Khám phá bí ẩn kinh hoàng đằng sau sự mất tích của Sam và âm mưu điên rồ của Giáo sư Alistair Finch nhằm chiếm đoạt thân xác thông qua một bản đồ thời gian.
Mưa nện xuống mái kính của thư viện như những nhịp trống dồn dập, một giai điệu cuồng loạn hòa cùng nhịp đập thình thịch nơi thái dương tôi. 11 giờ 47 phút đêm. Thư viện đại học, một mê cung kiến trúc Gothic bằng đá và gỗ sồi đã gieo rắc nỗi khiếp sợ cho bao thế hệ sinh viên từ năm 1892, lúc này chỉ còn là một khối bóng tối đặc quánh. Tôi đứng đó, tay siết chặt chiếc chìa khóa vạn năng, không phải để học, mà để đối diện với ác mộng.
Bản đồ là một lời nói dối
Mọi chuyện bắt đầu từ ba tuần trước, khi Sam - bạn cùng phòng của tôi - tan biến vào hư không. Không một cuộc cãi vã, không một lời nhắn, chỉ để lại một tách cà phê uống dở trên bàn, lớp váng mỏng đóng lại trên bề mặt như lớp băng chết chóc. Cảnh sát gọi đó là một vụ bỏ trốn. Họ dùng cái giọng kẻ cả dành cho những đứa trẻ chưa lớn. Nhưng tôi biết Sam. Cậu ấy không bỏ trốn. Cậu ấy bị nuốt chửng.
Sam đã bị ám ảnh bởi Giáo sư Alistair Finch. Một huyền thoại trong ngành khảo cổ, kẻ luôn xuất hiện với bộ vest tweed và những câu chuyện đào thoát nghẹt thở tại những vùng đất xa lạ. Reclusive và đầy lôi cuốn, Finch là người mà các giáo sư khác chỉ dám nhắc đến bằng những lời thì thầm đầy đố kỵ. Đêm cậu ấy biến mất, Sam chỉ gửi cho tôi một dòng tin nhắn duy nhất, rợn người: "Bản đồ là một lời nói dối. Hắn không tìm kiếm quá khứ. Hắn đang giấu thứ gì đó vào trong nó."
Tôi đã đột nhập vào văn phòng của Finch. Không khí bên trong nồng nặc mùi bụi bẩn và hương vani mục rữa của những cuốn sách cổ - thứ mùi lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng lúc này chỉ khiến tôi buồn nôn. Sau tấm thảm thêu một cảnh thần thoại không tên, tôi tìm thấy nó: chiếc két sắt bằng sắt rèn kiểu cổ. "LockMaster3000" - bộ đồ nghề rẻ tiền tôi mua trên mạng - cuối cùng cũng phát ra một tiếng "tạch" khô khốc, vang vọng như tiếng súng trong căn phòng đá.
Huyết mạch và Những bước chân từ cõi chết
Bên trong không có vàng bạc hay di vật quý giá. Chỉ có một bìa hồ sơ Manila. Ngón tay tôi tê dại khi lật mở: Giấy khai sinh của Sam. Một bức ảnh cũ úa màu chụp tại Yucatan 35 năm trước: mẹ của Sam đứng cạnh một Alistair Finch trẻ tuổi. Và cuối cùng, một bức thư tay từ Elena Marchetti gửi cho đứa con trai bé bỏng.
"Sam yêu dấu, cha con là một kẻ có trí tuệ siêu việt nhưng lương tâm là một con số không tròn trĩnh. Hắn tin rằng mình đã tìm ra cách bước qua thời gian - không phải bằng thể xác, mà bằng cách cấy ý thức vào một 'vật chứa' cùng huyết thống. Hắn đã chờ đợi con đủ lớn... Đừng để hắn dùng con làm chìa khóa mở cánh cửa không bao giờ nên được chạm tới."
Bản đồ là một lời nói dối. Sam không phải là trợ lý. Sam là đích đến. Finch không đào bới kho báu dưới lòng đất; hắn đã nuôi dưỡng "kho báu" đó suốt 35 năm chỉ để chờ ngày thu hoạch.
Một tiếng xì hơi nén lạnh lẽo vang lên. Bức tường sách khổng lồ chậm rãi xoay chuyển, hé lộ một hành lang mờ ảo. Luồng khí thoát ra lạnh buốt và nồng mùi đá ẩm, tựa như một ngôi mộ vừa bị quật lên sau hàng thế kỷ. Tôi cầm lấy chiếc dao rọc giấy bằng đồng trên bàn làm vũ khí duy nhất và bước vào. Cánh cửa sập lại phía sau với một tiếng "thình" nặng nề, hệt như tiếng nắp quan tài đóng sập.
