Một cuộc gặp gỡ tình cờ trên Đại lộ số 6 dẫn Noel-Juan vào chuyến tàu ma quái của Panagiotis Andreadakis và những bí mật kinh hoàng tại tầng thứ 33.

Lời chào từ bóng tối
Khi ánh đèn của Rockefeller Center bắt đầu mờ nhạt trong màn sương đêm trên Đại lộ số 6, tôi đã gặp hắn. Hắn đứng đó, cao lớn như một bóng ma lừng lững, làn da sẫm màu như quế và bộ râu tỉa tót theo lối Hồi giáo đầy nghiêm cẩn. Một ξένος βάτος – kẻ lạ mặt giữa bụi gai của định mệnh.
“Chào buổi tối người bạn, anh đang đi đâu vậy?”
Câu hỏi thốt ra từ môi hắn nhẹ như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng của một xiềng xích. Để tránh một kẻ lạ mặt dòm ngó đời tư, tôi đã thốt ra một lời nói dối định mệnh: “Đến tàu điện ngầm, tôi có lớp học tại Columbia trong hai giờ nữa.”
“Lớp học về cái gì?” – Kẻ Thông Thái (The Polymath) hỏi, ánh mắt hắn rực lên một thứ ánh sáng không thuộc về thế giới này.
“Vật lý lượng tử và toán học ứng dụng,” tôi đáp, tim đập loạn nhịp. Hắn cười, một nụ cười rộng đến mang tai, để lộ những chiếc răng trắng nh ởn. Hắn tự giới thiệu mình là Panagiotis Andreadakis, nhưng thích được gọi là Panagiotis Grapsia. Hắn bảo, cái tên Andreadakis chứa đựng từ 'Con người', còn Grapsia gợi nhắc đến graphi – hành động viết. Hắn không muốn làm người, hắn muốn là một bản văn bất tận.
Chuyến tàu của những thợ nề Hy Lạp
Hắn ép tôi đi cùng. Hắn bảo sẽ lén vào lớp học của tôi, ngồi ở hàng ghế cuối cùng để giáo sư không nhìn thấy. “Ông ta sẽ không thấy tôi đâu, không thấy tôi đâu,” hắn lặp lại như một câu thần chú mê muội. Tôi bị cuốn vào cái bẫy của chính mình, bước xuống ga tàu điện ngầm theo gót chân của một kẻ điên.
Nhưng thay vì sân ga thông thường, hắn dẫn tôi đến một cánh cửa bí mật ẩn sau quầy Kebab Thổ Nhĩ Kỳ. Hắn thì thầm về một đường hầm được xây dựng bởi Hội Tam Điểm Hy Lạp (The Greek Free-Masons) từ những năm 70. “Từ những năm 70, từ những năm 70.”
Ở đó, giữa bóng tối mịt mùng, một con quái vật bằng thép hình dáng giống hệt một loài côn trùng khổng lồ hiện ra. Đó là chuyến tàu bí mật. Khi động cơ gầm rú, thứ âm thanh duy nhất phát ra là bản nhạc Hava Nagila. Trong suốt nửa giờ đồng hồ, chúng tôi ngồi trong cái kén thép đó, giữa tiếng nhạc réo rắt điên cuồng. Panagiotis bảo rằng những giai điệu Plato ẩn giấu trong bản nhạc đã dẫn dắt hắn tới bí mật tối thượng.
Cái kết của chuyến đi còn điên rồ hơn. Con tàu dừng đột ngột, hất tung chúng tôi xuyên qua kính chắn gió. Thay vì mặt đất, chúng tôi rơi xuống những tấm bạt lò xo (trampoline) được gắn trên tường. Chúng tôi nảy đi nảy lại từ tấm này sang tấm khác suốt 20 phút giữa không trung, trong khi bản nhạc Hava Nagila vẫn vang vọng như một lời nguyền, trước khi rơi xuống cửa sau của một cửa hàng Taco Bell dưới lòng đất Columbia.
