Isabella kể về cuộc chạm trán kinh hoàng với thực thể không mặt trong một biệt thự ven biển. Một nỗi ám ảnh kéo dài từ thời thơ ấu đến tận hôm nay.

Lời Nguyền Từ Sự Chối Từ Lời Nguyện Cầu
Có những bí mật không nên được khơi gợi, và có những cánh cửa một khi đã mở ra bằng tâm trí, chúng sẽ chẳng bao giờ đóng lại. Tên tôi là Isabella. Câu chuyện này đã ngủ yên nhiều năm, nhưng hơi lạnh của nó vẫn mơn trớn sau gáy tôi mỗi khi đèn tắt. Nó bắt đầu vào một đêm mưa xám xịt tại căn biệt thự ven biển, nơi cha mẹ tôi làm quản gia.
Khi đó tôi mới 9 hoặc 10 tuổi. Cha mẹ luôn dặn tôi phải cầu nguyện trước khi ngủ để xua đuổi những thứ thuộc về bóng tối. Nhưng đêm ấy, một sự bướng bỉnh trẻ con đã ngăn tôi lại. Tôi chìm vào giấc ngủ mà không có sự bảo hộ nào. Và rồi, Hắn đến.
Bữa Tiệc Sinh Nhật Trong Hư Vô
Trong giấc mơ, tôi thấy mình ngồi trên chiếc sofa lớn tại phòng khách tầng trên của khu biệt thự. Trước mặt là những chiếc ghế bành trắng muốt, cánh cửa xoay khổng lồ và một bàn tiệc sinh nhật đầy ắp hoa lệ. Những người phụ nữ trong gia đình tôi cười nói rộn rã, họ trang hoàng mọi thứ cho tôi. Nhưng có điều gì đó rất sai trái: tôi không thể cử động.
“Chúng ta sẽ quay lại ngay,” họ đồng thanh nói rồi bước qua cánh cửa xoay, để lại tôi một mình trong sự im lặng đến rợn người. Đó là lúc tôi quay đầu lại. Ngồi trên chiếc ghế bành là một sinh vật cao lớn đến dị thường, ít nhất phải 6 feet 5 inch. Hắn mặc bộ vest đen kẻ sọc tinh xảo, thắt cà vạt đỏ sẫm và đội mũ ảo thuật cao với dải ruy băng đồng màu.
Hắn không có mặt. Làn da hắn đen đặc như mực tàu, trống rỗng và lạnh lẽo. Trên tay hắn là một chiếc gậy quyền trượng với đầu nhọn nạm viên ngọc lục bảo phát sáng lập lòe. Hắn khẽ đưa đầu qua lại, rồi dừng lại, "nhìn" thẳng vào tôi dù không có đôi mắt. Hắn đứng dậy, cơ thể vặn vẹo, méo mó như một con rối lỗi, từng bước tiến về phía tôi. Khi bàn tay đen ngòm ấy sắp chạm vào da thịt tôi, tôi nhắm nghiền mắt trong cơn uất nghẹn.
Khi Giấc Mơ Xâm Lấn Thực Tại
Tôi tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa giữa căn nhà vắng lặng. Cha mẹ chưa về. Để xua đi nỗi sợ, tôi dắt chú chó nhỏ lên căn biệt thự phía trên để xem TV. Tôi ngồi ngay đúng vị trí trong giấc mơ, ngay sát những chiếc ghế bành trắng. Một cảm giác bị quan sát mãnh liệt khiến tóc gáy tôi dựng đứng.
Khi tôi vừa đi xuống lầu lấy kẹo, một tiếng "RẦM" khô khốc vang lên từ phía trên. Tôi lao ngược trở lại. Cảnh tượng trước mắt khiến hơi thở tôi đông cứng: Cánh cửa xoay đang mở hờ, và chiếc ghế bành — vốn đã được xếp gọn — nay lại xoay thẳng về phía sofa, chính xác như vị trí của gã không mặt trong giấc mơ.
Chú chó của tôi đứng đó, sủa dữ dội vào khoảng không trống rỗng trên chiếc ghế. Không có ai ở đó, nhưng không khí đặc quánh sự hiện diện của một kẻ săn mồi.
Hồi Kết: Bóng Đè Của Thời Gian
Kể từ ngày đó, Isabella của sự ngây thơ đã chết. Thay vào đó là một người phụ nữ luôn sống trong sự hoang tưởng tột độ. Cho đến tận bây giờ, tôi chưa bao giờ dám để chân hoặc đầu thò ra khỏi chăn khi ngủ. Tôi luôn cảm thấy gã đàn ông cao lớn ấy đang quỳ bên mép giường, lặng lẽ quan sát tôi bằng khuôn mặt trống rỗng của hắn.
Hắn vẫn ở đó. Chờ đợi một lần tôi quên lời cầu nguyện tiếp theo.
Người đàn ông không mặt (Slenderman-like) là thực thể gì?
Trong thế giới tâm linh, những thực thể cao lớn, mặc trang phục trang trọng nhưng không có đặc điểm khuôn mặt thường được coi là "Shadow People" cấp cao hoặc những thực thể mang điềm báo về sự đeo bám lâu dài.Tại sao chiếc ghế lại tự di chuyển trong thực tế?
Đây là hiện tượng "vật chất hóa giấc mơ" (Dream Manifestation), nơi một sự kiện trong tiềm thức đủ mạnh để tác động lên thế giới vật lý, hoặc là minh chứng cho thấy thực thể đó thực sự tồn tại và đã theo chân nhân vật ra khỏi giấc mộng.Làm thế nào để thoát khỏi cảm giác bị theo dõi?
Theo lời kể, sự việc bắt đầu khi Isabella ngừng cầu nguyện. Nhiều chuyên gia huyền bí học cho rằng việc thiết lập lại các nghi thức bảo vệ tâm linh hoặc thay đổi môi trường sống có thể cắt đứt sợi dây liên kết với thực thể.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - isapokoyo
|


