Đêm định mệnh của đôi tình nhân trẻ biến thành cơn ác mộng khi họ bước vào ranh giới của một đường hầm không một dấu vết graffiti, nơi bóng tối biết nhìn.

Đêm đó, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Mọi thứ bắt đầu từ một cuộc tranh cãi tầm thường về chiếc máy điều hòa giữa cô gái (F17) và mẹ mình. Nhưng trong thế giới của những kẻ trẻ tuổi, một tia lửa nhỏ cũng đủ thiêu rụi sự bình yên. Chúng tôi bị tống ra khỏi nhà khi kim đồng hồ đã nhích dần về phía ranh giới của lệnh giới nghiêm.
Tôi, một gã trai 17 tuổi (M17), cùng người yêu lang thang dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nỗi sợ bị cảnh sát tóm vì vi phạm giờ giới nghiêm và phải nhận những tấm vé phạt chết tiệt thúc giục chúng tôi tìm kiếm một nơi ẩn náu. Chúng tôi băng qua công viên, tiến về phía những đường hầm – những cái miệng há hốc của lòng đất, nơi bóng tối là người bạn duy nhất.
Lời nguyền của những bức tường sạch
Người yêu tôi là một nghệ sĩ của bóng đêm. Cô ấy dẫn tôi đi xem những "tags" – những dấu ấn graffiti mà cô và đám bạn đã để lại trên các bức tường bê tông. Hầu hết chúng đã bị lớp sơn mới đè lên, một cuộc chiến không hồi kết giữa sự nổi loạn và trật tự. Nhưng rồi, chúng tôi đứng trước một đường hầm kỳ lạ.
Trái ngược với những người "anh em" xung quanh chi chít hình vẽ, đường hầm này sạch sẽ đến mức bất thường. Không một nét vẽ, không một vết bẩn, chỉ có một màu xám xịt, lạnh lẽo kéo dài vào vô tận. Tôi khẽ rùng mình, nhớ lại những lý thuyết về các địa điểm bị bỏ hoang: Một nơi không có dấu vết graffiti thường là một điềm báo dữ. Kẻ lang thang sợ nó. Những kẻ nghiện ngập tránh xa nó. Một thứ quyền lực vô hình nào đó đã ngăn cản con người đặt chân vào đây.
"Đừng vào đó," tôi thì thầm, và cô ấy đồng ý.
Con mắt đỏ trong hư vô
Chúng tôi chọn một đường hầm khác ngay cạnh đó để trú chân. Tiếng nói cười khúc khích vang vọng giữa những vách ngăn đá lạnh. Nhưng rồi, khi chúng tôi tiến dần đến lối ra, một âm thanh vang lên khiến máu trong huyết quản tôi như đông cứng lại: Tiếng đá dăm chuyển động.
Nó phát ra từ chính cái đường hầm trống không kia. Chúng tôi cố trấn an nhau rằng đó chỉ là lũ chuột hoặc gió rít, nhưng trực giác lại gào thét một điều khác hẳn. Khi bước ra ngoài, cô ấy tò mò rọi đèn pin vào cái hố đen ngóm ấy. Ánh sáng lướt qua những vách tường trơn nhẵn, không thấy một bóng người.
Cô ấy tắt đèn và quay đi. Nhưng tôi thì không. Tôi vẫn dán mắt vào khoảng không tối tăm ấy. Và đó là lúc tôi thấy nó: Một ánh sáng đỏ nhấp nháy. Nó treo lơ lửng trong bóng tối, đơn độc và lạnh lẽo, trông giống hệt ánh đèn tín hiệu của một chiếc camera đang ghi hình.
"Nhìn kìa!" tôi run rẩy chỉ tay. Cô ấy quay lại và cũng nhìn thấy thực thể đỏ rực ấy. Ngay khoảnh khắc hai cặp mắt chúng tôi chạm vào đốm sáng đó, một âm thanh lạ phát ra từ sâu bên trong – không phải tiếng gió, không phải tiếng đá, mà là tiếng động của một thứ gì đó đang chuyển động về phía chúng tôi.
Sự thật sau ánh đèn LED
Chúng tôi bỏ chạy. Tôi lao đi trên đôi dép lê, mặc kệ nỗi đau khi chân va phải đá sỏi. Cảm giác bị săn đuổi nghẹt thở bám theo cho đến tận khi ánh đèn đường của khu dân cư hiện ra.
Dừng lại để thở, cô ấy nhìn tôi với gương mặt trắng bệch. Cô ấy nói một câu khiến tôi chết lặng: "Lúc em rọi đèn vào đó, hoàn toàn không có chiếc camera nào trên tường cả."
Vậy cái ánh sáng đỏ nhấp nháy đó là gì? Nó không phải là một cỗ máy cố định. Nó là một thứ gì đó – hoặc một kẻ nào đó – đã đứng ngay đó, trong bóng tối tuyệt đối, bất động và quan sát chúng tôi suốt toàn bộ thời gian. Đốm sáng đỏ ấy có lẽ là thứ cuối cùng chúng tôi thấy trước khi trở thành một phần của cái đường hầm không bao giờ có dấu vết con người ấy.
Tại sao đường hầm đó lại không có hình vẽ graffiti?
Theo quan niệm dân gian và giới đô thị, những nơi hoàn toàn sạch bóng dấu vết con người giữa một khu vực đầy rẫy graffiti thường được coi là "vùng cấm". Đó có thể là nơi trú ngụ của những kẻ tâm thần, tội phạm, hoặc những thực thể không thuộc về thế giới này khiến ngay cả những kẻ liều lĩnh nhất cũng phải e dè.Ánh sáng đỏ nhấp nháy đó có thể là gì?
Nếu không có camera, ánh sáng đỏ có thể phát ra từ một thiết bị điện tử cầm tay, kính nhìn đêm, hoặc đáng sợ hơn, là một hiện tượng tâm linh thường được báo cáo trong các hầm ngầm.Tại sao nhân vật chính lại cảm thấy đó là một điềm báo xấu?
Sự trống trải bất thường trong một không gian vốn dĩ phải lộn xộn tạo ra một cảm giác "thung lũng kỳ lạ" (uncanny valley), báo hiệu rằng trật tự ở đây không được duy trì bởi pháp luật, mà bởi một nỗi sợ hãi nguyên thủy.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - SillyLie7990



