Hành trình điên rồ của Jacob khi mang theo xác chết người yêu băng qua nước Mỹ để đối đầu với một thực thể kinh hoàng trong ngôi đền cổ vùi sâu.

Lời tự thuật từ vực thẳm
Để tôi vẽ lại bức tranh này cho các bạn, dù thực tế nó giống một vết sẹo dài trên tâm trí hơn là một ký ức. Tôi là Jacob. Hai mươi sáu tuổi, bộ râu lởm chởm xơ xác, ngoại hình mà bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ liên tưởng ngay đến một gã nghiện Reddit chính hiệu. Tôi mặc một chiếc áo thun đen in vài dòng chữ Nhật Bản – hình như nó có nghĩa là "súp", khoác bên ngoài chiếc áo da cũ kỹ, quần jean xanh và đôi ủng bám đầy bụi đất của những dặm đường vô tận.
Nhưng đó không phải là điều đáng sợ nhất. Cạnh tôi lúc này là một biển xương người khô khốc kéo dài đến tận hư vô. Và đau đớn hơn cả, nằm sấp trên nền đá lạnh lẽo kia là cái xác của người con gái tôi từng tôn thờ như một thiên thần. Cô ấy từng là một cô nàng Goth xinh đẹp với đôi mắt xanh rạng rỡ, nhưng giờ đây, làn da tái nhợt đã nhường chỗ cho những đường gân tím ngắt của sự phân hủy. Đây là ngày thứ tư tôi vác theo thi thể cô ấy băng qua chiều dài nước Mỹ.
Ngôi đền của những tiếng thì thầm
Chúng tôi đang ở trong một hang động. Tôi đã bế cô ấy kiểu công chúa, đi dọc theo một đường hầm tối tăm tưởng chừng như vĩnh hằng cho đến khi ánh sáng lập lòe từ những ngọn đuốc cắm trên vách đá của một ngôi đền cổ hiện ra. Nếu bạn bảo tôi mô tả ngôi đền đó, tôi chịu. Lúc ấy, tôi như một kẻ mộng du bị dẫn dắt bởi một giọng nói ma quái vang vọng trong đại não.
Căn phòng trung tâm rộng lớn đến mức ánh sáng không thể chạm tới vách tường, nền nhà phủ một lớp nước mỏng lạnh lẽo. Và ở đó, trên một khối đá nhô lên, là nó. Ác quỷ? Quái vật Cthulhu? Hay một vị thần bị lãng quên? Nó to lớn hơn một con người, cái đầu dài ngoẵng không có mắt, chỉ có những lỗ hổng đỏ ngầu máu nơi lẽ ra phải là nhãn cầu. Nó không có môi, để lộ một nụ cười nham nhở với những chiếc răng nanh sắc lẹm.
Thân hình nó chằng chịt những vết cắt, những lỗ hổng rỉ máu và những sợi xích đâm xuyên qua da thịt một cách hỗn loạn. Đôi cánh tay dài ngoằng kết thúc bằng bốn móng vuốt kinh tởm – thực chất là xương ngón tay người được mài nhọn hoắt. Nó nhìn thấu tôi, nó ám ảnh giấc ngủ của tôi kể từ cái chết của người tôi yêu.
Khi công nghệ trở thành công cụ của quỷ
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trong túi tôi bay ra, lơ lửng giữa không trung. Những dòng chữ bắt đầu tự hiện lên trên màn hình Reddit. Nó đang gõ! Nó đang truyền tải trực tiếp suy nghĩ của tôi lên mạng xã hội ngay khi tôi vừa kịp nghĩ ra chúng.
"ĐỦ RỒI!" tôi gào lên trong cơn hoảng loạn tột độ. "Tại sao mày lại phơi bày tâm tư của tao cho thiên hạ thấy? Tôi là một người tốt!"
"Ah, vị cứu tinh của ta, Jacob yêu dấu, ta đã chờ đợi ngươi bấy lâu nay," thực thể đó cất tiếng. Giọng nói của nó không phát ra từ khuôn miệng không môi kia, mà là sự cộng hưởng của hàng ngàn linh hồn đang gào thét cùng lúc.
Tôi đứng dậy, đầu gối vẫn còn run rẩy trên nền xương trắng. Tôi chạm tay vào khẩu súng bên hông, cố tìm lại chút can đảm cuối cùng. Con quái vật này đã cướp đi người yêu của tôi, và hôm nay, nó phải chết – dù bằng đạn, bằng bạc hay bằng nước thánh.
Phán xét cuối cùng
Tôi rút súng, nhắm thẳng vào lồng ngực đầy xích sắt của nó. "Chết đi, đồ súc vật!" tôi hét lên. Nhưng kỳ lạ thay, nó cũng nói cùng lúc với tôi, chính xác từng từ một. Nó biết trước mọi hành động của tôi.
"Ngươi nói ngươi là một người tốt, đúng không?" Nó nghiêng đầu đầy vẻ chế nhạo.
Một cơn đau xé toạc đại não khiến tôi ngã quỵ. Những hình ảnh kỳ lạ ùa về: một sàn nhà lát đá cẩm thạch đầy máu, những dòng sông đỏ thẫm trên con đường sa mạc, những con người bị xiềng xích, và... chính tôi, phiên bản trẻ hơn, đang phục vụ cà phê cho một kẻ trông giống hệt mình lúc này?
Tôi điên cuồng bóp cò. Một phát, hai phát... cho đến khi hết sạch bảy viên đạn. Những mảng thịt của nó văng ra, lủng lẳng trên lớp da mỏng, nhưng nó thậm chí không hề nao núng. Nó tiến lại gần, hơi thở của nó mang mùi vị của một thứ gì đó cực kỳ quen thuộc.
"Nếu ngươi thực sự là một người tốt," nó thì thầm bằng một giọng nói duy nhất, dịu dàng như một người tình, "ta sẽ để ngươi yên. Nhưng chính ngươi sẽ phải tự quyết định điều đó, dựa trên tất cả những kiếp sống mà ngươi đã đi qua."
Nó áp trán nó vào trán tôi. Thế giới quanh tôi vỡ vụn. Tôi bị hất văng ngược trở lại thời gian, trở lại những nơi chốn xa xăm, nơi những bí mật đen tối nhất về "sự tử tế" của tôi bắt đầu được lột trần.
Tại sao chiếc điện thoại của Jacob lại tự gõ chữ?
Thực thể trong ngôi đền dường như có khả năng ngoại cảm mạnh mẽ, nó sử dụng công nghệ như một cách để phơi bày sự thật và kết nối tâm trí của Jacob với thế giới bên ngoài, tước đi quyền riêng tư cuối cùng của anh ta.Thực thể đó thực sự là gì?
Nó tự xưng là kẻ phán xét, mang hình hài của những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất (Cthulhu, quỷ dữ). Nó dường như tồn tại ngoài thời gian và không gian thông thường.Jacob đã thực sự làm gì trong quá khứ?
Những hình ảnh thoáng qua về máu, xiềng xích và các kiếp sống khác nhau cho thấy Jacob không đơn giản chỉ là một "gã trai tốt" như anh ta vẫn tưởng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


