Cuộc đi săn định mệnh tại một hồ nước bị lãng quên dẫn đến sự biến đổi rùng rợn. Khi "No Fishing" không còn là lời cảnh báo, mà là một bản án tử.
“Anh đã thử tắt thiết bị và bật lại chưa?”
Tôi lẩm bẩm một cách chán chường vào chiếc micro, giọng nói vô hồn như chính những dòng code đang nhảy múa trên màn hình. Một tiếng “Ồ, xin lỗi” vang lên đầy ngượng ngùng, theo sau là tiếng bíp khô khốc báo hiệu tôi lại một lần nữa cô độc trong thế giới của những bảng mạch và tiếng quạt tản nhiệt. Tôi tháo tai nghe, thở hắt ra một hơi đầy vẻ mỏi mệt. Ngay lúc đó, một tiếng cười chế nhạo vang lên từ chiếc ghế da bong tróc bên cạnh.
Đó là Frank – đồng nghiệp của tôi tại một công ty IT ở Portland, Oregon. Anh ta gọi những khách hàng ngớ ngẩn đó là “Loại Eta” – mã của chúng tôi cho những ca vô vọng. “Tôi cần một kỳ nghỉ, Frank,” tôi rên rỉ. Frank chỉ tay vào tờ lịch có đánh dấu ô màu xanh: “Tuần tới rồi đấy, đồ mít ướt. Cậu sẽ ở nhà ăn khoai tây chiên và chơi Liên Minh, hay thực sự bước ra thế giới bên ngoài?”
Câu nói đó đã kích hoạt một ký ức xa xăm về ông nội tôi và một hồ nước hoang sơ gần Crater Lake, nơi những con cá hồi nặng đến mức làm dây câu phải “hát” lên. Tôi muốn sự tĩnh lặng, một nơi bị thế gian ruồng bỏ. Và thế là, định mệnh đã đưa tôi đến Hồ Evermont.
Dưới bóng hoàng hôn đồng thau
Khi chiếc xe bán tải của tôi lăn bánh qua những con đường mòn mờ mịt, Portland chỉ còn là một giấc mơ xa vời. Tôi đi ngang qua khu cắm trại nghỉ dưỡng của đội bóng chày Oregon Ducks – nơi tràn ngập tiếng cười và mùi thịt nướng. Nhưng đó không phải nơi tôi thuộc về. Tôi lái xe sâu hơn, len qua những bụi dương xỉ cho đến khi một mặt hồ phẳng lặng như gương hiện ra. Tĩnh lặng đến rợn người.
Giữa hai cây bạch dương, một tấm biển gỗ mục nát hiện ra dưới lớp dây leo. "No Fishing" (Cấm câu cá). Không lý do, không con dấu chính thức. Chỉ có hai chữ đỏ nhạt như máu khô. Tôi phớt lờ nó, dựng lều và đắm mình trong sự yên bình giả tạo, không hề biết rằng sự tĩnh lặng chính là tiếng chuông báo tử.
Tiếng thét từ vực thẳm
Mọi chuyện bắt đầu vào ngày hôm sau. Cần câu của tôi đột ngột bị kéo văng lên không trung hơn mười mét rồi biến mất dưới làn nước sẫm màu với một lực lượng phi nhân tính. Hoang mang, tôi quay lại khu cắm trại của nhóm sinh viên để tìm sự giúp đỡ. Nhưng tiếng nhạc hip-hop đã tắt lịm, thay vào đó là mùi sắt của máu và sự im lặng của nghĩa địa.
Những chiếc lều bị xé toạc. Một chiếc thuyền kayak bị lật nhào. Và rồi, tôi thấy nó: một chiếc giày bên bờ nước, bên trong không phải là tất, mà là một khúc chân người bị đứt lìa, xương trắng hếu đâm lòi ra ngoài. Một bàn tay run rẩy bịt miệng tôi lại. Đó là Chris, một nam sinh đang run rẩy trong cơn đại nạn. “Họ đã giết tất cả... họ đang khát...” anh ta thầm thì.
