Một thực thể với đôi mắt đen đặc và hơi thở mục ruỗng đã xuất hiện trong căn bếp của Ashounette_Black. Liệu đó là giấc mơ hay một lời nguyền có thật?

Tôi là kẻ luôn bị vây hãm bởi những "bóng ma" của khả năng. Tâm trí tôi giống như một cuộn phim lỗi, liên tục chiếu những đoạn video ngắn về những cái chết hụt: một cú va chạm xe hơi xé toạc da thịt mà đáng lẽ đã xảy ra, một tai nạn tàn khốc chỉ cách tôi trong gang tấc. Tôi sống với những điềm báo trước khi chúng thành hình. Nhưng biến cố xảy ra vào ba năm trước tại căn hộ này – nơi tôi đã bám trụ suốt 7 năm ròng rã vì gánh nặng tài chính – là thứ nằm ngoài mọi sự suy diễn đau đớn nhất.
Sự Hiện Diện Lúc Nửa Đêm
Đêm đó, bóng tối trong căn hộ dường như đặc quánh lại, nặng nề bám lấy phổi tôi. Tôi tỉnh giấc với lồng ngực thắt chặt, cảm giác như có ai đó đang ngồi đè lên xương sườn, tước đi từng ngụm khí trời. Cơn khát cháy cổ dẫn lối tôi xuống căn bếp âm u. Và tại đó, giữa những cái bóng đổ dài trên vách tường, tôi thấy hắn.
Một gã lạ mặt đang tựa lưng vào tường bếp, ung dung như thể hắn sở hữu nơi này. Tim tôi đông cứng. Mọi lối vào đều đã được chốt chặt, tôi không có bạn trai, và không một sinh linh nào có thể lọt qua lớp khóa bảo vệ đó. Tôi đứng chôn chân, đôi mắt dán chặt vào kẻ không mời trong sự kinh hãi tột độ.
Nụ Cười Của Sự Mục Ruỗng
Hắn bắt đầu di chuyển. Từng bước chân không tiếng động thu hẹp khoảng cách cho đến khi khuôn mặt hắn chỉ còn cách tôi vài inch. Một mùi hương xộc thẳng vào khứu giác – không phải mùi mồ hôi, mà là mùi của sự thối rữa, của thịt sống bị bỏ quên trong bóng tối lâu ngày. Nó tởm lợm hơn bất kỳ thứ gì tôi từng biết.
Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt đen đặc, không có tròng trắng, sâu hoắm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng. Và rồi, hắn cười. Một nụ cười méo mó, rùng rợn khắc sâu vào tâm trí tôi cho đến tận hơi thở cuối cùng. Ngay khoảnh khắc hắn tan biến vào hư không, sức lực tôi hoàn toàn kiệt quệ, cả cơ thể đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Hồi Kết Hay Chỉ Là Sự Bắt Đầu?
Sáng hôm sau, tôi giật mình tỉnh dậy trên giường, như thể chưa từng có cuộc dạo chơi xuống bếp. Nhưng cảm giác về hơi thở nồng nặc mùi tử khí đó vẫn còn vương vấn đâu đây. Suốt ba năm qua, nỗi ám ảnh ấy chưa bao giờ buông tha tôi. Liệu thứ đó đã thực sự rời đi, hay nó đã mang một phần linh hồn tôi theo nụ cười đen tối ấy? Tôi vẫn ở lại căn hộ này, nhưng mỗi đêm, tôi đều tự hỏi: Liệu hắn có đang đứng trong góc tối, chờ đợi để kết thúc những gì đã bắt đầu?
Khám Phá Bí Ẩn
Tại sao Ashounette_Black không rời khỏi căn hộ dù cảm thấy bị đe dọa?
Áp lực về tài chính và ngân sách eo hẹp khiến nhân vật không thể tìm được một nơi ở tốt hơn, dù đã sống trong sự ghét bỏ nơi này suốt 7 năm.
Thực thể đó có đặc điểm nhận dạng như thế nào?
Thực thể có đôi mắt hoàn toàn đen ngòm, hơi thở mang mùi thối rữa nồng nặc và một nụ cười rùng rợn không thể quên.
Sự việc là giấc mơ hay hiện thực?
Dù tỉnh lại trên giường vào sáng hôm sau, nhưng cảm giác vật lý về sự khó thở và mùi vị thối rữa khiến nhân vật tin rằng đó không chỉ là một cơn ác mộng thông thường.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Ashounette_Black



