
Tôi vốn là một kẻ sùng bái sự đơn điệu. Mỗi ngày, lộ trình từ nhà đến nơi làm việc của tôi như một bản nhạc đã được soạn sẵn: đi ngang qua công viên, gật đầu chào vài gương mặt quen thuộc, và rồi bóng tối của cánh rừng già hiện ra, dẫn lối xuống dòng sông tĩnh lặng. Đẹp, nhưng đượm buồn.
Công việc của tôi? Một nhân viên bảo vệ ca đêm tại Bảo tàng Nghệ thuật. Giữa không gian ngập tràn những tác phẩm nhạy cảm và đắt giá, tôi tìm thấy sự an ủi trong tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và nhịp điệu của những cơn mưa rào gõ lên mái kính. Tôi canh giữ những linh hồn bằng sơn dầu và thạch cao, ngăn chặn những bàn tay phá hoại của đám thiếu niên ngỗ ngược bằng ánh đèn pin loang loáng.
Sự rạn nứt của thực tại
Mọi thứ bắt đầu vỡ vụn vào đêm hôm đó, khi tôi đang tản bộ đến bảo tàng. Giữa thinh không, một bụi rậm bỗng rung lên bần bật, phát ra âm thanh khô khốc. Tôi đứng sững lại, luồng sáng từ đèn pin xé toạc màn đêm nhưng chẳng có gì ở đó cả. Chỉ có sự im lặng đến rợn người.
Sự bất an leo thang khi tôi đến trước cửa bảo tàng. Rắc! Tiếng một cành cây lớn gãy lìa ngay sát sau lưng, vang dội như một phát súng. Tôi quay phắt lại, con đường vẫn trống trơn, nhưng một cành củi lớn đã nằm đó, nát vụn như thể vừa bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát. Tôi vội vã lách người vào sau cánh cửa kính của bảo tàng, hy vọng sự ngăn cách mong manh đó có thể bảo vệ mình.
Khoảnh khắc tử thần lên tiếng
Đồng hồ điểm khoảng 4:00 đến 5:00 sáng. Khi tôi vừa nhấp một ngụm nước lạnh để xua tan cơn buồn ngủ, tiếng kính vỡ tan tành dội lên qua hệ thống camera. Một nhóm thiếu niên đã đột nhập, tay lăm lăm những bình sơn xịt. Tôi tức giận rời khỏi văn phòng, tiến về phía sảnh chính. Nhưng rồi, tôi khựng lại.
Một tiếng thét xé lòng vang lên. Tiếp sau đó là tiếng rít gào phi nhân tính, một âm thanh không thuộc về bất cứ loài sinh vật nào trên mặt đất này. Những tiếng kêu cứu lịm dần đi, từng người một, cho đến khi chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối. Tôi run rẩy nép mình vào góc tường, mất 15 giây để lấy can đảm nhìn ra. Cửa kính vỡ nát bởi một tảng đá khổng lồ. Nhưng bọn trẻ đã biến mất. Chẳng còn lại một dấu vết nào, dù là nhỏ nhất.
Tôi khóa chặt cửa văn phòng, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực cho đến khi cảnh sát xuất hiện. Khi ca trực kết thúc, tôi lảo đảo bước về nhà. Và tại chính bụi rậm cũ, tiếng động ấy lại vang lên.
Nó biết tên tôi
Lần này, tôi không chạy. Một sự tò mò chết người giữ chân tôi lại. Từ trong bóng tối của tán lá, một gương mặt hiện ra – hoặc ít nhất là thứ gì đó giống gương mặt. Những hố mắt sâu hoắm, trống rỗng và đen ngòm như vực thẳm. Rồi, nó cất tiếng. Một tiếng thì thầm hung hãn, gằn mạnh từng chữ khiến máu trong người tôi đông cứng lại:
"RelativeCut1063..."
Nó gọi tên tôi. Tôi chạy như chưa bao giờ được chạy, mọi giác quan tê liệt chỉ còn lại nỗi sợ nguyên thủy. Tôi về đến nhà, chốt tất cả các cửa, thở dốc trong bóng tối. Tôi có đang phát điên không? Có phải tôi cần thêm caffeine? Không. Những gì tôi thấy là thật.
Hồi kết không lời giải
Sáng hôm sau, cảnh sát gõ cửa. Họ không còn vẻ mặt hách dịch thường ngày. Gương mặt họ tái mét, đôi tay run rẩy khi đưa ra báo cáo: "Chúng tôi chỉ nhận dạng được một đứa trẻ qua vân tay trên tảng đá... Thứ gì đó đã bắt chúng đi. Nó không phải là động vật."
Kể từ ngày đó, cuộc đời tôi là một chuỗi những cơn ác mộng tỉnh thức. Tôi nghe thấy tiếng cào cấu trên cửa sổ vào mỗi đêm, nhưng khi mở rèm ra, chẳng có vết xước nào cả. Những tiếng thì thầm từ rừng sâu vẫn văng vẳng bên tai mỗi khi tôi bước lên xe. Tôi tự hỏi: Liệu nó đang đợi thời điểm hoàn hảo để ra tay? Hay nó chỉ đang trêu đùa với con mồi của mình?
Mỗi khi nhìn thấy một con vật trong công viên, tôi lại tự hỏi... liệu đó có thực sự là một con vật, hay là thứ đó đang khoác lên mình lớp vỏ bọc để rình rập tôi?
Thực thể trong rừng là gì?
Không ai biết rõ hình dạng thật sự của nó, chỉ biết nó có hố mắt sâu hoắm và khả năng bắt chước hoặc biết rõ danh tính nạn nhân.Tại sao các thiếu niên bị tấn công?
Có vẻ như sự ồn ào và hành vi xâm phạm của nhóm thiếu niên đã thu hút sự chú ý của thực thể, biến họ thành những mục tiêu đầu tiên.Nhân vật chính RelativeCut1063 có an toàn không?
Sự an toàn của anh ta chỉ là tạm thời. Việc thực thể gọi tên và theo dõi anh ta đến tận nhà cho thấy một sự săn đuổi có chủ đích và đầy ám ảnh.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - RelativeCut1063