Từ dưới mặt hồ, những sinh vật cao lớn, mình đầy vảy xám xanh, đầu đầy những khe mang phập phồng bắt đầu bò lên. Chúng không giống bất kỳ loài động vật nào từng được ghi chép. Chúng có tay chân dài ngoằng, màng giữa các ngón tay và những bộ móng vuốt sắc lẹm. Một con quái vật to lớn nhất rống lên một âm thanh gurgling xé toạc màng nhĩ: “THIIIIIRST!” (KHÁT!)
Cuộc đào thoát trong máu và nước mắt
Tôi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất đời mình: sinh vật đó nhấc bổng một cậu sinh viên, bóp nát đầu cậu ta như một quả bóng bay và uống dòng máu tươi phun ra như thể đó là loại rượu hảo hạng nhất thế kỷ. Trong nỗ lực trốn chạy, điện thoại của Chris vang lên. Tiếng chuông tử thần.
Chúng tôi chạy. Tôi vớ lấy một chiếc gậy bóng chày, quật mạnh vào đầu con quái vật đang đè lên Chris. Rắc! Chiếc gậy gãy làm đôi như chạm vào kim loại, còn da đầu của nó không một vết xước. Tôi thấy Chris gục xuống dưới móng vuốt của nó. Không còn hy vọng. Tôi chỉ còn biết chạy bán sống bán chết về phía chiếc xe bán tải của mình.
Khi tôi vừa kịp khóa cửa xe, một cú va chạm nổ tung kính cửa sổ. Một bàn tay lạnh lẽo, đầy vảy tóm lấy cổ họng tôi, móng vuốt đâm sâu vào da thịt. Trong cơn đau đớn tột cùng, tôi vớ lấy chiếc đèn pin, đập nát phần ngực mềm của nó và nổ máy. Chiếc xe lao đi trong tiếng thét “KHÁT!” vang vọng phía sau, để lại Hồ Evermont và những bí mật vùi lấp trong bóng tối.
Hồi kết: Sự biến đổi rùng rợn
Hai tuần đã trôi qua. Tôi ngồi trước máy tính tại văn phòng, nhưng thế giới không còn như cũ. Không một tờ báo nào đưa tin về vụ thảm sát. Trên website của trường đại học, đội bóng chày chỉ được ghi vỏn vẹn là “Mất tích”. Có vẻ như ai đó, hoặc một tổ chức nào đó, đã quét sạch dấu vết.
Cổ họng tôi ngứa ngáy một cách kỳ lạ. Tôi mở camera máy tính, kéo lớp băng gạc trên cổ ra. Máu tôi đông cứng lại. Vết thương không hề lành theo cách bình thường. Thay vào đó là những lớp vảy nhỏ li ti, màu xám xanh, lấp lánh và cứng cáp như đá quý, đang dần lan rộng xung quanh động mạch cảnh. Mỗi khi tôi nuốt, những khe nứt dọc hai bên cổ lại phập phồng.
Tôi vừa uống hết một lít nước nhưng cơn khô hạn vẫn thiêu đốt từng tế bào. Tôi nhìn vào dòng tiêu đề email cảnh báo của bộ phận IT: “No Phishing”. Một nụ cười méo mó hiện trên môi tôi. Có lẽ, tôi không còn cần câu cá nữa. Vì tôi sắp trở thành một phần của cơn khát vĩnh hằng đó.
Tại sao vụ thảm sát tại hồ Evermont lại bị che giấu?
Có những dấu hiệu cho thấy chính quyền hoặc một tổ chức bí mật đã can thiệp để thay đổi thông tin từ "thảm sát" thành "mất tích", nhằm bảo vệ bí mật về sự tồn tại của những sinh vật tiền sử dưới lòng hồ.
Sinh vật "Thirst" có nguồn gốc từ đâu?
Dựa trên đặc điểm hình thái và khả năng thích nghi, chúng có thể là một nhánh tiến hóa bị cô lập trong các hệ thống hang động nước ngầm kết nối giữa các hồ vùng Oregon như Crater Lake và Evermont.
Chuyện gì đang xảy ra với nhân vật chính?
Vết thương từ móng vuốt của sinh vật đã lây truyền một loại virus hoặc ký sinh trùng gây biến đổi cấu trúc DNA, khiến vật chủ dần chuyển hóa thành một thực thể tương tự như chúng – bắt đầu từ việc mọc vảy và hình thành mang.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: No Fishing - r/nosleep