Sự hiện diện của quỷ dữ và Sự sụp đổ của thực tại
Dưới hầm, trong một căn phòng đá tròn lạnh lẽo, một chiếc máy chiếu cũ kỹ đang phát đi phát lại đoạn phim về mẹ của Sam tại Yucatan. Và ở góc phòng, Sam nằm đó trên một chiếc giường bện. Cậu ấy nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt. Những sợi dây điện quái dị nối từ thái dương cậu ấy vào một cỗ máy cồng kềnh đầy ống chân không và mặt số, thứ trông như bước ra từ phòng thí nghiệm của Frankenstein.
"Sam! Tỉnh lại đi!" Tôi gào lên. mắt cậu ấy lờ đờ, đồng tử giãn to đến mức biến thành hai hố đen sâu thẳm. "Cái bản đồ..." cậu ấy thào thào, "Hắn đã vẽ nó bằng mực... bằng máu của bà ấy... để tìm ra tần số... hắn đã ở trong đầu tớ, Leo."
Clack. Clack. Tiếng giày da nện xuống sàn đá từ phía hành lang. Máu tôi đông cứng lại. Tôi có thể cảm nhận được nó, một cảm giác vật lý như thể có ai đó vừa tiêm nước đá trực tiếp vào tĩnh mạch. Finch đang đến. Không có lối thoát.
Trong một cơn thịnh nộ tuyệt vọng, tôi không rút dây điện ra. Tôi chộp lấy mớ dây đang đánh lửa từ đầu Sam và tống thẳng chúng vào bộ ruột đang quay của chiếc máy chiếu. Vũ trụ ngừng lại một nhịp.
Một tiếng rít điện xé tai. Một tia chớp trắng lòa thiêu cháy võng mạc tôi. Tôi bị hất văng vào bức tường đá, răng rắc trong hộp sọ. Mùi ozone và dây điện cháy khét lấp đầy không gian. Cỗ máy tắt ngấm. Đoạn phim dừng lại ở khung hình mẹ Sam đang cười, rồi bóng đèn nổ tung.
Tại cửa hầm, Alistair Finch đứng đó, chết lặng. Khuôn mặt hắn là một mặt nạ của sự kinh hoàng tột độ. Hắn cào cấu vào thái dương mình, móng tay rạch những đường máu rỉ trên da. Hắn lảm nhảm bằng tiếng Latin, tiếng Tây Ban Nha, và rồi một tiếng thét: "Bản đồ... tất cả ở trong đầu tôi... cùng một lúc... bà ấy đang chờ tôi ở đó..."
Hắn quỵ xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đồng tử đảo liên tục như thể đang nhìn thấy hàng ngàn dòng thời gian giao thoa cùng lúc. Hắn đã tìm thấy bản đồ, nhưng nó đã nuốt chửng hắn.
Tôi dìu Sam chạy trốn vào cơn mưa gột rửa của thực tại khi tiếng còi cảnh sát vang lên từ phía xa. Tôi không bao giờ quay lại thư viện đó nữa. Nhưng tôi biết, dưới lớp đá cổ kính kia, một người đàn ông vẫn đang nằm đó với đôi mắt không bao giờ đóng, mãi mãi bị lạc lối trong mê cung thời gian mà chính hắn đã tạo ra.
Tại sao Sam lại gửi tin nhắn "Bản đồ là một lời nói dối"?
Bởi vì bản đồ mà Giáo sư Finch nghiên cứu không phải là bản đồ địa lý thông thường, mà là một bản đồ ý thức/thời gian được tạo ra từ ký ức và huyết thống để thực hiện việc chuyển đổi linh hồn.Mục đích thực sự của Giáo sư Alistair Finch là gì?
Hắn muốn đạt được sự bất tử bằng cách cấy ý thức của mình vào cơ thể của Sam - người con trai mang huyết thống của hắn và Elena Marchetti.Điều gì đã xảy ra với Finch ở đoạn kết?
Khi Leo làm chập mạch cỗ máy bằng cách nối nó với máy chiếu, toàn bộ khối lượng dữ liệu và ký ức của "bản đồ thời gian" đã bị dội ngược vào não bộ của Finch, khiến hắn rơi vào trạng thái tâm thần phân liệt hoặc chết não vĩnh viễn trong một mê cung ký ức.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|