Hành trình kinh hoàng qua những thực tại bị xé nát bởi Tiếng Nói phi nhân tính. Một lời trăn trối cuối cùng hé lộ bí mật về sự sống sót và lời kêu gọi đối mặt với nỗi kinh hoàng vũ trụ.

Không, linh hồn các bạn vẫn vẹn nguyên, chưa hề mục rữa trong cơn điên loạn. Chỉ là tôi, kẻ kể chuyện này, đang hé mở cánh cửa đến một vực thẳm khác, nơi những ký ức không thuộc về tôi đang quằn quại, hòa lẫn với nỗi thống khổ của chính mình. Tiếng Nói phi nhân tính kia, thứ đang cuồng nộ xé toạc tấm màn thực tại, đã gieo rắc những mảnh vỡ của một cuộc đời khác vào tâm trí tôi. Đó là câu chuyện của Evie, một Evie khác – một bản sao, một tấm gương vặn vẹo phản chiếu những gì tôi có thể, hoặc đã từng, là. Và đây, hỡi những kẻ còn dám lắng nghe, là lời trăn trối cuối cùng của tôi, được viết từ căn nhà gỗ lạnh lẽo trên núi của cha, nơi định mệnh đang chờ đợi...
Những ký ức từ thực tại song song ấy, chúng ám ảnh tôi như một lời nguyền, nhưng cũng là một nguồn an ủi quái đản. Evie-Kia, bác sĩ Evie lang thang khắp Châu Phi, cô ấy là một phiên bản rạng rỡ của tôi, một lát cắt đầy hy vọng về những gì tôi đã là, hoặc có thể trở thành. Tôi đã sống qua cuộc đời cô ấy, một cuộc đời tưởng chừng tuyệt đẹp, say mê đến mức tôi suýt nữa đã không dám đào sâu vào những góc khuất trong tâm trí cô. Một linh cảm lạnh lẽo mách bảo tôi về sự kinh hoàng đang chực chờ phía trước.
Tiếng Thét Đầu Tiên Và Cuộc Thoát Ly Đẫm Máu
Vào một ngày tháng Năm bình thường của năm 2023, khi nắng vẫn còn rải vàng trên những con phố của Morocco và Evie đang tận tâm chăm sóc bệnh nhân, Hiện Tượng giáng xuống. Nó không phải là một bệnh dịch, không phải là một thiên tai. Đó là một Tiếng Thét vô hình, một làn sóng bạo lực nguyên thủy, máu đổ và sự điên loạn vỡ òa. Các bạn, những kẻ đang lắng nghe, chắc hẳn đã quá quen thuộc với bản giao hưởng hủy diệt này, bất kể thực tại nào các bạn đang hít thở. Tiếng Nói tước đi hai mươi lăm phần trăm sinh mạng mỗi ngày, như một lưỡi hái vô hình quét qua nhân loại.
Evie và những đồng nghiệp bác sĩ còn sống sót cố gắng thoát khỏi quốc gia đang hấp hối đó. Nhưng sân bay đã biến thành nghĩa địa của những giấc mơ, cảng biển bị phong tỏa bởi nỗi sợ hãi, và đường sá, từng là huyết mạch của sự sống, giờ chỉ còn là những hàng rào chắn tử thần. Những mảnh tin tức đứt quãng từ bạn bè và gia đình ở quê nhà Anh và Ý cũng vẽ nên một bức tranh tang tóc tương tự.
Đến ngày thứ ba, khi Evie đang ẩn náu trong một khách sạn cũ kỹ, chiếc điện thoại lạc lõng rung lên. Mẹ cô, Laura, bằng một cách nào đó, đã liên lạc được. Giọng bà khẩn cấp, ra lệnh Evie phải có mặt tại một bến tàu cụ thể ở bờ biển phía Bắc trước khi màn đêm nuốt chửng ánh sáng cuối cùng. Evie đến điểm hẹn một cách kỳ lạ dễ dàng. Đường phố vắng tanh. Chẳng còn mấy binh lính hay công chức canh giữ rào chắn; hầu hết đã gục ngã vì những cơn đau tim đột ngột, hay tháo chạy về với gia đình mình trong vô vọng.
