Một cuộc gọi 911 tự động phát đi khi chủ nhân đang ngủ say. Ai đã cầm điện thoại? Sự thật kinh hoàng đằng sau những bóng đèn cảm biến rực sáng.
Lời tự sự của một kẻ không tin vào bóng tối
Tôi, dayum123456, vốn dĩ là một kẻ tôn thờ logic. Đối với tôi, những câu chuyện về thực thể siêu nhiên chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng quá khứ hoặc những dây thần kinh bị kìm kẹp bởi áp lực. Nhưng đêm nay, ranh giới giữa lý trí và nỗi sợ hãi tột cùng đã bị xóa sạch bởi một tiếng rung trên cổ tay.
Mọi chuyện bắt đầu vào lúc 22:30. Như một thói quen, tôi để tivi phát ra những âm thanh rì rầm để khỏa lấp sự tĩnh lặng của căn hộ, rồi bước vào phòng ngủ. Chiếc điện thoại – vật bất ly thân của con người hiện đại – được tôi cắm sạc ngoài phòng khách. Tôi không thích sự hiện diện của sóng điện từ ngay sát thái dương khi đang chìm vào giấc nồng. Đó là quyết định sáng suốt nhất, hoặc cũng có thể là sai lầm kinh khủng nhất đời tôi.
Cuộc gọi từ thực thể không tên
Khi kim đồng hồ điểm đúng 23:45, một khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, chiếc Apple Watch trên cổ tay tôi đột ngột rung lên bần bật. Cơn buồn ngủ tan biến trong tích tắc. Một "Người gọi không xác định" (Unknown Caller) đang cố kết nối với tôi.
Tôi loạng choạng bước ra phòng khách trong ánh sáng lờ mờ của chiếc tivi vẫn đang bật. Nhưng ngay khi ngón tay tôi chạm vào mặt kính điện thoại, cuộc gọi vụt tắt, để lại một sự im lặng đến rợn người. Với nhịp tim đập loạn xạ, tôi kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Toàn thân tôi đông cứng: Ba phút trước, một cuộc gọi đến số 911 đã được thực hiện từ chính máy tôi, và nó kéo dài đúng một phút.
Trong một phút đó, ai đã cầm điện thoại của tôi? Ai đã đối thoại với tổng đài viên cứu hộ khi tôi vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ cách đó vài mét? Một cảm giác kinh hoàng bao trùm lấy không gian, giống như một luồng áp lực nặng nề đang đè nặng lên lồng ngực. Tôi cảm nhận được... có một sự hiện diện khác. Tôi không đơn độc.
Khi ánh sáng không còn là sự bảo vệ
Tôi nhìn sang con mèo của mình, hy vọng tìm kiếm một sự trấn an. Nó vẫn nằm yên, không phản ứng, như thể nó đã quá quen với kẻ lạ mặt đang đứng trong góc tối. Nhưng rồi, ánh mắt tôi bị thu hút bởi ánh sáng từ phía phòng tắm.
Hệ thống đèn cảm biến chuyển động trong nhà tôi vốn chỉ rực sáng khi có người bước qua. Giờ đây, chúng đang bật sáng liên tục. Không có gió, không có côn trùng, cũng chẳng có bóng người. Chỉ có những luồng sáng trắng lạnh lẽo đang cháy rực như để chỉ điểm cho một thứ gì đó đang đứng sừng sững giữa hư không.
Hiện tại đã là 2 giờ sáng. Tôi đang ngồi đây, co rùm trên ghế sofa, tay run rẩy gõ những dòng này. Ý nghĩ về một chuyến Uber để chạy trốn đến nhà một người bạn cứ xoáy sâu trong tâm trí. Liệu tôi có nên rời bỏ căn hộ này ngay lập tức, hay thứ đó đã kịp bám theo tôi vào trong chiếc xe sắp tới?
Tại sao cuộc gọi 911 lại kéo dài đúng 1 phút?
Đây là chi tiết đáng sợ nhất. Thông thường, nếu điện thoại tự gọi do lỗi kỹ thuật, nó sẽ tắt ngay lập tức. Một phút là khoảng thời gian đủ để một thực thể truyền đạt một lời cầu cứu... hoặc một lời đe dọa.Tại sao con mèo lại không phản ứng?
Có hai khả năng: hoặc thực thể này không mang theo sát khí, hoặc nó là một phần của chính căn nhà mà con mèo đã quá quen thuộc.Ánh sáng cảm biến có phải do lỗi điện?
Trong bối cảnh đi kèm với cuộc gọi 911, lỗi điện là một lời giải thích quá khiên cưỡng. Đó là dấu vết của những bước chân không để lại dấu giày.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal
|


