Hành trình tìm lại bản thân của GothMomi biến thành chuyến đi đến địa ngục khi cô chạm trán giáo phái người dê và những nghi lễ thiêu xác kinh hoàng.

Tôi đã muốn rũ bỏ tất cả. Cái văn phòng ngột ngạt, những báo cáo vô hồn, và nhịp sống đô thị đang bóp nghẹt linh hồn mình. Tôi, GothMomi, đã chọn rừng già làm nơi ẩn náu, mà không hề biết rằng, có những thực thể đang chờ đợi những kẻ cô độc để thực hiện một nghi lễ không dành cho loài người.
Tiếng tụng niệm từ cõi chết
Hai ngày đầu tiên trôi qua trong sự tĩnh lặng giả tạo. Tôi mang theo thực phẩm đóng hộp, một chiếc máy lọc nước, và chiếc iPod cũ kỹ mua từ tiệm cầm đồ – những vật dụng tầm thường cho một hành trình phi thường. Tôi đã từ chối mang theo điện thoại vệ tinh vì khát khao được cắt đứt liên lạc hoàn toàn với thế giới. Đó là sai lầm đầu tiên.
Vào đêm thứ hai, một thứ âm thanh kỳ lạ bắt đầu rỉ rả vào tai tôi. Tiếng tụng niệm. Nó không phải là tiếng người, mà là một dải âm thanh thấp trầm, rung động cả lồng ngực. Bị dẫn dụ bởi sự tò mò chết người, tôi xuyên qua bụi rậm và chứng kiến một cảnh tượng sẽ ám ảnh tôi cho đến tận lúc nhắm mắt.
Dưới ánh lửa bập bùng từ một hố lửa khổng lồ, những kẻ mặc áo choàng đỏ rực với chiếc mũ trùm đen xì đang đứng thành vòng tròn. Bầu không khí sặc sụa mùi xác thịt cháy khét – một mùi hương tởm lợm, ngọt lịm và nồng nặc. Từng người, từng người một, cả nam lẫn nữ, hoàn toàn trần trụi, bước đi như những kẻ mộng du vào thẳng tâm lửa. Da thịt họ phồng rộp, tan chảy dưới sức nóng khủng khiếp. Những tiếng thét xé toạc màn đêm rồi lịm dần, chỉ còn lại đống tro tàn ngày một cao thêm.
Vũ điệu của những kẻ mang đầu dương
Tôi chạy. Tôi chạy như thể tử thần đang bám đuổi ngay gót chân. Nhưng khu rừng không còn thuộc về tôi nữa. Nó đã trở thành một mê cung của những tiếng trống: THUMP. THUMP. THUMP. Nhịp điệu ấy không phát ra từ nhạc cụ, nó nghe như nhịp tim của một con quái vật cổ xưa đang trỗi dậy.
Đêm đó, khi tôi đang co rúm trong lều, một vệt đỏ lóe lên sau gốc cây. Một gã mặc áo choàng đỏ đang quan sát tôi. Rồi một kẻ nữa. Và một kẻ nữa. Tôi bỏ lại tất cả, chỉ kịp vồ lấy chiếc máy GPS, lao vào bóng tối trung thâm u của rừng già.
Và rồi, mùi hôi thối ập đến. Mùi phân thú vật trộn lẫn với mùi sữa hỏng nồng nặc. Một bàn tay gầy guộc, đầy lông lá vươn ra từ dưới lớp áo choàng. Khi tôi liều mạng đẩy ngã kẻ tấn công và hất tung chiếc mũ trùm, tim tôi như ngừng đập.
Đó không phải là người. Đó là một sinh vật đầu dê với đôi mắt lồi, đồng tử xẻ dọc đang nhìn xoáy vào tôi. Những giọt dịch nhầy đặc quánh chảy xuống từ mõm nó. Hàm răng vàng khè chuyển động không ngừng như thể đang nhai nát một thứ gì đó vô hình.
Vết cắn từ bóng tối
Tôi bị bao vây. Những cánh tay dài ngoằng, những ngón tay co quắp cố ghì chặt lấy tôi. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã cắn vào vai một sinh vật có cái đầu dê đen lánh. Ngay lập tức, nó đáp trả bằng một cú đớp tàn bạo vào vai tôi, giật phăng một miếng thịt lớn.
Tiếng cười của loài dê vang vọng cùng tiếng trống da người tạo nên một bản nhạc điên loạn. Tôi chạy bằng bản năng sinh tồn cuối cùng, máu thấm đẫm vai áo, cho đến khi ánh sáng của trạm an toàn hiện ra ở phía chân trời.
Hồi kết không có sự tin tưởng
Tôi gục ngã trong vòng tay của những người xa lạ. Người ta đưa tôi đến bệnh viện, chăm sóc vết thương trên vai, nhưng họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Họ bảo đó là vết thương do thú dữ tấn công. Họ gọi những gì tôi kể về giáo phái áo đỏ và những người dê là "ảo giác do kiệt sức".
Cha mẹ tôi đã đến, họ ôm lấy tôi, nhưng trong thâm tâm, tôi biết họ cũng không tin. Ngồi trong căn phòng trắng toát của bệnh viện, tôi nhận ra mình không còn cần sự cô độc nữa. Tôi chỉ muốn về nhà, tìm một công việc văn phòng bình thường, và vĩnh viễn không bao giờ đặt chân vào màu xanh của rừng già thêm một lần nào nữa.
Nhưng đôi khi, trong giấc ngủ chập chờn, tôi vẫn nghe thấy tiếng trống ấy. THUMP. THUMP. Và mùi sữa hỏng lại thoảng qua đâu đây...
Khám phá những bí ẩn chưa có lời giải
Những kẻ tự thiêu trong rừng là ai?
GothMomi mô tả họ như những kẻ bị bỏ bùa mê, tự nguyện bước vào lửa mà không hề kháng cự, để lại những đống tro tàn khổng lồ giữa rừng sâu.
Sinh vật người dê (Goat-men) có thật hay không?
Mặc dù y bác sĩ kết luận là thú dữ, nhưng chi tiết về đôi mắt xẻ dọc, mùi phân thú vật và bộ hàm nhai không ngừng là những đặc điểm đặc trưng của các truyền thuyết về quái vật rừng sâu (Cryptids).
Tại sao giáo phái lại săn đuổi GothMomi?
Có thể cô đã vô tình chứng kiến một nghi lễ hiến tế bí mật mà những kẻ này không muốn để lộ ra thế giới bên ngoài.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Chia sẻ bởi GothMomi


