Một câu chuyện ám ảnh về Thaddeus - kẻ luôn đùa giỡn với cái chết cho đến khi những "con cá mập" thực sự tìm đến và nuốt chửng anh ta trong bóng tối.

Tôi đã có cái vận may rủi ro khi phải ngồi cạnh "đứa trẻ kỳ dị" nhất năm nhất trung học. Thaddeus. Cậu ta sở hữu một diện mạo khiến người ta muốn lánh xa mà không cần lý do: làn da nhợt nhạt như sáp, đôi mắt không cảm xúc, và một nụ cười rợn người không bao giờ chạm tới ánh nhìn.
"Cậu trông có vẻ là một cô gái nghiêm túc đấy," cậu ta thì thầm, ghé sát vào tai tôi đến mức tôi cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ hơi thở đó. "Vui vẻ lên chút đi."
Vết máu giả và tiếng cười của quỷ dữ
Một tuần sau, chuyến dã ngoại của trường tại hồ nước đã trở thành sân khấu cho vở kịch đầu tiên của cậu ta. Khi chúng tôi đang chèo thuyền trong sự im lặng đến nghẹt thở, Thaddeus bất ngờ hét lên. Một tiếng thét sống động, thô ráp, đầy rẫy sự kinh hoàng. Cậu ta ngã lộn nhào xuống nước, biến mất dưới mặt hồ phẳng lặng.
Giữa làn nước xanh ngắt, một quầng đỏ thẫm bắt đầu lan rộng. "Chúa ơi! Cá mập! Nó tóm lấy tôi rồi!" Thaddeus vùng vẫy điên cuồng trong đám "máu" ấy. Tôi đã khóc, đã gào thét cầu cứu trong cơn hoảng loạn tột độ. Nhưng rồi, như có một công tắc vừa bật, cậu ta dừng lại. Bình thản. Cậu ta giơ lên một gói phẩm màu thực phẩm và nở nụ cười ám ảnh đó.
Đó không phải là lần duy nhất. Cậu ta từng khiến người lao công suýt đứng tim khi dàn dựng một vụ treo cổ giả trong phòng kho. Mỗi lần như vậy, Thaddeus lại nhìn nạn nhân của mình bằng nụ cười xếch ngược, như thể cậu ta vừa chứng minh được một chân lý tăm tối nào đó về sự tồn tại.
Cuộc tái ngộ sau mười năm bóng tối
Mười năm trôi qua, tôi ngỡ mình đã thoát khỏi cái bóng của Thaddeus, cho đến ngày đầu tiên đi làm tại công ty mới. "Lâu rồi không gặp, cô gái nghiêm túc," giọng nói đó lại vang lên. Cậu ta cao hơn, rộng bản hơn, nhưng nụ cười nham nhở ấy vẫn vẹn nguyên như một vết sẹo không bao giờ lành.
Định mệnh trớ trêu bắt chúng tôi phải cùng thực hiện một dự án. Trong lúc làm việc, tôi vô tình nhìn thấy chiếc túi du lịch màu xanh dưới chân cậu ta đang mở hé. Bên trong là một bó ống tiêm nhỏ, sạch sẽ và được sắp xếp tỉ mỉ. Tim tôi hẫng một nhịp. Khi tôi ngước lên, ánh mắt Thaddeus đang đóng đinh vào tôi, đầu hơi nghiêng một cách quái đản.
Sự việc càng trở nên đáng ngờ hơn khi một ngày nọ, tôi thấy một con dao lóe sáng trong túi của cậu ta. "Thaddeus, mọi chuyện vẫn ổn chứ?" tôi run rẩy hỏi. "Không," cậu ta đáp, giọng thấp xuống đầy sát khí. "Tôi đang đợi mọi người về hết để sát hại gã quản lý vì tội bủn xỉn. Tôi phải bán thuốc trên web tối để đủ sống, cậu biết mà."