Mẹ cô, Laura, đã chờ sẵn trên một chiếc du thuyền nhỏ, tên là ISABELLE. Dáng vẻ của bà vẫn giống người phụ nữ xinh đẹp mà tôi đã thấy trong thực tại của các bạn, dù những nét phong trần trên khuôn mặt hằn sâu hơn, như thể thời gian đã khắc vào đó những nỗi lo âu vô tận. Bà nhanh chóng thúc giục con gái lên tàu, ánh mắt chất chứa một nỗi sợ hãi thầm lặng.
Khi hai mẹ con lênh đênh ra khơi, chạy trốn khỏi đất liền đang chìm trong vòng xoáy bạo lực vô giải trước khi sự hỗn loạn bùng phát lần thứ ba, tôi nhận ra mình đã cố tình né tránh một vài ký ức trước khi Hiện Tượng xảy ra của Evie. Ở đó, không có bóng dáng của người Cha, vì ông đã vĩnh viễn ra đi trong một vụ tai nạn xe hơi khi cô còn rất nhỏ. Tất nhiên, tôi đã chôn vùi ký ức đó thật sâu. Tôi đã phải gánh chịu nỗi đau của riêng mình, việc nhân đôi gánh nặng ấy là quá sức chịu đựng đối với một tâm hồn đã quá vụn vỡ.
Evie và mẹ chỉ cách bờ vài dặm, mòn mỏi bám víu vào những bản tin radio đứt quãng từ các quốc gia đang sụp đổ khắp Châu Âu. Laura kiên quyết từ chối lên bờ, nói rằng ở gần con người không còn an toàn nữa, vì bất kỳ ai cũng có thể là nạn nhân tiếp theo vào lúc hai giờ một phút chiều mỗi ngày. "Đúng vậy," Evie đồng ý, "nhưng điều đó bao gồm cả mẹ hoặc con." Laura gật đầu, trao cho con gái một con dao nhỏ, và cuộc trò chuyện đứt gãy tại đó, không một lời giải thích, chỉ còn lại sự im lặng rợn người.
Thời Khắc Định Mệnh Và Sự Trở Lại Của Kinh Hoàng
Trong những ngày lênh đênh trên biển, họ nín thở mỗi khi thời khắc định mệnh ấy đến, chờ đợi tiếng thét của sự hủy diệt. Các buổi phát thanh thưa thớt dần, cho đến khi chỉ còn tiếng nhiễu rè. Không còn chính phủ hay cơ quan quyền lực nào để bám víu. Chuyên gia ước tính nhân loại sẽ tuyệt chủng vào cuối tháng Tám.
Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Tháng Tám trôi qua, rồi tháng Chín, tháng Mười. Họ không bị ảnh hưởng. Những tiếng nói lạc lõng còn sót lại trên radio bắt đầu thì thầm rằng Hiện Tượng đã kết thúc. Đến tháng Mười Hai, vì sợ cái lạnh cắt da và nguồn lương thực cạn kiệt, mẹ Evie cuối cùng cũng đồng ý trở lại đất liền. Họ định cư tại một trại tị nạn ở Anh, tìm kiếm một chút bình yên giữa đống tro tàn.
Đó lẽ ra là một cái kết có hậu, nhưng vào mùa đông lạnh giá của năm 2025, Hiện Tượng quay lại, không phải bằng tiếng thì thầm, mà bằng một bản giao hưởng của sự cuồng nộ thuần túy. Lần này, Tiếng Nói tìm cách nuốt chửng tất cả những linh hồn bướng bỉnh đã miễn nhiễm trước đó, những kẻ đã lén lút vượt qua được lưỡi hái tử thần.
Vào một ngày không xác định, không ai biết khi nào, mọi con người cuối cùng trên Trái Đất bắt đầu la thét. Tiếng thét không dứt, không ngừng nghỉ. Evie cũng thét lên. Đây là ký ức làm tôi sợ hãi nhất, vì nó chỉ là một màn sương mù mờ ảo, một mảnh vỡ đứt gãy trong tâm trí. Tôi không biết Evie đã thấy hay nghe thấy gì, tôi vẫn không biết hình dạng thật của Tiếng Nói. Nhưng một điều tôi biết chắc: Evie-Kia, giống như người cha thân yêu của tôi, đã tìm cách chống lại nó.
Thực tế là cô ấy đã sống sót.
Evie không vật lộn để xua đuổi Tiếng Nói. Cô ấy nhắm mắt, ôm chặt thái dương, như thể đang cố giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của lý trí. Nhưng sau ba mươi giây kinh hoàng, cô ấy và mẹ đã trở nên bình tĩnh một cách kỳ lạ. Họ không thét lên nữa. Họ chỉ ngồi đó. Họ ngồi cùng với nỗi kinh hoàng vũ trụ mà họ đang trải nghiệm. Họ ngồi cùng với sự vô định, với hư vô đang vây bủa. Có lẽ cha tôi đã đúng, rằng những người sống sót miễn nhiễm là những kẻ vốn đã mang sẵn sự bất ổn trong tâm trí, đã quá quen với những tiếng nói đáng sợ trong cái đầu vụn vỡ của mình. Họ đã vượt qua Giờ khắc Cuối cùng mà không bị suy tim, không gục ngã. Họ đã sống sót sau Tiếng Nói.
Tôi không ngây thơ đến mức tin rằng Tiếng Nói đã biến mất vĩnh viễn, vì nó không bao giờ và sẽ không bao giờ. Nhưng tôi tin Evie-Kia đã mở ra một con đường, một khe hở trong bức tường của sự tuyệt vọng. Tiếng Nói đã thiêu rụi vô số thế giới, khao khát nuốt chửng mọi thực tại mà không gặp kháng cự. Giờ đây, nó đang cố dọn dẹp những "con chuột" bướng bỉnh như tôi, Dawa và mẹ cậu ấy – những vết sẹo khó chịu trên bề mặt vũ trụ của nó.
Liệu có thể nào, thế giới của các bạn tồn tại chừng nào tôi còn sống? Tôi đã nói với Dawa rằng chúng ta phải tự củng cố bản thân chống lại Tiếng Nói. Càng trì hoãn quyền năng của nó đối với chúng ta lâu bao nhiêu, chúng ta càng cứu được thực tại này bấy nhiêu, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé trong dòng chảy vô tận của thời gian.
Tôi rời xa cậu bé với một nụ cười giả tạo, nụ cười cuối cùng của một người đang bước vào định mệnh, rồi dùng số tiền tiết kiệm cuối cùng để bay về Anh.
Lời Kết Của Một Cuộc Đời, Cánh Cửa Đến Hư Vô
Hôm nay, tôi hạ cánh giữa một cơn bão dữ dội, cơn thịnh nộ của Tiếng Nói đang quất những luồng gió không bằng lòng, như một lời cảnh báo từ vực thẳm. Tôi tiến về thị trấn vùng núi u ám mà tôi đã không nhìn thấy suốt tám năm, một nơi vẫn còn ngập tràn bóng ma của quá khứ.
Thị trấn vẫn chưa gượng dậy nổi sau biến cố tám năm trước, những tàn tích của sự kiện kinh hoàng còn hằn sâu trên từng con phố, từng khuôn mặt. Tôi nhìn lên màn mưa như trút nước, giang rộng vòng tay, và hét lớn, một tiếng hét thách thức số phận: "TA Ở ĐÂY!"
Đúng hai giờ một phút chiều, một viên cảnh sát già đang quở trách tôi bỗng im bặt, như thể một sợi dây vô hình đã cắt đứt giọng nói của ông ta. Trong nháy mắt, ông ta nhắm nghiền mắt, áp tay vào thái dương, và bắt đầu thét lên một cao độ chói tai, một âm thanh xé rách màng nhĩ. Hiện Tượng đã trở lại.
Những người dân thị trấn bắt đầu biến đổi, những khuôn mặt thân quen méo mó trong cơn điên loạn, đôi mắt trống rỗng của họ chĩa thẳng vào tôi. Họ đuổi theo tôi, những bước chân nặng nề như thể bị điều khiển bởi một thế lực vô hình. Tiếng Nói hẳn đã hứa hẹn điều gì đó với những kẻ tấn công bất đắc dĩ này, để đổi lấy mạng sống của tôi. Tôi chạy trốn lên núi, xuyên qua rừng cây âm u, cho đến khi một cảnh tượng quen thuộc hiện ra từ trong màn sương mù ẩm ướt.
Căn nhà gỗ của cha.
