17 năm xa cách, một cuộc gọi từ bệnh viện và một thực thể đang ngồi ngay trong xe. Ai mới thực sự là anh trai tôi? Một câu chuyện ám ảnh đến nghẹt thở.

Mười bảy năm. Đó là khoảng thời gian đủ dài để một ký ức mục nát, nhưng lại chẳng đủ để gột rửa sự căm hận trong dòng máu nhà chúng tôi. Blake, anh trai tôi, kẻ hơn tôi sáu tuổi, đã biến mất như một bóng ma kể từ khi cha chúng tôi nhắm mắt. Anh ta từ chối dự tang lễ, nguyền rủa cha mẹ và bảo tôi hãy xuống địa ngục chỉ vì tôi đã chọn ở lại chăm sóc họ.
Khi mẹ tôi qua đời mười năm sau đó, Blake chỉ buông một câu lạnh lùng qua điện thoại: "Bà ta đáng bị như vậy.". Cơn giận dữ bùng phát thành một cuộc ẩu đả đẫm máu tại văn phòng luật sư khi chúng tôi giải quyết di chúc. Blake không cần tiền, anh ta chỉ muốn san bằng ngôi nhà cũ – nơi mà theo lời anh ta, là một địa ngục trần gian vùi lấp tuổi thơ.
Sự thật trỗi dậy từ bóng tối
Sáu tháng trước, một cuộc gọi lạ đã nối lại sợi dây liên kết tưởng chừng đã đứt lìa. Blake gọi cho tôi. Giọng anh ta trầm đục, mang theo hơi thở của thời gian và sự hối lỗi muộn màng. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện mỗi tuần. Qua những cuộc gọi video, Blake cho tôi thấy những vết sẹo chằng chịt trên lưng – minh chứng cho những trận đòn roi bằng thắt lưng da của mẹ. Kinh hoàng hơn, anh đưa bàn tay lên: một đốt ngón tay trỏ đã mất. Anh nói cha đã dùng kéo tỉa cây cắt phăng nó khi anh mới mười tuổi.
Tôi bàng hoàng. Trong ký ức của tôi, Max "bé bỏng", cha mẹ là những người thánh thiện. Nhưng với Blake, họ là những con quái vật đã xích anh trong hầm tối, bỏ đói và hành hạ. Thế giới của tôi đảo lộn. Ai mới là kẻ nói dối? Cha mẹ quá cố hay người anh trai đầy rẫy thương tích này?
Cuộc đoàn tụ đầy ám ảnh
Blake nói anh bị bệnh tim và muốn gặp tôi lần cuối. Anh đặt vé máy bay, yêu cầu tôi đón tại phi trường. Khi nhìn thấy anh bước ra từ cổng ga đến, trái tim tôi thắt lại. Gã thanh niên hung hãn năm xưa giờ là một ông già khắc khổ, mệt mỏi. Chúng tôi bắt tay, một cái chạm lạnh lẽo nhưng đầy xúc động. Tôi đưa anh ra bãi đậu xe, lòng thầm nghĩ về một sự khởi đầu mới.
"Max, đưa anh về ngôi nhà cũ được không? Ngay bây giờ." – Blake thều thào khi chúng tôi đang trên xe.
Tôi hơi khựng lại vì lộ trình khá xa, nhưng rồi gật đầu. Tôi tấp xe vào căn hộ của mình để lấy chiếc điện thoại công việc bỏ quên. "Anh chờ ở đây nhé, tôi sẽ quay lại ngay.". Blake chỉ gật đầu, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ.
Tiếng thì thầm của hư vô
Khi tôi vừa bước vào thang máy, chiếc điện thoại trong túi – thứ tôi tưởng là điện thoại cá nhân nhưng hóa ra lại là chiếc điện thoại công việc – rung lên bần bật. Người gọi là: Blake.
Tôi nhấc máy, tim đập loạn nhịp: "Blake? Tôi xuống ngay đây, anh đợi một chút."
"Max? Em đang ở đâu?" – Giọng Blake ở đầu dây bên kia nghe yếu ớt, đứt quãng bởi tiếng ho khan và tiếng máy móc y tế kêu tít tít.
"Tôi ở dưới xe với anh chứ đâu!" – Tôi gắt lên, cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
"Max... nghe anh nói..." – Blake rên rỉ – "Anh không đi được... Sáng nay anh lên cơn đau tim... Anh đang ở bệnh viện. Anh đã gọi cho em suốt nhiều giờ qua... Đừng đưa hắn về ngôi nhà đó... Làm ơn... hứa với anh... không được đưa hắn về..."
Cuộc gọi đột ngột ngắt quãng bởi tiếng đổ vỡ và tiếng hét của các bác sĩ. Tôi đứng chết trân trong thang máy. Cửa mở. Tôi lao ra ngoài sảnh, đôi chân run rẩy không còn đứng vững. Dưới ánh chiều tà lờ mờ, chiếc xe của tôi vẫn đậu đó.
Blake – hay thứ gì đó mang hình dáng của anh ta – vẫn đang ngồi ở ghế phụ. Hắn không cử động, đôi mắt không hề chớp, nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định. Tôi đánh bạo nhìn vào bàn tay hắn đang đặt trên đùi.
Bàn tay ấy hoàn toàn nguyên vẹn. Không hề mất một đốt ngón tay nào.
Cái lạnh của mùa đông bao trùm lấy tôi, nhưng cái lạnh từ thực thể ngồi trong xe kia còn đáng sợ hơn gấp bội. Nếu Blake thật đang hấp hối trong bệnh viện cách đây hàng ngàn dặm... thì kẻ đang ngồi trong xe tôi là ai? Và hắn muốn tôi dẫn hắn về ngôi nhà cũ để làm gì?
Tại sao Blake lại hận cha mẹ đến vậy?
Theo lời kể (có bằng chứng vết sẹo), Blake đã bị bạo hành dã man, bị nhốt dưới hầm và thậm chí bị cha cắt đứt đốt ngón tay trỏ khi còn nhỏ.Sự khác biệt giữa Blake thật và kẻ giả mạo là gì?
Blake thật đang ở bệnh viện và bị mất một đốt ngón tay trỏ. Kẻ giả mạo ngồi trong xe có bàn tay hoàn toàn nguyên vẹn.Tại sao kẻ giả mạo lại muốn đến ngôi nhà cũ?
Đây là bí ẩn chưa có lời giải, nhưng có vẻ như ngôi nhà cũ chứa đựng một bí mật hoặc một sức mạnh mà thực thể này cần tìm lại.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



