Khám phá bí ẩn kinh hoàng về ngày mặt trời lặn vĩnh viễn và thực thể tà ác trú ngụ trong cơ thể nàng công chúa cuối cùng. Tại sao nhân loại phải trốn chạy?
Có một đạo luật tàn khốc được khắc sâu vào tủy xương của vùng đất này, một thứ luật lệ mà tôi đã thuộc lòng trước cả khi biết cách đánh bóng đồ bạc trong cung điện: Không một công chúa nào được phép mang trong mình mầm sống, nếu không, bầu trời sẽ nứt toác và trút xuống những chiếc răng đen kịt lên những cánh đồng lầm than.
Những giáo sĩ già nua thường thì thầm rằng lời nguyền này còn cổ xưa hơn cả đất mẹ. Họ nói vị hoàng hậu đầu tiên đã hạ sinh một vị thần, nhưng khi vị thần ấy mở mắt, nó đã hóa thành một con quái vật. Và thế là, những đứa con gái của hoàng tộc phải chết.
Máu trên tay đức vua
Khi còn trẻ, tôi đã từng giúp đào hai ngôi mộ. Những cái hố nhỏ xíu, nhỏ đến mức không thể gọi là mộ. Có những công chúa bị bóp nghẹt ngay trong nôi trước khi bà đỡ kịp tắm rửa. Có những đứa trẻ bị ném xuống biển với những tảng đá khâu chặt vào váy. Đa số bị vùi lấp trước khi cái tên của chúng kịp được viết lên mặt giấy. Đức vua đã cầu nguyện trong suốt quá trình đó, dù đôi bàn tay ngài luôn đẫm máu sau mỗi lần "hành lễ".
Nhưng đứa con gái cuối cùng... họ đã để con bé sống.
Không ai giải thích tại sao. Có lẽ trái tim đức vua cuối cùng đã nứt vỡ. Có lẽ ngài đã quên mất cái giá của nỗi đau. Hoặc đơn giản, ngài đã quá mệt mỏi với việc đào những cái hố sau nhà nguyện. Tôi đã chứng kiến con bé lớn lên. Một đứa trẻ câm lặng. Dõi theo mọi thứ. Nó bước đi trong cung điện như thể đang lắng nghe những âm thanh mà người thường không thể nghe thấy. Dưới ánh trăng, nó đứng im lìm như một bức tượng đang cố nhớ lại cách để hít thở.
Sự mục nát của vương quốc
Vào một mùa đông, bụng của nàng công chúa bắt đầu to dần. Chúng tôi biết chắc chắn rằng không một người đàn ông nào chạm vào nàng. Vậy mà, cái thai vẫn lớn lên từng ngày, và vương quốc bắt đầu thối rữa theo nó. Gia súc ngừng cho sữa. Bánh mì nướng ra đầy những lông vũ đen kịt. Những đứa trẻ sinh ra với đôi môi gắn chặt như búp bê sáp. Ngay cả những con bù nhìn trên đồng cũng bắt đầu thì thầm khi gió thoảng qua.
Đức vua triệu tập nàng đến ngai vàng. Tôi đứng sau những cột trụ, cố giữ hơi thở thật khẽ. Nàng bước vào với đôi chân trần, mái tóc phủ kín mặt như một tấm khăn liệm tự nhiên. Nàng mỉm cười - một nụ cười không dành cho trẻ nhỏ.
"Để con sửa chữa nó," nàng nói.
Nàng tiến vào nhà nguyện và khóa chặt cửa. Chín ngày trôi qua trong sự im lặng chết chóc. Các giáo sĩ từ chối cầu nguyện. Chúng tôi chỉ biết chờ đợi. Đến ngày thứ chín, cánh cửa mở ra. Nàng bước ra, bế trên tay một bọc nhỏ. Đứa trẻ không khóc, hơi thở nó mỏng manh, bọc trong lớp da khô cứng như giấy da bị sương giá gặm nhấm. Sợi dây rốn quấn quanh cổ nó ba vòng như một chiếc vương quyền tàn ác.