Rồi cậu ta lại cười. "Lừa được cậu rồi nhé." Tôi thở phào, nhưng sâu trong thâm tâm, một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu bò dọc sống lưng. Đó là đùa, hay là một lời thú tội được bọc trong lớp vỏ của sự điên rồ?
Sự thật nằm lại dưới những mảnh kính vỡ
Thaddeus biến mất sau đêm đó. Ba ngày không liên lạc. Manager của chúng tôi chỉ khinh bỉ: "Chắc nó nghỉ việc rồi. Đỡ được một gánh nặng." Nhưng tôi không tin. Tôi tìm đến Bệnh viện General, nơi tôi từng thấy xe của cậu ta rẽ vào.
Tại một góc hành lang mờ tối, tôi gặp mẹ của Thaddeus. Bà ngồi trên xe lăn, gầy mòn và kiệt quệ. Khi tôi hỏi về cậu ta, bà thở dài: "Nó luôn nói với tôi rằng nó đi chôn xác người, hay đi cướp ngân hàng để có tiền trả viện phí lọc thận cho tôi. Nó nghĩ điều đó là hài hước..."
Bà kể về tuổi thơ của Thaddeus. Năm lên bảy, cậu ta chứng kiến ông nội chết trong vũng máu đỏ rực vì vỡ tĩnh mạch thực quản. Vài năm sau, cậu ta tìm thấy cha mình lủng lẳng trên dây thừng trong tủ quần áo. Hóa ra, mọi trò đùa kinh tởm của Thaddeus đều là những mảnh ký ức vỡ nát mà cậu ta cố gắng tái hiện để che đậy nỗi đau.
Khi tôi tìm đến địa chỉ nhà Thaddeus, chiếc xe của cậu ta nằm đó với cửa kính bị đập nát vụn. Máu. Lần này không phải phẩm màu. Máu thật, sẫm màu và khô đặc trên vô lăng. Thaddeus nằm đó, bất động trên ghế lái, tay vẫn siết chặt con dao. Đôi mắt cậu ta mở to, nhưng không phải sự kinh hoàng, mà là một nỗi buồn sâu thẳm đến tận cùng hư vô.
Thaddeus đã vay tiền của những kẻ mà người ta chỉ dám thầm thì tên trong bóng tối để cứu mẹ mình. Những "con cá mập" thực sự của thế giới ngầm. Cậu ta đã dành cả đời để biến bi kịch thành trò đùa, để không ai phải thương hại mình, để không ai thèm hỏi han hay giúp đỡ.
Trong lịch sử chỉnh sửa của bảng tính công việc đêm cuối cùng, Thaddeus đã để lại ba dòng chữ ngắn ngủi rồi xóa đi:
"cậu về nhà an toàn chứ?"
"ừ"
":)"
Đó là lần duy nhất cậu ta không đùa. Và cũng là lần duy nhất, khi cậu ta thực sự hét lên vì bị cá mập cắn xé, chẳng còn một ai tin cậu ta nữa.
Tại sao Thaddeus lại luôn thực hiện những trò đùa chết chóc?
Đó là cơ chế phòng vệ tâm lý. Chứng kiến cái chết của ông nội (máu) và cha (treo cổ) khi còn quá nhỏ, cậu ta biến chúng thành trò đùa để kiểm soát nỗi sợ hãi và ngăn cản người khác thấu hiểu nỗi đau thực sự của mình.
Những ống tiêm và viên thuốc trong túi Thaddeus là gì?
Thực chất đó là insulin và thuốc điều trị cho người mẹ bị suy thận và tiểu đường của cậu ta, không phải ma túy hay chất cấm như cậu ta đã "đùa" với đồng nghiệp.
Ai đã sát hại Thaddeus?
Cậu ta bị sát hại bởi những kẻ cho vay nặng lãi (tín dụng đen) trên thị trường đen - những "con cá mập" thực thụ mà cậu ta đã vay mượn để trang trải viện phí khổng lồ cho mẹ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Boy Who Cried Shark



