Một nhân viên hỗ trợ kỹ thuật nhận ra đồng nghiệp đã biết mình từ 24 năm trước. Một câu chuyện ám ảnh về sự chiếm đoạt danh tính và những bản hợp đồng máu.

Có những công việc mà cái giá phải trả không chỉ là mồ hôi, mà là cả linh hồn và thực tại của bạn. Tôi là RJ, và đây là hồi kết cho những kẻ dám tin rằng mình có thể bắt đầu một cuộc đời mới.
Tiếng thì thầm của những người lạ quen thuộc
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi nhận được thư mời làm việc tại một tập đoàn an ninh mạng khổng lồ. Sau năm vòng phỏng vấn vắt kiệt sức lực, tôi và Mary – cô bạn gái tuyệt vời của mình – đã ăn mừng bằng bánh ngọt và rượu vang đến tận nửa đêm. Lúc đó, tôi đâu biết rằng đó là bữa tiệc cuối cùng của sự tự do.
Ngày đầu tiên đi làm, một người phụ nữ tên Katie, với cặp kính gọng nhựa dày và nụ cười rạng rỡ quá mức, đã kéo vai tôi: "Chào RJ! Dạo này thế nào?". Tôi ngẩn người. Tôi chưa từng gặp cô ta. Nhưng rồi, từ gã trưởng nhóm Martin đến tay bảo vệ, ai cũng gọi tên tôi, ai cũng hỏi thăm về Mary, về cả sở thích nghe nhạc Black Sabbath của tôi như thể chúng tôi đã là tri kỷ từ kiếp trước.
Sự thân mật đó không phải là lòng tốt. Đó là một sự vây hãm. Những ánh mắt trong văn phòng không bao giờ chớp, chúng dõi theo tôi như những ống kính camera sinh học, xoay chuyển theo từng bước chân tôi đi.
Văn phòng của quỷ và bản giao kèo 60 năm
Đỉnh điểm của cơn ác mộng là khi tôi bị triệu tập vào phòng của Reggie – gã quản lý có vẻ ngoài như một ông chú hiền hậu nhưng ẩn chứa sự tàn độc trong huyết quản. Khi tôi thắc mắc về sự kỳ quái này, lão cười khà khà, một điệu cười khô khốc như tiếng lá rụng trên mộ huyệt.
"RJ, cậu đã làm việc ở đây 24 năm rồi. Sắp đến ngày kỷ niệm rồi đấy!"
Tôi lạnh toát sống lưng. Năm nay tôi vừa tròn 24 tuổi. Chẳng lẽ lão muốn nói lão đã thuê một đứa trẻ sơ sinh? Khi tôi nộp đơn xin nghỉ việc với thời hạn thông báo 60 ngày, Reggie nhìn tôi bằng đôi mắt xanh thẳm sâu hoắm, thì thầm một câu nói làm vỡ vụn thực tại: "Thông báo nghỉ việc của công ty chúng ta là 60 năm, RJ ạ. Đó là quy định."
Sự xóa sổ và tiếng súng trong bóng tối
Tôi chạy trốn về nhà, nhưng căn hộ thân yêu đã biến thành một tế bào giam cầm. Những bức ảnh của Mary biến mất. Chiếc giường đôi được thay bằng một tấm nệm bẩn thỉu trên sàn gỗ. Thay vào đó là một chiếc bàn làm việc giống hệt ở văn phòng, với hai màn hình máy tính lạnh lẽo. Tôi gọi cho Mary trong tuyệt vọng, nhưng đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông lạ mặt bảo tôi đừng quấy rầy "bạn gái của anh ta" nữa.
Điên cuồng và mất mát, tôi tìm đến Pedro & Pedro Firearms and Antiques, LLC. Khẩu Smith & Wesson trong túi áo khoác là vật duy nhất cho tôi cảm giác mình còn tồn tại. Sáng hôm sau, trong văn phòng tối tăm của Reggie, khi lão lại thì thầm vào tai tôi rằng tôi chẳng là gì nếu thiếu lão, tôi đã bóp cò. Máu, chất xám và những mảnh vỡ của cửa sổ bắn tung tóe. Tôi đã tự do? Không, đó chỉ là sự chuyển giao của một địa ngục khác.
Hồi kết: Sự vá víu đầy ám ảnh
Tôi nhận án tù chung thân. Thời gian trong ngục tối trôi qua như một dòng sông bùn lầy, cho đến khi Katie đến thăm. Cô ta hứa sẽ "sửa chữa" mọi thứ. Và rồi, tôi chết trong cơn sốt co giật, miệng không ngừng lảm nhảm về con số 60 năm.
Tôi tỉnh dậy. Trong căn hộ cũ. Mùi cà phê thơm lừng. Mary đang nhảy cẫng lên ôm lấy tôi, hỏi về buổi phỏng vấn. Tôi đã nói dối rằng mình thất bại để được ở bên cô ấy. Nhưng khi nhìn kỹ, trái tim tôi đông cứng lại.
Mary của tôi có mái tóc vàng óng. Mary đang đứng trước mặt tôi đây có mái tóc màu nâu hạt dẻ.
Một phong bì chứa đầy tiền mặt và thẻ tín dụng Platinum mang tên tôi được gửi đến, kèm theo lời nhắn từ "K": "Đưa nhau đi trốn đi, đôi chim sẻ nhỏ. Tôi sẽ luôn ở đây nếu cậu cần.". Katie đã hồi sinh tôi, nhưng cô ta cũng hồi sinh cả Reggie. Hắn đang ở ngoài kia, có thể là tay môi giới nhà đất, có thể là cảnh sát địa phương, hoặc đang nhắm đến đứa em trai tội nghiệp của tôi.
Cuộc chơi chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu lại dưới một lớp da khác.
Hồ sơ bí ẩn: Những câu hỏi chưa có lời đáp
Tại sao Reggie lại khẳng định RJ đã làm việc 24 năm?
Có vẻ như công ty này hoạt động trong một vòng lặp thời gian hoặc một thực tại song song, nơi sự tồn tại của nhân viên được lập trình sẵn ngay từ khi họ sinh ra.Katie là ai trong toàn bộ kế hoạch này?
Katie có vẻ là một "Người điều phối" hoặc một thực thể có quyền năng cao hơn Reggie, kẻ có khả năng thao túng vật chất và ký ức để "sửa chữa" những lỗi sai trong hệ thống.Mary hiện tại có phải là Mary thật không?
Chi tiết màu tóc thay đổi gợi ý rằng đây là một bản sao được tạo ra để xoa dịu RJ, một sự thay thế hoàn hảo nhưng không bao giờ là nguyên bản.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ r/nosleep - RJ_94930



