Một chuyên gia khí tượng học phát hiện ra sự bất thường của bầu trời, dẫn dắt anh vào một vòng lặp không gian và sự biến mất vĩnh viễn của bản ngã.

Tiếng Thì Thầm Từ Tầng Khí Quyển
Bạn đã bao giờ ngước nhìn lên cao và tự hỏi tại sao những cơn gió lại uốn lượn theo cách đó chưa? Những đám mây không chỉ trôi, chúng lướt đi, vặn xoắn và lao vun vút như thể bị kéo lê bởi một bàn tay khổng lồ vô hình. Đa số mọi người chỉ mộng mơ như thế khi còn là những đứa trẻ, nhưng tôi thì khác. Sự ám ảnh đó đã ăn sâu vào máu thịt tôi.
Tôi đã dành bảy năm ròng rã tại đại học, vùi đầu vào những phương trình động lực học khí quyển khô khốc để tìm lời giải cho bầu trời. Sau khi rời khỏi những đồng bằng bằng phẳng để đến định cư tại một thị trấn ven biển phía Bắc — nơi có núi cao, rừng thẳm và những bãi biển đẹp như tranh vẽ — tôi nhận ra một sai lệch khủng khiếp. Một sự sai lệch nhỏ đến mức không ai chú ý, nhưng đủ để khiến một kẻ thức giả như tôi phải rùng mình.
Những đám mây ở đây không chuyển động theo quy luật của Bắc bán cầu. Chúng xoáy nghịch, trôi ngược, hành xử như thể chúng thuộc về nửa kia của Trái Đất. Instinct (bản năng) của tôi gào thét rằng thế giới này đang bị đảo ngược.
Vết Sẹo Trên Thiên Đường
Để tự cứu lấy sự tỉnh táo của mình, tôi đã thực hiện một cuộc hành trình. Tôi lái xe 54 dặm về phía Đông, đến một thị trấn nhỏ và nghỉ lại qua đêm. Ở đó, bầu trời thật dịu dàng và đúng đắn. Nhưng trên đường trở về, khi dừng chân tại một trạm xăng giữa chặng, tôi đã chứng kiến khoảnh khắc thực tại rạn nứt.
Ngước nhìn lên, tôi thấy hai tầng mây khác biệt — một bên từ phía Đông, một bên từ phía Tây — với hai sắc thái màu sắc đối lập, như thể hai bầu trời khác nhau đã được khâu vá lại một cách vụng về. Chúng không trôi; chúng va chạm, xâu xé lẫn nhau dọc theo một đường ranh giới răng cưa đầy hung tợn. Những luồng xoáy bắn ra từ đường khâu đó với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Nếu có một chiếc máy bay nào xấu số bay qua, nó sẽ bị nghiền nát thành từng mảnh vụn.
Tôi run rẩy đặt chân máy, bật máy quay và ghi lại 10 phút của sự hỗn loạn đó. Khi ấy, tôi không hề biết rằng mình đang ghi lại bản án tử hình cho danh tính của chính mình.
Vòng Lặp Của Kẻ Săn Mồi Kim Loại
Trở về căn hộ tầng 12 trong tòa nhà cao tầng ọp ẹp, tôi cố xoa dịu thần kinh bằng một bát mì ống và những bộ phim hài thập niên 90. Nhưng rồi, một tiếng "thình thịch" vang lên. Chiếc túi đựng máy quay rơi khỏi bàn, đồ đạc vương vãi như thể có ai đó vừa lục lọi.
Khi tôi cắm máy quay vào máy tính để kiểm tra đoạn phim, sự kinh hoàng thực sự mới bắt đầu. Phút thứ hai, một tia sáng chói lòa bùng lên từ tâm điểm cuộc va chạm mây. Không tiếng sấm. Chỉ có ánh sáng. Và rồi... một tiếng chít chít (chittering) vang lên. Nó mỏng manh như tiếng móng tay gõ lên mặt gỗ, len lỏi vào dưới da thịt tôi.
Tôi tăng âm lượng. Tiếng động ấy không dừng lại khi tôi bấm dừng video. Nó phát ra từ phía sau lưng tôi.
Trong bóng tối mờ ảo phản chiếu trên màn hình máy tính, tôi thấy nó. Một sinh vật cơ khí kinh tởm đang bò xuống từ trần nhà. Nó giống như một con rết khổng lồ làm từ thép đánh bóng, hàng ngàn chiếc chân nhọn hoắt như kim dài tới ba bộ. Đầu của nó là một khối trụ kim loại phát ra ánh sáng xanh xám lạnh lẽo — thứ ánh sáng của những đám mây phương Tây đã nuốt chửng bầu trời.
Tôi lao ra cửa, nhưng mỗi khi mở cửa để thoát thân, tôi lại bước vào... chính căn hộ đó. Cùng một bố cục, cùng một mùi vị, cùng một sự hiện diện của cái chết. Một vòng lặp vô tận. Tôi hét lên trong tuyệt vọng khi trần nhà bắt đầu phồng rộp xuống, và ánh sáng xanh từ cái đầu hình trụ kia bao trùm lấy tầm nhìn của tôi.
Hồi Kết: Bản Ngã Bị Vùi Lấp
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, nhưng thực tại đã không còn là thứ tôi từng biết. Bác sĩ nói hàng xóm tìm thấy tôi gục ngã ở "sân sau". Nhưng tôi sống ở tầng 12! Tôi làm gì có sân sau?
Một người phụ nữ lạ mặt lao vào, ôm chầm lấy tôi và khóc nức nở. Cô ấy gọi tôi là Johanne. Cô ấy nói chúng tôi đã kết hôn 20 năm. Khi tôi mở miệng định phủ nhận, giọng nói phát ra không phải của tôi. Nó cao hơn, xa lạ và đáng sợ.
Mọi ký ức về bằng cấp khí tượng, về cuộc đời cũ đang tan chảy như viết trên mặt nước. Tôi soi mình trong gương và thấy một kẻ xa lạ: tóc dày hơn, cơ thể tráng kiện hơn, một khuôn mặt mà tôi chưa từng sở hữu. Tôi đang dần trở thành Johanne. Tôi đang bị xóa sổ.
Tôi viết những dòng này trên chiếc máy tính của "vợ" mình, khi những mảnh vụn cuối cùng của emflux vẫn còn sót lại. Tôi sợ rằng khi tôi gõ xong dấu chấm này, người đàn ông mang tên emflux sẽ biến mất vĩnh viễn, để lại một linh hồn lang thang trong lớp vỏ của một kẻ mang tên Johanne.
Vĩnh biệt bản ngã của tôi. Tôi sẽ nhớ bạn lắm.
Tại sao những đám mây lại di chuyển ngược quy luật?
Đó là dấu hiệu đầu tiên của sự rạn nứt thực tại hoặc sự can thiệp của một không gian khác vào thế giới của chúng ta, nơi các quy luật vật lý bị đảo lộn.
Sinh vật kim loại đó là gì?
Nó dường như là một thực thể ngoài hành tinh hoặc từ chiều không gian khác, có khả năng thao túng không gian (tạo vòng lặp) và đánh tráo danh tính của con người.
Johanne là ai?
Johanne là danh tính mới mà thực tại đã áp đặt lên nhân vật chính sau khi anh bị sinh vật kia tấn công. Đây có thể là một sự "tái thiết lập" cuộc đời hoặc một vụ chiếm đoạt thể xác.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