Tiếng gõ từ bên trong
Nàng tiến thẳng đến ngai vàng, không ai ngăn cản. Nàng hôn nhẹ lên đầu đứa trẻ, rồi lạnh lùng đâm một nhát dao bạc vào lồng ngực nó. Đứa bé không hét lên. Nhưng bầu trời thì có.
Âm thanh lớn đến mức cửa sổ vỡ vụn. Máu bắt đầu rỉ ra từ những viên gạch của lâu đài như thể các bức tường có huyết quản. Những con quạ bay ngược trên không trung. Đức vua thì thầm: "Mọi chuyện đã kết thúc." Nhưng ngài đã lầm.
Nàng công chúa bỗng đổ gục, tay ôm chặt lấy bụng. "Con nghe thấy nó," nàng thều thào. Và rồi, một tiếng gõ vang lên. Cộc. Cộc. Nhẹ nhàng. Từ bên trong cơ thể nàng. Một thứ gì đó khác đang phản hồi lại nhát dao vừa rồi. Mặt đất rùng mình. Sông ngòi biến thành những tấm gương, người ta chết đuối trong những vũng nước khi mải nhìn hình bóng phản chiếu của mình. Những cánh đồng không mọc lúa mà mọc ra những hàm răng sắc nhọn.
Đứa trẻ thứ hai không bao giờ ra đời. Nó ở lại bên trong nàng, cuộn tròn sau trái tim và bắt đầu lớn lên. Nó không có miệng, nhưng nó biết nói. Nàng nói rằng nó hát những bài đồng dao chống lại xương sườn nàng như ai đó đang cào cấu trên nắp quan tài:
"Mẹ ơi, mẹ ơi, hãy ăn mặt trời đi...
Thả con ra khi mọi thứ đã lụi tàn..."
Hồi kết của ánh sáng
Nàng thay đổi. Làn da nàng mỏng đi như giấy. Xương sống cong ngược lại cho đến khi nàng có thể bò ngang qua các hành lang. Đôi khi tôi thấy cái bóng của nàng chuyển động trước cả khi cơ thể nàng nhúc nhích. Đức vua không thể chịu đựng được nữa. Một đêm nọ, ngài tự nuốt chiếc vương miện của chính mình. Ba ngày sau ngài mới chết, vàng ròng chảy ra từ hốc mắt.
Giờ đây, mặt trời đã biến mất. Nó ẩn sau những đám mây đen, quan sát nhưng không bao giờ mọc lại. Chúng tôi sống dưới lòng đất. Tôi vẫn giữ chìa khóa nhà nguyện cũ dù nó đã sụp đổ từ lâu. Đêm đêm, chúng tôi hát ru trong bóng tối để át đi tiếng khóc.
Bởi vì đôi khi, trong những đường hầm, bạn sẽ nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Nhưng chẳng có đứa trẻ nào ở đó cả. Nếu bạn nghe thấy, đừng trả lời. Đừng tìm kiếm. Đừng nói gì. Vì Nó vẫn đang cố gắng để được tái sinh. Và Nó nhớ rõ tất cả chúng ta.
Tại sao các công chúa hoàng gia phải bị hiến tế ngay khi sinh ra?
Theo lời nguyền cổ xưa, nếu một công chúa mang mầm sống, một thực thể thần thánh tà ác sẽ được giải phóng, gây ra sự diệt vong cho nhân loại và làm nứt vỡ bầu trời.Thực thể bên trong nàng công chúa cuối cùng là gì?
Đó là "đứa trẻ thứ hai", một sinh vật không rõ hình thù, không bao giờ được sinh ra nhưng lại có khả năng thao túng thực tại và hát những bài đồng dao rùng rợn từ bên trong cơ thể vật chủ.Số phận của Đức vua ra sao sau khi phá bỏ luật lệ?
Ngài đã tự sát bằng cách nuốt vương miện vàng của mình. Cái chết kéo dài ba ngày và kết thúc với hình ảnh vàng ròng chảy ra từ đôi mắt, biểu tượng cho sự sụp đổ của vương quyền.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep


