Sau cái chết đột ngột của người mẹ, một chuỗi sự kiện rùng rợn bắt đầu khi một thực thể lạ mặt bám theo người con từ nghĩa trang về tận phòng ngủ.

Lời Thì Thầm Của Những Cánh Hoa Tử Thần
Cái chết không bao giờ là kết thúc, đôi khi nó chỉ là sự bắt đầu của một sự hiện diện đầy ám ảnh. Vài năm trước, mẹ tôi đã tự kết liễu đời mình, để lại một khoảng trống mênh mông và những hiện tượng không thể giải thích. Ngày tôi nhận tin dữ, một người bạn đến chia buồn đã phải khựng lại ngay ngưỡng cửa. Cô ấy run rẩy nói rằng ngôi nhà tràn ngập mùi hương của một loài hoa đặc hữu, nồng nặc đến mức không thể thở nổi. Điều kinh hoàng là trong vườn nhà tôi chẳng hề có lấy một bông hoa nào, nhưng đó lại chính là mùi hương mà mẹ tôi sinh thời hằng yêu thích.
Bóng Ma Trong Rừng Sâu
Suốt nhiều tháng trời sau tang lễ, tôi như một kẻ mất hồn, chôn chân bên nấm mồ lạnh lẽo từ đêm thấu sang ngày. Vào một đêm đông buốt giá lúc 1 giờ sáng, khi những giọt nước mắt đã cạn khô, một giọng nói khàn đặc vang lên hỏi liệu tôi có ổn không. Giật mình ngẩng đầu, tôi thấy một người đàn ông lớn tuổi đứng cách đó hai ngôi mộ. Ông ta lặng lẽ thắp một ngọn nến rồi tan biến vào bóng tối thăm thẳm.
Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất. Một tuần sau, khi đang chụp ảnh những đóa hoa mới trên mộ mẹ để gửi cho bạn, ánh đèn flash lóe lên trong màn đêm đặc quánh. Nhìn vào màn hình điện thoại, máu trong người tôi như đông cứng lại: Ở camera trước, ngay sau lưng tôi, một hình người rõ mồn một đang đứng lù lù nơi bìa rừng.
Cuộc Truy Đuổi Trong Câm Lặng
Tôi hốt hoảng gọi điện cho bạn, vờ như cô ấy đang chờ ở bãi xe để trấn an bản thân. Tôi bước nhanh, rồi chạy. Và rồi, trái tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhận ra cái bóng đó cũng đang chạy cùng nhịp với tôi, giữ một khoảng cách không đổi phía sau những hàng mộ. Khi tôi thoát ra khỏi cổng nghĩa trang và ngoái lại, thực thể đó đứng sừng sững giữa hai cánh cổng sắt, đôi tay giơ cao như một lời chào biệt... hay một lời hứa sẽ gặp lại.
Kẻ Lạ Mặt Trong Gương Và Tiếng Cót Két Lúc Nửa Đêm
Kể từ đêm đó, tôi không bao giờ quay lại nghĩa trang lúc tối trời, nhưng "thứ đó" dường như đã tìm được đường về nhà tôi. Tiếng giường cót két lún xuống như có ai đó vừa nằm cạnh khi tôi chuẩn bị đi ngủ. Những cái liếc mắt qua gương chiếu hậu khi lái xe trong đêm tối luôn bắt gặp một bóng người ngồi lặng lẽ ở ghế sau. Một cảm giác bị quan sát mãnh liệt xâm chiếm căn phòng mỗi khi tôi nhắm mắt.
Có một chi tiết mà tôi vừa nhớ lại: Mẹ tôi từng làm việc tại một trung tâm tôn giáo. Sau khi bà mất, tôi đã tìm đến đó trong một phút giây tuyệt vọng nhất, định bụng sẽ kết thúc tất cả. Ngay khoảnh khắc ý nghĩ tự sát lóe lên, toàn bộ đèn bật sáng và âm nhạc trỗi dậy vang dội giữa tòa nhà trống không, như một bàn tay vô hình ngăn tôi khỏi vực thẳm.
Tại sao mùi hương hoa lại xuất hiện dù không có thật?
Trong tâm linh, đây được gọi là hiện tượng "ngoại cảm khứu giác", nơi linh hồn sử dụng mùi hương quen thuộc để đánh dấu sự hiện diện hoặc an ủi người thân.
Thực thể ở nghĩa trang là ai?
Có thể đó là một "kẻ bám đuôi tâm linh" (spirit attachment) đã lợi dụng lúc nhân vật chính đang yếu đuối nhất về mặt cảm xúc để đi theo về nhà.
Sự việc tại trung tâm tôn giáo có ý nghĩa gì?
Ánh sáng và âm nhạc tự phát thường được coi là sự can thiệp của những linh hồn bảo hộ hoặc một dạng năng lượng tâm linh mạnh mẽ phản hồi lại ý định cực đoan của con người.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: Did I bring home a spirit?



