Logan đã sống sót, nhưng ký ức về Jeff và thực tại bị xé toạc vẫn ám ảnh anh. Hãy cùng vén màn bí ẩn đằng sau cánh cửa đã dẫn họ vào vực thẳm của sự tồn tại.

Dẫn Dắt: Tiếng Vọng Từ Vực Thẳm
Thời gian… nó là một khái niệm xa xỉ, một sợi chỉ mỏng manh dễ dàng đứt đoạn khi bạn đã từng lướt qua ranh giới giữa thực tại và sự hư vô. Những gì tôi sắp kể, không phải là một câu chuyện để giải trí, mà là một lời cảnh tỉnh, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn tôi, đến mức những buổi trị liệu và tư vấn dày đặc cũng chỉ có thể xoa dịu chứ không thể xóa nhòa. Tôi vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ biết rằng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy ánh đèn vàng nhợt nhạt, nghe tiếng gầm rú đó… và khuôn mặt Jeff.
Đó là một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác. Căn nhà của tôi, tiếng cười của bạn bè, mùi pizza phảng phất trong không khí… tất cả đều vẽ nên một bức tranh hoàn hảo của sự an toàn, của cuộc sống đời thường. Cho đến khi Jeff – tôi không thể tiết lộ tên thật của cậu ấy, nó dường như sẽ báng bổ lên ký ức về những gì đã xảy ra – đứng dậy và nói rằng cậu ấy sẽ lên lầu. Chuyện đó nghe thật vô hại, phải không? Nhưng chính vào giây phút ấy, tấm màn thực tại đã bị xé toạc một cách tàn nhẫn.
Bức Màn Thực Tại Vỡ Vụn
Jeff bước lên bậc thang đầu tiên. Một khoảnh khắc… rồi sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Chúng tôi nhìn chằm chằm, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh kinh hoàng trước mặt. Chân của Jeff… nó xuyên thẳng qua bậc gỗ. Không phải gãy, không phải sụp đổ, mà là xuyên qua, như thể bậc thang đó chỉ là một ảo ảnh mỏng manh. Khi toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống, cậu ấy không gục ngã. Jeff chỉ đơn giản là… biến mất. Một tiếng “phụt” nhỏ bé, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí tôi như một tiếng sét đánh. Cậu ấy không còn ở đó nữa.
Điều gì đã thôi thúc chúng tôi làm vậy? Một sự tò mò điên rồ? Một bản năng bảo vệ bạn bè đã bị bóp méo bởi cú sốc tột cùng? Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, từng người một, chúng tôi đã lao về phía bậc thang đó. Và mỗi bước chân xuyên qua hư không, tôi lại hối hận đến tận xương tủy.
Tôi tỉnh dậy với một cơn đau đầu khủng khiếp, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua hộp sọ. Cảnh vật xung quanh hiện ra trong màn sương mờ mịt của sự bàng hoàng. Tôi không phải là người xa lạ với những câu chuyện về các chiều không gian song song, về những nơi không thuộc về thế giới này. Và ngay lập tức, một cảm giác rợn người trỗi dậy trong tôi: tôi biết mình đang ở đâu.
Đó là Cấp độ 1. Tôi không cần phải mô tả nó – những bức tường vàng vô tận, tiếng vo ve không ngừng nghỉ của ánh đèn huỳnh quang… nhưng có một điều mà chưa ai từng nhắc đến trong những câu chuyện truyền miệng về nơi này. Một chi tiết nhỏ, nhưng lại là tia hy vọng mong manh nhất trong biển tuyệt vọng:
Những ngọn đèn sẽ chỉ lối thoát cho bạn.
Chúng không phải là những bóng đèn vô tri. Chúng nhấp nháy, rung rinh theo những mô hình phức tạp, như một mật mã Morse cổ xưa được viết bằng ánh sáng. Chúng đánh vần một hướng đi, một lối thoát bí ẩn, và tất cả những gì bạn phải làm là theo dõi, và đi theo.
