Ren đang chết chìm trong ký ức của kẻ khác và những bản sao của chính mình tại một thành phố vốn đã biết tên anh từ trước khi anh đến.

Tôi đã trì hoãn việc viết về ga tàu đó suốt hai ngày qua. Cứ mỗi khi ngòi bút chạm vào mặt giấy, sợi dây lý trí lại đứt đoạn, kéo tôi trở về cái sân ga lạnh lẽo đó. Tôi phải đối mặt với nó, trọn vẹn từng phút giây, trước khi những mảnh ký ức này tan biến hoặc... bị thay thế.
Ký ức không thuộc về huyết quản
Sự việc bắt đầu từ những "cơn sóng trào" của ký ức. Hai đêm trước, khi đang nấu bữa tối, tiếng tivi lầm bầm bỗng chốc trở thành tiếng gió rít qua một cánh đồng đất sét đỏ mà tôi chưa từng đặt chân tới. Tôi đứng đó, giữa những tán cây hồ đào cổ thụ che khuất cả bầu trời, cảm nhận được hơi ấm của đất sét dưới chân trần vào một buổi chiều tháng Tám xa xăm. Tôi biết rõ mùi vị của con suối phía Nam, biết rõ hướng Đông nằm ở đâu dù có nhắm mắt lại.
Khi giật mình trở lại thực tại, cái chảo trên bếp đã cạn khô, và Sasha đang đứng ở cửa nhìn tôi với ánh mắt như thể cô ấy đang làm một phép tính mà kết quả chỉ toàn là những con số âm. Cô ấy đề nghị tôi đi gặp bác sĩ tâm lý. Tôi từ chối. Cô ấy không ép, nhưng tôi thấy cô ấy bắt đầu đếm số lần chúng tôi có những cuộc đối thoại vô nghĩa này.
Thành phố này đang đổ đầy vào đầu tôi những chi tiết dư thừa. Tôi đi qua một con phố đã 842 lần, và con số đó cứ nhấp nháy trong não như một bóng đèn hỏng. Tôi nhìn thấy một người phụ nữ với vết sẹo trên lông mày trái, một người đàn ông với bộ râu lởm chởm và chiếc túi áo khoác được găm bằng kim băng. Tôi ghi nhớ họ vĩnh viễn, chi tiết như cách tôi nhớ gương mặt mình trong gương. Sức nặng của hàng ngàn cuộc đời xa lạ đang bắt đầu nghiền nát tôi.
Ga tàu nằm ngoài bản đồ thực tại
Tôi đã đi tuyến tàu này suốt 14 tháng, một lộ trình 22 phút chính xác như đồng hồ nguyên tử. Nhưng ba tuần trước, tôi ngước lên và thấy mình ở một nơi không tồn tại. Một sân ga bê tông cũ kỹ với những lớp sơn trắng ngà chồng chéo lên nhau qua nhiều thập kỷ. Cánh cửa mở ra. Không ai bước xuống. Không ai bước lên. Hai hành khách khác trong toa vẫn dán mắt vào tai nghe, như thể họ đang bị cầm tù trong một thực tại riêng biệt.
Tôi đã tìm kiếm trong "Điều khoản dịch vụ" của trang web vận tải thành phố — một việc mà chẳng ai tỉnh táo lại làm. Ở Mục 14, họ viết về những chuyến đi "không xác định" (non-deterministic) và tuyên bố không chịu trách nhiệm cho những sai lệch về thời gian. Họ nhắc đến một mẫu đơn và một văn phòng bí ẩn: Văn phòng ███████ ████████. Không số điện thoại. Không địa chỉ. Chỉ có một cái tên bị bôi đen như một vết thương chưa lành.
Lời cảnh báo từ chính mình
Những "kẻ giống tôi" bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn. Tôi gặp một bản sao trẻ hơn trong quầy ngũ cốc ở siêu thị. Chúng tôi nhìn nhau, đứng sững lại giữa những hộp giấy màu sắc. Anh ta đặt hộp ngũ cốc lại chỗ cũ — đúng cái hộp mà tôi đang định chạm vào — rồi lặng lẽ bước đi.
Nhưng kinh hoàng nhất là lần trên tàu điện. Một bản sao của tôi đang ngồi đúng vị trí tôi thường ngồi. Anh ta trông mệt mỏi, như thể đã sống qua vài thế kỷ. Khi tàu đến ga thứ năm, anh ta nghiêng người nói nhỏ vào tai tôi: "Đừng bao giờ xuống ở cái ga không có tên đó một lần nào nữa."
Rồi anh ta biến mất vào đám đông. Tôi ngồi lại đó, giữa tiếng xình xịch của những bánh xe nghiến trên đường ray, nhận ra rằng tôi không còn là một cá thể độc lập. Tôi là một mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh kinh dị đã hoàn thiện.
Hồi kết: Thành phố đã biết tên tôi
Đêm nay, ký ức lại ùa về. Nó không còn là những thước phim mờ ảo, mà là sự tái hiện thực tế với tốc độ 1:1. Một ngày trôi qua mất đúng một ngày để nhớ lại. Tôi không còn thời gian để ngủ, không còn thời gian để sống. Tôi đang mang theo ký ức của cả thành phố này, và cái hố đen ấy đang mở rộng ra.
Tôi là Ren. Tôi đã ở đây 14 tháng. Tôi có một trí nhớ tốt, nhưng tôi biết, không phải tất cả chỗ ký ức này là của tôi. Thành phố này đã biết tên tôi từ trước khi tôi chuyển đến. Và ngày mai, tôi sẽ quay lại sân ga không tên đó. Tôi phải tìm ra thứ gì đang chờ đợi ở phía bên kia của lớp sơn trắng ngà đó.
Mục 14 trong điều khoản dịch vụ là gì?
Đó là điều khoản quy định về những hành trình "không xác định", nơi thời gian và không gian có thể bị bẻ cong, và cơ quan vận tải không chịu trách nhiệm cho những hành khách lạc vào các ga tàu không có trên bản đồ.
Tại sao Ren lại nhìn thấy nhiều bản sao của chính mình?
Có vẻ như những bản sao này là kết quả của việc tiếp xúc với các "phân lớp" của thành phố hoặc những người đã từng xuống tại các ga tàu không tên, mỗi người mang một mức độ "hao mòn" khác nhau do gánh nặng ký ức.
Văn phòng ███████ ████████ là gì?
Một tổ chức bí ẩn được nhắc đến trong các tài liệu kỹ thuật của hệ thống tàu điện, dường như là nơi kiểm soát hoặc che giấu những hiện tượng phi thực thể trong thành phố.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng imfunerals



