Diana không ngờ rằng lòng trắc ẩn của mình đã đánh thức một thực thể si mê và chiếm hữu. Một câu chuyện kinh hoàng về tình yêu vượt qua ranh giới cái chết.

Thành phố mới đón tôi bằng những cơn mưa lạnh lẽo và sự cô độc đến tột cùng. Giữa những dãy nhà xa lạ, cuộc sống của tôi chỉ còn là một vòng lặp tẻ nhạt: từ sở làm về nhà, rồi đắm mình trong những trang sách tại thư viện. Cách nhà tôi đúng hai khối phố, thư viện ấy có những ô cửa kính khổng lồ nhìn ra con đường vắng lặng, nơi trạm xe buýt số 7 đứng trơ trọi như một chứng nhân câm lặng của thời gian.
Sự hiện diện từ hư không
Mùa đông năm ấy, bóng tối sập xuống rất nhanh. Vào một buổi chiều lúc 6:20 tối, khi những hạt mưa nặng hạt bắt đầu quất vào mặt kính, tôi tình cờ ngước mắt nhìn ra trạm xe buýt. Có ai đó đang đứng đó. Một người đàn ông. Anh ta trùm kín đầu, đứng im lìm như một pho tượng giữa màn mưa xối xả.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Đó không phải là một cái nhìn đe dọa, mà là một sự mãnh liệt đến mức khiến da gà tôi nổi lên từng hồi. Tôi bối rối quay đi vài giây, nhưng khi nhìn lại, trạm xe buýt đã trống rỗng. Anh ta biến mất như một làn sương khói.
Tuần kế tiếp, rồi tuần kế tiếp nữa, bóng hình ấy lại xuất hiện. Vẫn vị trí đó. Vẫn ánh mắt ấy, găm chặt vào tôi không rời. Tôi cảm nhận được hơi lạnh của cái nhìn đó xuyên qua lớp kính dày, xuyên qua cả sự tỉnh táo của chính mình. Tôi đã thử đổi chỗ ngồi, cố trốn chạy khỏi sự quan sát âm thầm đó, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn đeo bám tôi về tận cửa nhà, buộc tôi phải vội vã khóa chặt ổ khóa trong nỗi sợ mơ hồ.
Tiếng thì thầm trong căn phòng tối
Đêm đó, ranh giới giữa thực và ảo bắt đầu rạn nứt. Tôi thấy anh ta trong giấc mơ, đứng ở góc phòng, tĩnh lặng và u uất. Nhưng khi tôi choàng tỉnh, một bóng đen đặc quánh vẫn đang hiện diện đúng tại vị trí đó. Tim tôi như ngừng đập. Tôi bật đèn, bóng đen tan biến, nhưng hơi lạnh vẫn còn vương lại trên da thịt.
Quay lại thư viện, tôi đánh liều hỏi cô nhân viên tại quán café về kẻ lạ mặt. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ rồi thầm thì: "Người ta không còn đứng ở đó nữa đâu... kể từ sau chuyện xảy ra năm ấy." Trước khi tôi kịp hỏi thêm, cô ấy đã bị cuốn đi bởi dòng khách, để lại trong tôi một hố sâu hoắm của sự tò mò.
Tôi nhìn ra ngoài. Anh ta đã ở gần hơn, đứng ngay dưới gốc cây bên ngoài cửa sổ thư viện. Lần này, tôi nhìn rõ: mái tóc vàng, đôi mắt xanh thẳm nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm của hư vô. Chẳng hiểu vì sao, nỗi sợ trong tôi tan biến, thay vào đó là một sự thôi thúc điên rồ. Tôi bước ra ngoài màn mưa.
Bản giao kèo với người chết
"Chào anh," tôi khẽ nói khi thấy anh ta ngồi tại ghế chờ trạm xe buýt.
Anh ta ngước lên, đôi môi mấp máy: "Chào Diana."
Toàn thân tôi đông cứng. Làm sao một kẻ lạ mặt lại biết tên tôi? Anh ta không giải thích, chỉ cúi đầu cầu xin một đặc ân cuối cùng: "Tôi cần nói lời tạm biệt với chú của mình. Tôi không thể đi tiếp nếu chưa làm điều đó."
Khi tôi quay lại quán café để hỏi về danh tính của anh ta một lần nữa, cô nhân viên cười trong sự kinh hãi: "Cô đang nói chuyện với ai cơ? Lúc nãy cô chỉ đứng đó một mình thôi!"
Và rồi, sự thật vỡ lở. Đó là một chàng trai 23 tuổi, đã bị bắn chết trong một vụ cướp ngay tại trạm xe buýt này nhiều năm về trước. Tôi tìm kiếm tên anh ta, và tấm ảnh hiện ra chính xác là khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy. Kẻ đã chết đang đứng trong phòng ngủ của tôi vào đêm đó, van nài tôi giúp đỡ vì tôi là người duy nhất nhìn thấy anh ta sau ngần ấy năm đơn độc.
Cái bẫy của tình yêu vĩnh cửu
Tôi đã giúp anh ta. Tôi tìm đến nhà người chú, nói ra những bí mật mà chỉ người đã khuất mới biết. Tôi cứ ngỡ khi tâm nguyện hoàn thành, anh ta sẽ tan biến vào cõi vĩnh hằng. Nhưng tôi đã nhầm.
Anh ta quay lại. Không phải như một linh hồn cần siêu thoát, mà như một người tình chiếm hữu. "Anh không muốn rời xa em," anh ta thì thầm bên tai tôi. Giờ đây, những cái chạm của anh ta không còn là hơi lạnh lẽo, mà ấm nóng một cách kỳ quái. Chúng tôi đã bước qua một lăng giới không nên chạm tới.
Bây giờ, anh ta luôn ở đây. Trong giấc mơ, trong căn phòng, ngay sau lưng tôi khi tôi viết những dòng này. Anh ta không cho phép tôi cô đơn, không cho phép tôi thuộc về ai khác. Diana không còn là tên của tôi nữa, mà là quyền sở hữu của một bóng ma không chịu rời đi.
Có ai biết cách khiến một linh hồn rời đi... khi chính nó đã quyết định chọn bạn làm xiềng xích để ở lại nhân gian không?
Tại sao linh hồn chàng trai lại biết tên của Diana?
Có lẽ anh ta đã quan sát cô từ lâu trong cõi trung giới, hoặc sự kết nối tâm linh giữa họ mạnh mẽ đến mức anh ta có thể đọc được danh tính của cô thông qua tiềm thức.
Vụ án mạng tại trạm xe buýt số 7 có thật không?
Theo lời kể, một chàng trai 23 tuổi đã bị sát hại trong một vụ cướp tại đây nhiều năm trước, tạo nên một vùng năng lượng ám ảnh tại địa điểm này.
Làm thế nào một linh hồn có thể chạm vào người sống?
Trong các hiện tượng siêu nhiên, khi một linh hồn có sự gắn kết cảm xúc hoặc ám ảnh cực độ với một người, họ có thể mượn năng lượng của người đó để tạo ra các tác động vật lý lên da thịt.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - EveningAlps2971



