Khám phá bí ẩn kinh hoàng đằng sau "Trò chơi nhại giọng" tại Ghost Park và sự biến mất không dấu vết của hai thiếu niên vùng Midwest.

Bạn đã bao giờ làm một điều gì đó ngu xuẩn, hay thậm chí là tàn nhẫn, chỉ để đổi lấy một cái gật đầu từ những kẻ mà bạn khao khát được gây ấn tượng? Một hành động mà sau này, khi bóng tối bủa vây, bạn chỉ ước mình có thể quay ngược thời gian để thốt lên từ "Không".
Tôi đã từng như thế. Và giờ đây, tôi đang phải sống trong sự hối hận tột cùng, nơi những tiếng thì thầm của quá khứ chưa bao giờ buông tha tôi.
Ký ức về thị trấn mù sương
Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ vô danh vùng Midwest. Nó nhạt nhòa đến mức bạn có thể đã lái xe ngang qua hàng trăm nơi như thế mà không mảy may nhớ mặt. Nhưng ngôi trường ở đó thì khác. Đó là một thực thể cổ xưa, nơi mà những đứa trẻ tiểu học và học sinh trung học cùng hít thở bầu không khí đặc quánh của những hành lang dài hun hút.
Năm 11 tuổi, sau những năm tháng được giáo dục tại gia bởi người bà là giáo viên nghỉ hưu, tôi bước chân vào thế giới của sự cô độc và khao khát được thuộc về. Đó là lúc tôi gặp Rachel và Johnny.
Rachel, 13 tuổi, con gái của một giám đốc ngân hàng giàu có, luôn mang vẻ kiêu kỳ của tầng lớp thượng lưu. Johnny, 14 tuổi, một kẻ nổi loạn trong chiếc áo khoác da, luôn che giấu ánh mắt sau lớp kính râm. Họ chấp nhận tôi – một kẻ yếu thế – vào nhóm của mình. Nhưng cái giá phải trả chính là "Trò chơi nhại giọng" (The Mocking Game).
Căn cứ địa ngoài vòng thời gian
Sâu trong khu rừng phía sau trường, có một ngôi nhà trên cây được xây dựng từ những năm 1950. Nó không phải là một căn chòi ọp ẹp, mà là một cấu trúc bốn phòng kiên cố với mái che chống thấm và một ống khói bằng gạch. Điều kỳ lạ là, dù đã trải qua hơn nửa thế kỷ, nó vẫn trơ trơ trước thời gian. Không có dấu vết của côn trùng, không có lá thông rơi vãi bên trong, và ngay cả những cơn mưa tầm tã cũng không thể tạt qua khung cửa sổ không kính.
Tại đây, Rachel và Johnny đã thực hiện trò tiêu khiển quái đản của họ. Họ nhốt những con chim sáo đá (starlings) vào lồng và dạy chúng bắt chước những giọng nói ma quái để hù dọa những người đi bộ trên con đường mòn gần đó. Những con chim tội nghiệp luôn trong tình trạng hoảng loạn, tự rỉa sạch lông của mình trước khi chết một cách bí ẩn chỉ sau vài lần sử dụng.
"Tại sao lại gọi là Trò chơi nhại giọng?" tôi hỏi vào một buổi trưa oi ả.
Họ chỉ nhún vai: "Cái tên đó tự nhiên hiện ra trong đầu thôi."
Khi kim đồng hồ điểm khoảnh khắc giao thoa
Vào cái đêm định mệnh ấy, khi mùa hè của năm tốt nghiệp đang cận kề, chúng tôi quyết định chơi lần cuối. Không có chim sáo, Johnny muốn tự mình tạo ra những tiếng động kinh hoàng. Tôi mang theo đèn pin, một chai nước, và hộp diêm cùng bình xịt gấu của cha tôi – một kiểm lâm viên.
Khi bóng tối đặc quánh trùm lên Ghost Park, "Sự tĩnh lặng" ập đến. Đó không phải là sự im lặng bình thường, mà là khi toàn bộ hệ sinh thái nín thở trước một kẻ săn mồi thượng đẳng. Tiếng ve sầu tắt ngấm. Tiếng gió ngừng lay.
Rồi tôi thấy nó.
Nó đứng đó, ngay rìa rừng, staring trực diện vào chúng tôi. Một sinh vật cao hơn 2 mét, chi dài như những cành củi khô, không bàn tay, không bàn chân. Một cái đầu lồi lõm với đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy trong hư vô.
"Xinh đẹp... Xinh đẹp quá. Dạy... nói..."
Tiếng nói phát ra từ miệng nó, nhưng đó không phải là tiếng người. Nó là một sự mô phỏng méo mó, rợn người. Nó đang nhại lại chính chúng tôi. Con quái vật tiến lại gần, leo lên chiếc thang gỗ. Rachel hét lên trong cơn hoảng loạn tột độ khi gương mặt nó choán hết khung cửa sổ. Làn da nó như màu cam thối rữa, và hàm răng... những chiếc răng sắc như dao găm.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Johnny chạy trốn. Rachel, trong sự ích kỷ cuối cùng, đã đẩy tôi về phía con quái vật để thoát thân. Nhưng sinh vật ấy không ăn thịt tôi. Nó ngửi thấy mùi vỏ bọc chiếc bánh kẹp tôi đã vứt bỏ trước đó.
"Kẻ cho ăn... Không ăn kẻ cho ăn. Phải tìm kẻ xinh đẹp... trai đẹp... gái đẹp..."
Hồi kết của sự ám ảnh
Đêm đó, tôi nằm liệt trên sàn nhà gỗ, nghe tiếng thét xé lòng của Rachel, và sau đó là tiếng của Johnny kéo dài trong sự đau đớn vô tận. Sáng hôm sau, tôi trở về trong sự bàng hoàng. Cảnh sát tìm thấy quần áo đẫm máu của họ, nhưng thi thể thì không bao giờ xuất hiện. Ngôi nhà trên cây bị thiêu rụi bởi một vụ hỏa hoạn bí ẩn mà người ta đồn rằng do bình xịt gấu gây ra.
Nhiều năm đã trôi qua, câu chuyện trở thành huyền thoại đô thị. Nhưng sáng nay, khi lái xe ngang qua bìa rừng phía sau ngôi trường cũ, một âm thanh vang lên từ tán lá rậm rạp, kéo tôi về với thực tại nghiệt ngã:
"Xinh đẹp...?"
Khám phá bí ẩn về The Mocking Game
Tại sao sinh vật lại gọi nhân vật chính là "Kẻ cho ăn"?
Bởi vì trước đó, nhân vật chính đã vứt chiếc bánh kẹp vào rừng. Sinh vật này đã ăn nó và mặc định rằng nhân vật chính là nguồn cung cấp thức ăn, do đó nó tha mạng cho cô và đi săn tìm Rachel và Johnny.
Số phận của Rachel và Johnny ra sao?
Họ được cho là đã bị sinh vật bắt đi. Cảnh sát chỉ tìm thấy quần áo đẫm máu tại hiện trường vụ cháy ngôi nhà trên cây. Sự biến mất của họ vẫn là một ẩn số chưa có lời giải chính thức.
Ngôi nhà trên cây có gì đặc biệt?
Được xây dựng từ năm 1950, ngôi nhà này dường như nằm ngoài quy luật tự nhiên: không mục nát, không bị ảnh hưởng bởi thời tiết và không có sinh vật nào dám xâm nhập, ngoại trừ con quái vật nhại giọng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Mocking Game - r/nosleep