Lời Kêu Cứu Trong Cơn Ác Mộng
Tôi làm theo những tín hiệu nhấp nháy đầy ma mị đó, bước đi không ngừng nghỉ qua những hành lang vô tận. Mỗi tiếng bước chân của tôi lại bị hút chìm vào sự im lặng ghê rợn của nơi đây. Rồi, một âm thanh xé toạc bầu không khí. Một tiếng hét khô khốc, vang vọng như đến từ một vực thẳm sâu thẳm:
“Cứu!”
Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác sợ hãi và hy vọng trộn lẫn, điên cuồng đến mức khó tả. “Alo?” tôi gọi lại, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và khát nước.
“Ôi trời ơi, Logan?” Giọng nói đó, run rẩy và đầy sự nhẹ nhõm đến tột cùng, xuyên qua không gian.
Đó là Jeff! Tôi mừng đến phát điên, một tia sáng bùng lên trong bóng tối. “Đúng vậy!! Là tôi đây!” tôi gọi lại, “Cậu đang ở đâu?”
“Ở đây, đi theo giọng tôi này.”
Tôi làm theo, men theo tiếng vọng của cậu ấy. Vài căn phòng nữa, và rồi tôi thấy Jeff. Cậu ấy đang đứng đó, dựa vào một bức tường vàng, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to vì sợ hãi.
“Chúng ta đang ở cái Hậu Trường chết tiệt này, bạn ơi!” tôi thốt lên, giọng nói đầy sự kinh hoàng và không tin nổi.
Jeff chỉ có thể lặp lại một cách yếu ớt, như một lời cầu nguyện vô vọng: “Ôi Chúa ơi, cậu đang đùa đấy à?”
“Không! Cậu có thấy những người khác không?” tôi hỏi, hy vọng mong manh rằng ít nhất một ai đó trong số bạn bè của chúng tôi cũng đã sống sót.
“Ừm, tôi…”
Sự Hiện Diện Của Lưỡi Hái
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh… không, một *sự hiện diện*… đổ ập xuống chúng tôi. Thật khó để diễn tả, nhưng nó không phải là thứ âm thanh bạn có thể gán cho bất kỳ vật thể nào trên thế giới này. Nó giống như một tiếng rít cực lớn, xé toạc màng nhĩ, hòa lẫn với tiếng động cơ ô tô bị bóp méo một cách ghê rợn, như một cỗ máy khổng lồ đang rên rỉ từ trong lòng đất.
“Cái quái gì…?!” Jeff bắt đầu, nhưng cậu ấy không bao giờ kịp nói hết câu. Bởi vì ngay lúc đó, chúng tôi thấy nó.
Nó… không có hình dạng cố định, nhưng đủ để nhận ra một khối đen kịt, lướt đi trong không gian vàng vọt. Chúng tôi không cần phải nhìn rõ. Bản năng nguyên thủy nhất của sự sợ hãi đã gào thét trong mỗi tế bào. Nó đã nhìn thấy chúng tôi. Và nó đang lao về phía chúng tôi. Thật sự. Nhanh. Khủng khiếp.
Chúng tôi chạy. Chạy nhanh nhất có thể, theo hướng ngược lại, không ngừng đổi hướng: trái, phải, trái, trái, thẳng… Nhưng tiếng rít ghê rợn đó, tiếng động cơ bóp méo đó, vẫn cứ đuổi kịp. Gần hơn. Nhanh hơn.
Và rồi, nó dừng lại. Hoàn toàn không một tiếng động nào. Cả không gian như đông cứng lại, nín thở. Chúng tôi giảm tốc độ, lảo đảo, cho đến khi dừng hẳn. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú ban nãy. Chính vào khoảnh khắc đó, khi chúng tôi nghĩ mình đã an toàn, Jeff bị tấn công.
Cái thứ đó xuất hiện từ hư không… từ phía sau cậu ấy, không một tiếng động, không một lời cảnh báo. Một thứ gì đó xé toạc qua Jeff, xuyên thẳng qua cơ thể cậu ấy như thể đó chỉ là một tấm giấy mỏng. T-t-tôi không thể diễn tả nổi cảnh tượng kinh hoàng đó. Một nửa cơ thể cậu ấy đổ sụp xuống sàn nhà màu vàng ố, nửa còn lại bị kẹt trong bộ vuốt đen kịt, vặn vẹo của nó…
Tôi chỉ biết chạy. Tôi chỉ biết chạy. Tôi chỉ biết chạy. Tôi. Chỉ. Chạy thôi. Mùi tanh tưởi của máu, tiếng hét cuối cùng của Jeff, và hình ảnh kinh hoàng đó… tất cả dồn ép vào tâm trí tôi, biến thành một mệnh lệnh duy nhất: Chạy! Chạy! Chạy!
Cánh Cửa Đến Hư Vô
Tôi chạy trong vô vọng. Vài phút trôi qua như hàng giờ, như hàng thế kỷ. Tôi kiệt sức, phổi tôi đau rát, nhưng tôi vẫn tiếp tục di chuyển, đôi chân như tự có ý chí riêng. Tôi đã khóc, khóc đến nỗi không còn nước mắt, cho đến khi cơ thể tôi hoàn toàn sụp đổ và tôi thiếp đi ngay trên nền gạch lạnh lẽo.
Khi tôi tỉnh dậy – tôi đoán là ngày hôm sau, nhưng làm sao có thể xác định được thời gian trong cái nơi bị bỏ quên này? – sự tuyệt vọng lại dâng trào. Nhưng rồi, tôi lại nhìn thấy những ngọn đèn. Chúng nhấp nháy, không ngừng. Chúng chỉ lối. Tôi lại đi theo, một lần nữa, như một con rối vô hồn bị sợi dây ánh sáng điều khiển, cho đến khi tôi đến một cánh cửa.
Nó khá kỳ lạ. Nó không hề gắn vào bức tường nào cả. Thay vào đó, khung cửa (và bản thân cánh cửa) cứ đứng chơ vơ ở đó, giữa hư không, như thể bức tường đáng lẽ phải được xây sau này đã bị bỏ dở. Nó còn có một ô cửa sổ tròn bằng kính, nhìn xuyên qua đó chỉ thấy một màu vàng khác, một sự trống rỗng khác.
Tôi nhìn vào ánh đèn. Chúng đều “chỉ” vào cánh cửa đó, không một chút do dự. Không có lựa chọn nào khác. Với trái tim đập thình thịch, tôi cứ thế bước vào.
CẤP ĐỘ 1 HOÀN THÀNH.
Jeff đã biến mất bằng cách nào?
Jeff biến mất một cách kỳ lạ, chân cậu ấy xuyên qua bậc thang như thể nó không tồn tại, và khi toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống, cậu ấy tan biến một cách đột ngột với tiếng 'phụt'.
Làm thế nào để thoát khỏi Cấp độ 1 của Hậu Trường?
Người kể chuyện phát hiện ra rằng những ngọn đèn trong mỗi căn phòng của Cấp độ 1 nhấp nháy theo các mô hình giống như mã Morse, chúng đánh vần một hướng đi, và việc đi theo ánh sáng đó sẽ chỉ lối thoát.
Sinh vật trong Hậu Trường được mô tả như thế nào?
Sinh vật này được mô tả là phát ra tiếng rít cực lớn pha lẫn tiếng động cơ ô tô, nó có tốc độ khủng khiếp và có khả năng xuất hiện từ hư không để tấn công, xé toạc và xuyên qua nạn nhân một cách ghê rợn.
Cánh cửa cuối cùng ở Cấp độ 1 có gì đặc biệt?
Cánh cửa cuối cùng không gắn vào bức tường nào, mà đứng chơ vơ trong không gian. Khung cửa và cánh cửa dường như bị bỏ lại trước khi bức tường được xây dựng, và nó có một ô cửa sổ tròn bằng kính.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



