi gợi, và có những luật lệ không bao giờ được phép đặt câu hỏi. Khi mouro_76 bước chân vào căn hộ mới, anh ta không hề biết rằng mình vừa ký một bản khế ước với bóng tối.
Bản danh sách của nỗi sợ hãi
Người chủ nhà trao cho anh một tờ giấy, đôi tay bà run rẩy nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định đến tàn nhẫn. Đó không phải là quy định về tiền nhà hay rác thải, mà là "Luật sử dụng phòng tắm". Những con số thời gian hiện lên như những cột mốc của tử thần:
- Không được để vòi nước chảy quá 2 phút trong khoảng từ 10 giờ tối đến 5 giờ sáng.
- Tuyệt đối không xả bồn cầu từ 10 giờ tối đến 2 giờ 30 sáng.
- Không tắm rửa trong khoảng từ 10 giờ tối đến 5 giờ sáng.
- Đặc biệt: Nếu bất kỳ luật lệ nào bị phá vỡ, phải thực hiện toàn bộ quá trình với đôi mắt nhắm nghiền. Đừng bao giờ khuất phục trước ham muốn mở mắt!
Mouro_76 đã cười nhạo sự mê tín đó, cho đến khi kim đồng hồ điểm 10 giờ 11 phút đêm hôm ấy.
Tiếng thở của hư vô
Trở về sau chuyến chạy bộ muộn, mồ hôi nhễ nhại khiến anh quên đi lời cảnh báo. Anh bước vào phòng tắm, cố gắng ghi nhớ vị trí chai dầu gội và miếng bọt biển. Khi làn nước lạnh chạm vào da thịt, anh nhắm mắt lại. Thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và nhịp tim đập liên hồi.
Cạch.
Tiếng cào cấu nhẹ trên cánh cửa gỗ khiến sống lưng anh lạnh toát. Rồi cánh cửa từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi thịt thối rữa hòa lẫn với mùi thuốc tẩy nồng nặc xộc vào mũi. Có thứ gì đó vừa bước vào. Một tiếng thở khò khè, rệu rã như tiếng dao cạo kéo lê trên bảng đen vang lên ngay sát bên tai.
"Nhắm mắt lại... nhắm mắt lại..." - Anh tự nhủ như một lời cầu nguyện vô vọng. Nhưng sự tò mò là liều thuốc độc. Khi tấm rèm che bị gạt sang một bên bằng một lực vô hình, anh đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình: Anh mở mắt.
Sinh vật không có khuôn mặt
Trước mặt anh là một thực thể bước ra từ những cơn ác mộng tồi tệ nhất. Nó trắng bệch, nhợt nhạt như một xác chết ngâm nước lâu ngày. Nó không có mũi, không có miệng, nhưng đôi mắt... đôi mắt ấy rất "người", đang nhìn anh với một sự đói khát điên cuồng. Cánh tay nó dài một cách phi lý, kết thúc bằng bàn tay có sáu ngón với những chiếc móng đen dài tới hai inch.
Nó không tấn công ngay. Nó nhìn anh với một sự hân hoan bệnh hoạn vì con mồi đã nhìn thấy nó. Rồi, một cơn đau nhói xuyên thấu lồng ngực. Những chiếc móng sắc lẹm cào mạnh vào da thịt mouro_76, để lại những vệt máu đỏ tươi chảy dài xuống làn nước. Sinh vật ấy uốn cong cơ thể gầy gò của nó một cách dị dạng để lách qua cánh cửa, để lại những dấu chân sáu ngón đầy chất nhầy trong suốt và mùi hôi thối ám ảnh.
Hồi kết không có lối thoát
Tiếng chuông điện thoại vang lên xé toạc sự im lặng sau 20 phút anh đứng chôn chân trong vũng máu và dịch nhầy. Đầu dây bên kia là giọng nói kinh hãi của bà chủ nhà: "Cậu đã làm gì thế? Đừng đi đâu cả! Tôi đang đến đây!"
Nhưng bà ấy có kịp đến không? Ngay lúc này, khi mouro_76 đang thu mình trong góc phòng, tiếng gõ cửa lại vang lên. Đều đặn. Lạnh lẽo. Không một lời đáp lại. Liệu đó là người cứu rỗi, hay là sinh vật kia đã quay trở lại để hoàn tất bữa tiệc của nó?
Tại sao không được mở mắt khi vi phạm quy tắc?
Mở mắt là hành động xác nhận sự hiện diện của sinh vật. Khi bạn nhìn thấy nó, nó sẽ có quyền can thiệp vào thế giới vật chất và tấn công bạn.Sinh vật sáu ngón đó là gì?
Nó là một thực thể ký sinh trong không gian phòng tắm, bị thu hút bởi tiếng nước chảy và những rung động trong khung giờ linh. Mùi thuốc tẩy cho thấy nó cố gắng che giấu mùi hôi thối của chính mình.Mouro_76 có sống sót không?
Vết cào trên ngực và chất nhầy để lại là dấu hiệu của một sự đánh dấu. Kể cả khi thoát khỏi đêm nay, sinh vật đó đã biết "vị" của anh ta.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


