Khám phá nỗi ám ảnh tột cùng của một nhà văn khi nhân vật phản diện Dieter bước ra đời thực ngay trong trại tâm thần. Sự thật hay là sự điên rồ?

Tôi đang viết những dòng này khi đang bị giam cầm trong 72 giờ theo dõi tâm thần. Một sự tự nguyện đầy cay đắng. Khi tâm trí bạn bắt đầu rạn nứt như một tấm gương bị ném vào đá, bạn chỉ có hai lựa chọn: vỡ vụn hoàn toàn hoặc tìm cách gắn lại những mảnh sắc nhọn đó.
Nút thắt của sự điên rồ
Jerry đã đưa tôi đến đây. Ông ấy là người duy nhất tôi còn tin tưởng, một người đàn ông phong trần với bộ ria mép muối tiêu và đôi mắt xám đầy thâm trầm. Jerry không giỏi an ủi, ông chỉ ngồi đó, vỗ nhẹ lên lưng tôi bằng bàn tay thô ráp. Ông đã ở bên tôi từ năm 18 tuổi, chứng kiến tôi thành danh, thậm chí còn là người chủ trì hôn lễ của tôi và Maddy. Nhưng giờ đây, ông nhìn tôi như một kẻ tội nghiệp cần được "khởi động lại" bộ não.
Quy trình nhập viện diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Tôi đã thành thật, quá mức thành thật. Tôi kể cho họ nghe về Dieter – một gã ác quỷ chỉ tồn tại trong những trang bản thảo của tôi, kẻ đang xé toạc cuộc đời tôi ngoài thực tại. Đáp lại là những nụ cười chuyên nghiệp đầy thương hại của các y tá. Ở đây, tôi không phải là một nhà văn nổi tiếng; tôi chỉ là một con bệnh số hiệu, một linh hồn vụn vỡ chờ đợi được hàn gắn bằng thuốc an thần và những buổi trị liệu đào bới nỗi đau.
Bóng ma mang tên Dieter
Liệu pháp tâm lý là một hố đen không đáy. Vị bác sĩ nói rằng tôi đang rơi vào trạng thái loạn thần do trầm cảm và cái chết của cha tôi năm xưa là ngòi nổ. Tôi đã uống những viên thuốc màu trắng trong chiếc cốc nhựa nhỏ, chúng làm dịu cơn đau nhưng không thể xóa nhòa sự hiện diện của hắn.
Hắn ở đây. Dieter. Hắn đội lốt một nhân viên hộ lý.
Hắn có mái tóc đen vuốt ngược bóng loáng, chiếc mũi hơi vẹo sang trái và một nụ cười mang theo sự độc ác đến buồn nôn. Tôi biết chắc đó là hắn vì vết sẹo trên cằm. Vết sẹo mà tôi đã mô tả trong cuốn sách thứ ba, khi hắn giả dạng làm y tá để tiếp cận nạn nhân. Tôi thấy rõ từng chi tiết mà chính tay tôi đã viết ra: cách hắn dùng lớp trang điểm rẻ tiền để che giấu vết sẹo dưới râu quai nón. Hắn đứng đó, nhìn tôi trân trân, ánh mắt như những mũi kim nung đỏ xuyên thấu qua hộp sọ tôi.
Khúc ca tử thần trên con lộ vắng
Đêm qua, bóng tối trong căn phòng giam lỏng này đã kéo tôi vào một giấc mơ – hay đúng hơn là một mảnh ký ức bị nguyền rủa. Tôi thấy mình mới lên sáu, ngồi trong chiếc xe của cha. Nhưng cha tôi không giống như người tôi hằng nhớ. Gương mặt ông méo mó, đầy căm hận, rồi đột nhiên hóa thành gương mặt trẻ tuổi của Dieter.
"Mày lẽ ra phải giỏi hơn thế này," giọng ông ta gầm gừ, đục ngầu như tiếng nước sôi.
Chiếc xe lao đi với tốc độ điên cuồng trên con đường quê vắng lặng. 90, 100, rồi 115 dặm một giờ. Kim đồng hồ rung bần bật như muốn nổ tung. Cha tôi gào thét, mẹ tôi khóc nức nở với vầng trán đầy máu, tay ôm chặt một đứa bé – chính là tôi. Rồi cú đánh lái định mệnh. Chiếc xe lật nhào vào hư không.
Khi tôi tỉnh dậy giữa vũng mồ hôi lạnh ngắt, gã hộ lý Dieter lại xuất hiện, đưa cho tôi những viên thuốc với nụ cười tàn nhẫn thường trực. Hắn muốn dùng ký ức đó để bẻ gãy tôi. Hắn muốn tôi tin rằng cha tôi là một kẻ quái vật. Nhưng hắn đã nhầm.
Hồi kết cho một kẻ ác
Maddy đã đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện của chúng tôi đắng ngắt nhưng ngọt ngào. Tôi hứa với cô ấy sẽ từ bỏ sự nghiệp cầm bút, sẽ trở thành một giáo viên văn học bình thường, chỉ để được ở bên cô ấy lần nữa.
Nhưng rồi, Maddy run rẩy thì thầm: "Cái gã đang nhìn chằm chằm chúng ta đằng kia là ai thế?"
Tôi quay lại. Dieter đứng đó, trông nhếch nhác và thảm hại hơn bao giờ hết dưới ánh mắt của người bình thường. Hắn nhìn tôi, vẻ mặt bại trận hiện rõ trước khi lẩn khuất vào bóng tối hành lang. Hắn đang yếu dần. Hắn sợ hãi.
Hiện tại, tôi đang giấu những trang giấy màu vàng dưới nệm. Đó là nơi tôi đang viết chương cuối cùng. Tôi đang viết về cái chết của Dieter. Hắn tưởng rằng hắn có thể điều khiển tôi, nhưng hắn quên mất ai mới là người cầm bút. Tôi sẽ ra viện vào ngày mai, và khi những dòng cuối cùng được đặt dấu chấm hết, Dieter sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô.
Dieter, hãy cứ giận dữ đi. Tao đang chờ mày ở trang cuối cùng.
Dieter là ai và tại sao hắn lại xuất hiện trong đời thực?
Dieter ban đầu là một nhân vật phản diện hư cấu do nhân vật chính sáng tác. Tuy nhiên, qua quá trình sang chấn tâm lý và áp lực từ nghề nghiệp, Dieter dường như đã "bước ra" từ trang giấy, đội lốt một hộ lý trong bệnh viện tâm thần để hành hạ tác giả của mình.
Giấc mơ về vụ tai nạn xe hơi có ý nghĩa gì?
Giấc mơ tiết lộ một ký ức bị chôn vùi về vụ tai nạn năm 6 tuổi của nhân vật chính. Nó cho thấy sự tương đồng đáng sợ giữa người cha quá cố và nhân vật Dieter, ám chỉ rằng ác quỷ trong văn chương có thể bắt nguồn từ những vết sẹo thực tế trong quá khứ.
Nhân vật chính thực sự bị điên hay Dieter có thật?
Đây là điểm gây tranh cãi. Trong khi bác sĩ chẩn đoán anh bị "loạn thần do trầm cảm", việc Maddy (vợ anh) cũng nhìn thấy gã hộ lý kỳ lạ đó cho thấy Dieter có thể là một sự hiện diện siêu nhiên hoặc một thực thể có thật đang mượn danh nghĩa nhân vật để ám sát tác giả.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Quasique24



