Khám phá bí ẩn về những dấu chân hươu xuất hiện và biến mất giữa không trung tại vùng đầm lầy Allen, Ireland vào mùa đông năm 2018 đầy ám ảnh.

Tiếng gọi của vùng đất chết
Đầu năm 2018, khi đại nạn trắng xóa từ một cơn bão tuyết quái ác đổ ập xuống vùng trung du Ireland, thế giới như ngừng thở. Gia đình tôi vừa chuyển đến một căn nhà nhỏ ven rìa ngôi làng hẻo lánh, ngay sát Bog of Allen — vùng đầm lầy lớn nhất và cũng u ám nhất đất nước này. Tuyết rơi dày đến mức cắt đứt mọi huyết mạch giao thông, biến những con đường làng thành những dải lụa trắng cô độc và chết chóc.
Trong sự tĩnh lặng đến gai người của những ngày nghỉ học bất đắc dĩ, tôi cùng chú chó nhỏ của mình quyết định dấn thân vào vùng đầm lầy ấy. Cái lạnh cắt da cắt thịt không làm chùn bước chân của tuổi trẻ tò mò, nhưng có lẽ, đó là sai lầm mà đến tám năm sau, tôi vẫn chưa tìm được lời giải đáp.
Sự hiện diện của hư vô
Chúng tôi xuyên qua lớp tuyết xốp, tiến sâu vào một khu rừng nhân tạo nằm im lìm trong lòng đầm lầy. Và rồi, giữa con đường mòn phẳng lặng không một gợn sóng, những dấu chân xuất hiện. Đó là dấu móng guốc của một con hươu, nhìn kích cỡ có lẽ là một con hươu tơ.
Nhưng điều kinh hoàng không nằm ở sự hiện diện của con vật, mà nằm ở cách những dấu chân ấy tồn tại.
Chúng không bắt đầu từ bìa rừng, cũng không dẫn ra từ những gốc cây. Ngay giữa lối đi, như thể một sinh vật tàng hình vừa hạ cánh từ hư không, những dấu móng guốc sâu hoắm hiện ra đột ngột. Tôi kinh hãi dõi theo hàng dấu chân chạy dọc con đường mòn, để rồi lại thấy chúng biến mất không dấu vết ngay giữa đường.
Không có vết nhảy. Không có dấu hiệu của một cú phóng mình vào bụi rậm. Mọi dấu chân đều đồng nhất, rõ rệt và tĩnh lặng một cách kỳ quái. Tôi đã cố lục lọi trong những tán cây, hy vọng tìm thấy một giả thuyết hợp lý, một sự trượt tuyết, hay một cơn gió lùa đã xóa nhòa dấu vết. Nhưng không. Tuyết xung quanh vẫn vẹn nguyên, tinh khôi như một tờ giấy chưa được viết chữ.
Lời thì thầm từ bóng tối
Tám năm trôi qua, hình ảnh những dấu chân "hươu ma" ấy vẫn ám ảnh tâm trí tôi như một bóng ma của quá khứ. Tôi đã nghe về những thực thể "Không-phải-hươu" (Not-a-deer), hay những truyền thuyết về Skinwalkers có khả năng bóp méo thực tại.
Có một chi tiết khiến tôi lạnh sống lưng hơn cả: Ngày hôm đó, tôi chắc chắn mình đã chụp ảnh lại. Nhưng khi lục tìm trong ổ cứng cũ của cha tôi, những tấm ảnh về dấu chân ấy hoàn toàn không tồn tại. Những bức ảnh phong cảnh đẹp đẽ khác vẫn còn đó, chỉ riêng chứng cứ về "linh hồn tuyết" là bốc hơi vào hư ảo. Liệu cha tôi đã xóa chúng, hay chiếc camera vốn dĩ không thể ghi lại những thứ không thuộc về thế giới này?
Tôi không cần thuyết phục ai cả, vì tôi biết mình đã thấy gì. Nhưng giữa màn đêm tĩnh lặng của vùng đầm lầy Allen, đôi khi tôi vẫn tự hỏi: Thứ gì đã bước ra từ hư không vào ngày hôm đó, và liệu nó vẫn còn đang lang thang trong những cánh rừng Ireland đóng băng kia?
Tại sao dấu chân lại bắt đầu và kết thúc đột ngột?
Có nhiều giả thuyết từ việc tuyết rơi che lấp đến việc con vật bị một loài săn mồi từ trên không quắp đi, nhưng nhân chứng khẳng định không có dấu vết xáo trộn nào khác trong tuyết.Thực thể "Not-a-deer" là gì?
Đây là một huyền thoại hiện đại về những sinh vật trông giống hươu nhưng có hành vi và cấu tạo cơ thể kỳ quái, thường liên quan đến các hiện tượng siêu nhiên.Vị trí Bog of Allen có gì đặc biệt?
Đây là vùng đầm lầy than bùn khổng lồ, nơi thường xuyên được gắn liền với các câu chuyện dân gian Ireland về linh hồn và những điều bí ẩn không lời giải.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: r/TrueScaryStories bởi JamesDrayt0n