Căn hộ tầng thứ 33 và Hội Vĩnh Cửu
Mọi nỗ lực cắt đuôi hắn đều thất bại. Khi tôi giả vờ lớp học bị hủy, hắn lôi tôi về căn hộ của mình. Tại đó, thang máy dừng lại ở tầng thứ 33.
Căn phòng rực lên những ánh đèn màu hỗn loạn. Một giọng nói robot vang lên bằng tiếng Hy Lạp cổ: “Καλώς Ὀρισες Σπἰπι Παναγιοτά Γραψία” – Chào mừng về nhà, Panagiotis Grapsia.
Trong căn phòng đó, thực tại hoàn toàn vỡ vụn. Tôi thấy một nút bấm hiển thị số 25. Khi tôi định chạm vào, hắn gào lên: “Đừng bấm, họ sẽ đánh tôi, họ sẽ đánh tôi!” Hắn bảo đó là thiết bị phát ra “Tiếng ồn ma thuật” để xua đuổi những người Hy Lạp thành Athens. Hắn chỉ được dùng nó 33 lần, và hắn đã tiêu tốn 25 lần. Chỉ còn 8 lần nữa trước khi kết thúc.
Ánh mắt tôi va phải một màn hình lớn. Trên đó, một đoạn phim kinh hoàng đang phát: Hồn ma của Panagiotis Andreadakis đang tự đánh đập chính bản thân hắn ngoài đời thực. Hắn cuống cuồng lấy một tấm nhựa trong suốt che đậy biểu tượng Masonic số 33 trên tường, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
Và rồi, cảnh tượng ám ảnh nhất hiện ra. Trong phòng ngủ, một người đàn ông lạ mặt nằm bất động. Panagiotis cầm một chiếc kim, đâm mạnh vào đầu kẻ đó. Người đàn ông bật dậy như một xác sống, lao thẳng ra cửa sổ tầng 33. Hắn không rơi xuống như một người bình thường. Hắn duỗi thẳng người như một tấm ván, nghiêng mình tạo thành một đường dốc hoàn hảo khi lao xuống vực thẳm.
“Ông vừa giết người!” tôi hét lên trong cơn hoảng loạn tột độ.
Panagiotis nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng và bình thản đến lạ lùng: “Không sao đâu, Noel-Juan. Hắn ta chỉ đang đi tới Hội Vĩnh Cửu, Hội Vĩnh Cửu thôi.”
Tôi chạy. Tôi chạy khỏi tầng 33, khỏi tiếng nhạc Hava Nagila, khỏi kẻ thông thái mang trong mình linh hồn của những thợ nề cổ đại. Nhưng mỗi khi nghe thấy một bản nhạc lặp đi lặp lại, tôi lại tự hỏi: Liệu mình có đang đứng trên một tấm bạt lò xo nào đó của thực tại, chờ đợi cú nhảy cuối cùng vào Hội Vĩnh Cửu?
Khám phá những bí ẩn chưa có lời giải
Panagiotis Andreadakis thực chất là ai?
Hắn tự xưng là một nhà toán học và vật lý học, nhưng các hành động của hắn cho thấy hắn là một thành viên (hoặc nạn nhân) của một tổ chức bí mật liên quan đến Freemasonry Hy Lạp với những thí nghiệm về không gian và âm thanh.Con tàu hình côn trùng và bản nhạc Hava Nagila có ý nghĩa gì?
Đây có thể là một dạng công nghệ dịch chuyển dựa trên tần số âm thanh. Panagiotis tin rằng giai điệu của bản nhạc chứa đựng "Secret Knowledge" (Kiến thức bí mật) giúp vận hành các lối đi ngầm của Hội Tam Điểm."Hội vĩnh cửu" (The Eternal Lodge) là gì?
Theo lời của Panagiotis, đó là nơi linh hồn tìm đến sau khi rời bỏ thể xác bằng một nghi thức cụ thể (như cú nhảy ở tầng 33). Đó có thể là một chiều không gian khác hoặc trạng thái tồn tại sau cái chết của giáo phái thợ nề.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Polymath
|


