Một bức ảnh không chỉ lưu giữ kỷ niệm, nó còn chứa đựng linh hồn đầy thù hận của kẻ đã chết. Reina đang trở lại, và cô ấy muốn Hana phải biến mất.

Tôi phải viết những dòng này xuống trước khi sự can đảm cuối cùng tan biến, hoặc trước khi tâm trí tôi hoàn toàn vụn vỡ. Có lẽ là cả hai.
Bóng ma của lòng tận hiến
Vợ tôi tên là Hana. Cô ấy là người phụ nữ dịu dàng nhất mà tôi từng gặp, người thường bật cười trước khi kịp kể xong một câu chuyện đùa, người luôn gấp góc trang sách thay vì dùng thẻ đánh dấu dù biết điều đó làm tôi phát điên. Chúng tôi đã kết hôn được 8 tháng. Tôi yêu cô ấy bằng tất cả những gì mình có, và đó là lý do tại sao những gì tôi sắp kể lại trở nên rùng rợn đến thế.
Trước Hana, tôi đã từng có Reina.
Chúng tôi bên nhau 2 năm. Reina không yêu theo cách thông thường; cô ấy yêu bằng một sự chiếm hữu tuyệt đối, một thứ tình cảm cuồng nhiệt đến mức nghẹt thở. Với cô ấy, không có khái niệm "lửng lơ". Mọi thứ đều phải đạt đến đỉnh điểm của cảm xúc. Tôi chia tay cô ấy vào một ngày Thứ Ba của tháng Ba, bốn năm về trước. Sáu tuần sau, chị gái cô ấy gọi điện. Reina được tìm thấy trong căn hộ vào sáng Thứ Năm. Cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng từ đêm Thứ Tư trước đó.
Những vệt sáng không mời mà đến
Hai năm sau cái chết của Reina, tôi gặp Hana. Tôi đã kể cho Hana nghe về quá khứ vào buổi hẹn hò thứ tư. Cô ấy nắm tay tôi và nói: "Đó không phải lỗi của anh". Tôi không tin, nhưng tôi yêu cô ấy vì đã nói điều đó.
Mọi chuyện bắt đầu trong chuyến trăng mật 10 ngày tại Kyoto. Hana là một người thích chụp ảnh. Cô ấy dùng chiếc máy ảnh mirrorless của mình để đóng khung mọi khoảnh khắc. Vào ngày thứ hai, tại cổng Fushimi Inari, cô ấy chỉ cho tôi một bức ảnh: "Nhìn này, ánh sáng lạ chưa?"
Ở góc trên bên trái, nơi con đường mòn khuất sau rặng cây, có một vệt sáng trắng mờ ảo. Nó có hình dáng thẳng đứng, cao bằng một người trưởng trưởng thành. Tôi tự trấn an đó là hiện tượng lóa kính (lens flare). Nhưng tôi đã lầm.
Bức ảnh thứ hai tại rừng trúc, vệt sáng ấy đứng xa hơn giữa những thân tre. Bức ảnh thứ ba, một người lạ chụp cho cả hai chúng tôi, vệt sáng đã tiến lại gần hơn, rìa cạnh trở nên sắc nét hơn, như thể một thực thể đang dần tượng hình. Tôi đã lén xóa nó đi trong phòng tắm khách sạn lúc nửa đêm khi Hana đang ngủ. Tôi đã nói dối cô ấy rằng thẻ nhớ bị hỏng.
Sự hiện diện trong thực tại
Tháng thứ ba: Tại bữa tiệc công ty của Hana, vệt sáng xuất hiện ở rìa phải. Lần này, nó không còn là một vệt sáng vô tri. Nó có cấu trúc của một khuôn mặt. Không có ngũ quan, nhưng là hình hài của một gương mặt người.
Tháng thứ sáu: Gương mặt đó đã có những đường nét rõ rệt. Tôi không muốn miêu tả về tháng thứ sáu. Nó quá đau đớn.