Cánh cửa trước đã bị khóa chặt, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất, nhưng cánh cửa sau vẫn mở toang từ cuộc chạy trốn của chúng tôi nhiều năm trước, như một lời mời gọi đến vực thẳm. Tôi bước vào trong, không gian nồng nặc mùi ẩm mốc và mục nát, một mùi hương của cái chết và sự lãng quên. Bên ngoài, những kẻ bị ám đang đập cửa, giọng nói của họ méo mó, nghẹn ngào, nhưng vẫn mang một sự cầu xin kỳ lạ: "Evie, làm ơn... chúng tôi phải làm điều đó..."
Tôi hét lên đáp trả, giọng tôi hòa lẫn với tiếng mưa và tiếng gió, một lời tuyên bố cuối cùng: "TA ĐÃ SẴN SÀNG ĐỂ VỀ NHÀ THẬT SỰ CỦA MÌNH!"
Mặt đất rung chuyển, như thể bản thân Trái Đất cũng đang rên xiết. Không khí co thắt lại, dường như bị bóp nghẹt bởi một lực lượng vô hình. Một kẽ hở xuyên qua thực tại mở ra trước mắt tôi, để lộ căn nhà gỗ ở thế giới bên kia – thực tại đã chết mà cha đã vô tình đưa tôi đến hai mươi lăm năm trước.
Bước qua cánh cửa đó có thể không phải là cách để sửa chữa mọi thứ, để hàn gắn những vết nứt trong vũ trụ, nhưng đó là giải pháp duy nhất có lý lúc này, giải pháp cuối cùng của một kẻ tuyệt vọng. Tôi hy vọng mình sẽ giống như Evie-Kia, sẽ đứng vững khi Tiếng Nói cố ám lấy tôi. Tôi hy vọng, khi nó dồn toàn bộ năng lượng vào tôi, vào cái thân xác này, nó sẽ buông tha cho các bạn, những linh hồn còn sót lại trong thực tại này.
Tôi sẽ để điện thoại lại trên bàn ăn, một chứng tích cuối cùng của sự tồn tại của tôi. Tôi sẽ bước qua cánh cửa đó, và cuối cùng sẽ học được sự thật về việc bị "ám", sự thật kinh hoàng vũ trụ nào đã giết chết hàng tỷ người.
Tôi muốn nói rằng Tiếng Nói sẽ không bao giờ quay lại với các bạn, nhưng nó sẽ quay lại; vì vậy, khi điều đó xảy ra, đừng vật lộn. Hãy đối mặt với nó.
Tiếng Nói là gì và tại sao nó lại ám ảnh các thực tại?
Tiếng Nói được mô tả là một thực thể phi nhân tính, cuồng nộ và tàn phá, không ngừng càn quét qua các thực tại, gây ra "Hiện Tượng" hủy diệt nhân loại. Nó tìm cách chiếm đoạt linh hồn và xóa sổ sự sống mà không gặp kháng cự.
Làm thế nào mà Evie-Kia và mẹ cô ấy sống sót sau "Hiện Tượng"?
Họ sống sót bằng cách không vật lộn hay chống cự lại Tiếng Nói. Thay vào đó, họ nhắm mắt, ôm lấy thái dương và cùng trải nghiệm nỗi kinh hoàng vũ trụ, chấp nhận sự vô định. Điều này gợi ý rằng việc đối mặt và chấp nhận nỗi sợ hãi có thể là chìa khóa để miễn nhiễm.
Tại sao những người có "sự bất ổn trong tâm trí" lại miễn nhiễm với Tiếng Nói?
Cha của người kể chuyện đưa ra giả thuyết rằng những người đã quen với "những tiếng nói đáng sợ trong cái đầu vụn vỡ của mình" có khả năng chống lại Tiếng Nói tốt hơn. Họ đã quen với sự hỗn loạn nội tâm, khiến họ có thể đối diện với sự hỗn loạn bên ngoài mà không gục ngã.
Người kể chuyện đã quyết định làm gì ở cuối câu chuyện?
Người kể chuyện quyết định bước qua một "kẽ hở xuyên qua thực tại" dẫn đến một thế giới đã chết, nơi cha cô từng đưa cô đến. Cô hy vọng rằng hành động này, việc đối mặt trực tiếp với Tiếng Nói, sẽ thu hút toàn bộ năng lượng của nó vào cô và tha cho những người còn sống ở thực tại của chúng ta.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn


