Hành trình rợn tóc gáy tại bảo tàng nhà Warren. Khi bóng tối phủ xuống Monroe, Annabelle không phải là thứ duy nhất đang chờ đợi bạn trong bóng tối.

Có những lời mời không đến từ bưu điện, mà đến như một sự sắp đặt của định mệnh từ cõi âm. Khi tôi còn sống tại Connecticut, một bức thư điện tử xuất hiện, thông báo rằng gia đình Warren sẽ mở cửa Bảo tàng Phù thủy (Occult Museum) cho một số ít kẻ gan dạ. Tôi và một người bạn đã không ngần ngại chớp lấy cơ hội đó, mà không hề biết rằng mình đang bước chân vào lãnh địa của những cơn ác mộng vĩnh hằng.
Lời chào từ hư vô tại Monroe
Ngày định mệnh ấy cũng đến. Chúng tôi lái xe tới ngôi nhà ở Monroe. 15 con người xa lạ tụ tập trong phòng khách, bầu không khí đặc quánh sự tò mò pha lẫn lo âu. Lorraine Warren xuất hiện cùng Tony (Ed đã về với Chúa vài năm trước, hoặc ít nhất là chúng tôi nghĩ vậy). Họ dẫn chúng tôi xuống căn hầm, một không gian kỳ dị được trang trí như một gian nhà nghỉ mát dưới lòng đất.
Bên trái là hành lang dẫn đến phòng ngủ và phòng tắm; thẳng phía trước là cánh cửa dẫn vào Bảo tàng – một hầm ngục chứa đựng những ký ức kinh hoàng. Lorraine bắt đầu buổi lễ bằng cách chiếu một đoạn video về một vụ quỷ ám và trừ tà tàn khốc tại Massachusetts.
Giữa lúc những tiếng gào thét trong băng hình vang lên, ánh đèn ở hành lang bên trái bắt đầu chớp nháy rồi vụt tắt lịm. Một vài người trong chúng tôi run rẩy chỉ tay về phía bóng tối. Lorraine chỉ mỉm cười, một nụ cười bình thản đến lạ lùng:
"Đó chỉ là Ed đang gửi lời chào thôi, cưng ạ."
Ranh giới của những hào quang tà ác
Cuối cùng, Tony dẫn chúng tôi vào bên trong Bảo tàng theo từng nhóm nhỏ. Những lời cảnh báo vang lên đanh thép: Tuyệt đối không được chạm vào bất cứ thứ gì. Đừng để hào quang của bạn trộn lẫn với sự u ám của chúng. Tony tiết lộ rằng, mỗi tháng, một vị sư Tây Tạng sẽ đến đây để thực hiện các nghi lễ "cầu nguyện bao bọc", nhằm giam giữ những thực thể tà ác trong từng món đồ.
Khi ấy, mặt trời đang lặn. Những tia sáng cuối ngày yếu ớt xuyên qua kẽ lá, biến căn phòng trở nên vàng vọt và đầy rẫy những hình thù kỳ quái. Lorraine từng nói họ không bao giờ vào đây lúc đêm muộn, bởi dù cửa đã khóa chặt, những tiếng động lạ lùng vẫn không ngừng vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ kia.
Xung quanh tôi là những bức tượng thần tượng cổ xưa, chiếc "Ghế Tử Thần" đầy oán khí, và tất nhiên, là Annabelle. Con búp bê ngồi im lìm trong tủ kính, treo lơ lửng trên xà nhà như một vị nữ hoàng của địa ngục, để đảm bảo không một ai có thể vô tình chạm vào nó.
Cú chạm từ bóng tối
Tôi đang đứng gần bức tường đặt những chiếc gương triệu hồn (conjuring mirrors) thì bạn tôi thốt lên: "Annabelle kìa!". Cô ấy bắt đầu đưa máy ảnh lên chụp liên tục. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, tôi hét lên bảo cô ấy dừng lại ngay lập tức. Tôi không muốn bất cứ thứ gì từ nơi này bám theo mình về nhà.
Vừa dứt lời, một cảm giác lạnh toát, buốt thấu xương như một bàn tay vô hình lướt qua chân phải tôi, ngay dưới đầu gối. Đó không phải là gió. Đó là một cú chạm có chủ đích.
Tôi hoảng loạn kể lại với Tony. Gương mặt ông biến sắc, ông lập tức túm lấy vai tôi và đẩy mạnh ra khỏi phòng: "Lên gặp Lorraine ngay! Ngay lập tức!".
Tôi chạy thục mạng lên phòng khách. Lorraine nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, bà bình thản hỏi: "Thế con đã làm gì khiến nó phật ý vậy, cưng?". Tôi lắp bắp giải thích trong khi tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngay lúc đó, một cô gái khác cũng chạy lên, khóc nức nở, tinh thần hoàn toàn suy sụp không thể an ủi.
Tôi đứng đó, run rẩy chờ bạn mình ra ngoài và chúng tôi đã tháo chạy khỏi ngôi nhà đó nhanh nhất có thể. Có những bí mật nên được chôn vùi, và có những bảo tàng mà cái giá của vé vào cửa không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong linh hồn bạn.
Khám phá bí ẩn nhà Warren
Tại sao không được chạm vào các đồ vật trong bảo tàng?
Theo Tony, việc chạm vào các đồ vật bị ám có thể làm "trộn lẫn hào quang" của người sống với năng lượng tà ác, cho phép thực thể bám theo hoặc xâm nhập vào cơ thể con người.Búp bê Annabelle có thực sự nguy hiểm không?
Trong hồ sơ của nhà Warren, Annabelle không phải là một con búp bê bị ma ám thông thường mà là vật dẫn cho một thực thể quỷ dữ. Nó được nhốt trong tủ kính với những lời chú nguyện đặc biệt để kiềm tỏa sức mạnh.Ed Warren vẫn xuất hiện dù đã qua đời?
Nhiều khách tham quan và chính Lorraine Warren xác nhận sự hiện diện của Ed thông qua các hiện tượng vật lý như đèn nháy, tiếng bước chân hoặc cảm giác ấm áp đột ngột để trấn an khách tham quan.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/Paranormal