Tháng thứ bảy: Đây là lúc tôi nhận ra đây không phải là lỗi máy ảnh. Đây là một sự xâm chiếm có chủ đích. Một sáng Thứ Ba, Hana chụp ảnh căn bếp vì thích ánh nắng rọi qua cửa sổ. Khi xem lại, tôi chết lặng. Reina đứng ngay ngưỡng cửa. Không phải bóng mờ, không phải ảo ảnh. Đó là Reina, bằng xương bằng thịt từ vai trở lên, đang nhìn chằm chằm vào ống kính – nhìn vào Hana.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở chi tiết này: Trong ảnh, trên bệ bếp có một bình hoa trắng. Lúc đó, nhà chúng tôi không hề có bình hoa nào như vậy. Ba tuần sau, Hana đi chợ về và hào hứng cắm những bông hoa trắng vào một chiếc bình y hệt như trong bức ảnh ma quái đó. Bức ảnh đã tiên đoán tương lai.
Khoảnh khắc giao thoa
Thứ Năm tuần trước, Hana chụp một bức ảnh selfie khi hai chúng tôi đang ngồi trên sofa. Cô ấy cho tôi xem ngay lập tức.
Trong ảnh, chúng tôi đang cười hạnh phúc. Nhưng ngay phía sau tựa lưng sofa, Reina đang đứng đó. Một tay cô ấy đặt lên vai Hana, tay kia đang luồn những ngón tay tái nhợt vào tóc vợ tôi. Reina nhìn Hana với ánh mắt như đang "quyết định" một điều gì đó trọng đại.
Tôi đang ngồi đây lúc 3 giờ sáng, nhìn vào bức ảnh đó. Tôi hiểu ra rằng, bình hoa trắng đã xuất hiện trong ảnh trước khi nó hiện diện ngoài đời thực ba tuần. Vậy thì cái chạm tay vào tóc kia... nó không phải là quá khứ. Nó là những gì sắp xảy ra.
Reina chưa bao giờ ngừng yêu tôi. Cô ấy chỉ ngừng sống mà thôi. Và bây giờ, với sự chấp niệm tuyệt đối của mình, cô ấy đang quay lại để đòi lấy vị trí vốn thuộc về mình. Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian trước khi cái chạm tay trong ảnh trở thành một cái thắt nút ngoài đời thực.
Tôi sẽ đánh thức Hana dậy. Tôi sẽ nói yêu cô ấy một lần nữa. Tôi sẽ cố ghi nhớ gương mặt vợ mình lúc này – bình yên và không hay biết gì – trước khi bóng tối đen đặc từ quá khứ nuốt chửng lấy tương lai của chúng tôi.
Giải mã bí ẩn xung quanh hiện tượng "Lỗi máy ảnh"
Tại sao linh hồn Reina lại xuất hiện trong máy ảnh của Hana?
Linh hồn của Reina mang theo chấp niệm cực lớn về tình yêu chiếm hữu. Máy ảnh, với khả năng bắt trọn ánh sáng và những tần số mà mắt người không thấy, đã trở thành phương tiện để cô ấy dần "hiện hình" vào thế giới thực.Bình hoa trắng và những bông hoa trắng có ý nghĩa gì?
Trong văn hóa tâm linh, hoa trắng thường liên quan đến tang lễ hoặc sự chuyển giao. Việc bình hoa xuất hiện trong ảnh trước khi xuất hiện ngoài đời là dấu hiệu cho thấy thực thể này đang điều khiển thực tại để khớp với những gì nó mong muốn.Liệu người chồng có thể cứu được Hana không?
Câu chuyện kết thúc mở, nhưng sự sợ hãi của người chồng cho thấy thế lực này không thể chống lại bằng các cách thông thường. Sự "tận hiến" của Reina là một lời nguyền không có kẽ hở.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



