Một chiếc băng cá nhân màu hồng, một nắm hạt ngũ cốc trộn máu và tiếng vỗ cánh trong đêm đại nạn. Bí ẩn về loài cú phù thủy và sự sống sót tâm linh.

Tiếng Thì Thầm Từ Bóng Tối
Trong tâm khảm của những đứa trẻ lớn lên tại thị trấn xa xôi ấy, bóng tối không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng. Nó là một thực thể. Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của hư vô, mẹ tôi luôn canh chừng những tấm rèm cửa với một sự run rẩy kín đáo. "Đừng bao giờ mở rèm vào ban đêm," bà thì thầm, giọng nói sắt lại như lưỡi dao nguội lạnh, "con sẽ thu hút ánh nhìn của những phù thủy."
Ở nơi này, loài cú không phải là chim. Chúng là những thực thể hắc ám khoác bộ lông vũ, những kẻ hoán thân đi tìm vật tế. Khi một con cú đậu trên mái nhà và cất tiếng gọi âm ty, đó không phải là tiếng hót, đó là bản án tử hình. Tôi còn nhớ như in vụ án rúng động năm ấy: đứa trẻ sơ sinh nhà hàng xóm cách tôi hai căn hộ đã ra đi mãi mãi trong giấc ngủ. Các bác sĩ gọi đó là SIDS (Hội chứng đột tử ở trẻ sơ sinh), nhưng cả thị trấn đều biết sự thật nghiệt ngã – một phù thủy đã đánh cắp linh hồn của đứa trẻ.
Khế Ước Bằng Máu Và Những Chiếc Băng Cá Nhân Hồng
Định mệnh gõ cửa vào một buổi sáng đầy nắng, khi tôi đang mải mê tìm kiếm những con bọ rùa để cầu may. Những con chim yến phụng trong lồng bỗng dưng rít lên những tiếng gào thét kinh hoàng. Một con cú đang đứng đó, đôi mắt hổ phách nhìn xoáy vào tôi. Nó bị thương ở cánh trái, những giọt máu đỏ sẫm thấm ướt bộ lông mịn.
Bằng sự ngây thơ chết người của một đứa trẻ, tôi đã làm điều mà không ai trong thị trấn dám thử: chạm vào phù thủy. Tôi dán lên cánh nó hai chiếc băng cá nhân màu hồng và chìa ra một nắm hạt ngũ cốc. Con cú nhìn tôi trân trân, một cái nhìn xuyên thấu qua da thịt. Nó mổ vào tay tôi, một vết cắn sâu đến mức máu tuôn rơi, hòa lẫn vào đống hạt trên lòng bàn tay. Con cú ăn sạch chỗ hạt đó – ăn cả những hạt đã thấm máu của tôi – rồi biến mất vào không trung.
Ngày Tận Thế Và Đôi Cánh Bảo Hộ
Vài đêm sau, tiếng cú rúc vang dội khắp vùng, dai dẳng và cuồng loạn chưa từng có. Sáng hôm sau, tôi vẫn sang nhà Don Cristobal để ăn những chiếc tortilla thơm nức, mặc kệ những lời xì xào về điềm gở. Nhưng rồi, khi tôi đang ngồi ăn sandwich cùng cha mẹ, mặt đất bỗng rùng mình giận dữ.
Tiếng gầm của lòng đất át đi tiếng thét của con người. Giữa lúc đất đá sụp đổ và bụi mờ nhân ảnh, con cú ấy xuất hiện. Nó không còn là một sinh vật bé nhỏ; nó lớn dần lên, khổng lồ như một bóng ma đại cổ thụ. Nó lao xuống, xòe đôi cánh rộng lớn che phủ lấy tôi như một cái kén đen đặc. Bên ngoài lớp lông vũ ấy là tiếng nhà cửa tan hoang, tiếng nứt toác của địa tầng và tiếng gào tuyệt vọng của cha mẹ tôi lịm dần trong hư vô.
Khi mọi thứ im bặt, con cú thu lại đôi cánh bảo hộ và bay vút lên trời cao. Tôi đứng đó, giữa đống đổ nát hoang tàn của cả một khu phố đã bị xóa sổ. Tôi là kẻ sống sót duy nhất. Người ta nói tôi bị chấn động tâm lý nên mới thêu dệt nên câu chuyện về "phù thủy cứu mạng", nhưng vết sẹo trên bàn tay trái tôi vẫn còn đó – một minh chứng của khế ước máu năm xưa.
Giờ đây, đôi khi tôi vẫn thấy bóng dáng nó lướt qua hiên nhà. Tôi biết, một ngày nào đó, nó sẽ đậu trên mái nhà tôi và cất tiếng gọi. Và lần đó, nó sẽ không đến để cứu tôi nữa.
Tại sao loài cú lại bị coi là phù thủy trong truyền thuyết này?
Theo quan niệm dân gian tại địa phương của nhân vật, phù thủy có khả năng biến hình thành cú vào ban đêm để đi săn tìm nạn nhân và báo trước cái chết bằng tiếng rúc đặc trưng.
Chi tiết "ăn hạt ngũ cốc thấm máu" có ý nghĩa gì?
Đây có thể coi là một "khế ước máu" vô tình giữa cô bé và thực thể phù thủy. Việc con cú tiêu thụ máu của nhân vật đã tạo nên một sợi dây liên kết tâm linh, khiến nó bảo vệ cô trong thảm họa earthquake sau đó.
Số phận của gia đình nhân vật và thị trấn ra sao?
Một trận động đất kinh hoàng đã phá hủy toàn bộ khu phố. Cha mẹ của nhân vật và tất cả hàng xóm (bao gồm cả Don Cristobal) đều thiệt mạng, biến nhân vật chính thành người duy nhất sống sót (Sole Survivor).
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - TiareMBC



