Đêm định mệnh trong chiếc Honda Civic màu đỏ, nơi một chuyến xe chung trở thành lồng sắt giam cầm kẻ săn mồi và con mồi tội nghiệp.

Khởi đầu của một ảo ảnh an toàn
Tôi từng tin rằng những ứng dụng đặt xe là đỉnh cao của sự văn minh, một lá chắn thép bảo vệ chúng ta khỏi những hiểm nguy rình rập của những gã taxi truyền thống. GPS theo dõi từng milimet, thông tin tài xế minh bạch, và hơn hết, tính năng UberPool – chia sẻ chuyến đi – như một lời hứa hẹn về sự hiện diện của một nhân chứng sống nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng, đêm ấy, khi kim đồng hồ vừa đi qua khoảnh khắc giao thoa của bóng tối sau một buổi tiệc tùng tại câu lạc bộ Electric Moon, tôi đã lọt vào một cái bẫy được dàn dựng công phu bởi một kẻ mang linh hồn quỷ dữ. Chỉ vì muốn tiết kiệm mười đô la cho ly rượu tiếp theo, tôi đã vô tình ký bản án tử cho chính mình.
Sự hiện diện bất ngờ từ bóng tối
Chiếc Honda Civic màu đỏ của Raul trờ tới. Nội thất da đen bóng loáng, sạch sẽ đến rợn người, cùng chiếc tủ lạnh mini chứa đầy nước suối miễn phí – một sự hiếu khách giả tạo đầy ám ảnh. Raul không nói gì, hắn im lặng như một bức tượng tạc từ hư vô khi đón tôi.
Mọi chuyện bắt đầu chệch hướng khi chúng tôi dừng lại đón hành khách thứ hai. Vince. Anh ta trông giống như vừa bước ra từ một chuyến đi bộ xuyên rừng, nhưng hơi thở thì hụt hơi và đôi mắt chứa đựng một nỗi bất an không tên.
"Một con thú nào đó đã cắn tôi khi tôi đang đi bộ đường dài," Vince cười gượng gạo, tay ôm lấy mắt cá chân đang rỉ máu. Lúc đó, tôi chỉ thấy đồng cảm. Tôi đâu biết rằng mình đang ngồi cạnh một quả bom sinh học đang đếm ngược những giây cuối cùng trước khi phát nổ thành sự cuồng loạn.
Khi con người trở thành thú dữ
Chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi, thực tại tan vỡ. Vince không còn là một chàng trai yêu thiên nhiên nữa. Anh ta bắt đầu co giật, mồ hôi vã ra như tắm, miệng lẩm bẩm những lời mê sảng trong cơn hoảng loạn tột độ. Vết cắn ở cổ chân anh ta chuyển sang màu tím thẫm, với hai dấu răng rỉ dịch đen kịt.
"Tránh xa Lila của tao ra! Mày là ai? Tao đang ở đâu?!" – Tiếng hét của Vince xé toạc không gian tĩnh lặng của khoang xe. Nước dãi bắt đầu chảy ra từ khóe miệng anh ta, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra vì sợ hãi những luồng không khí từ máy lạnh.
Tôi run rẩy nhìn lên phía trước, cầu xin sự giúp đỡ từ Raul. Nhưng thay vì dừng xe, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo vang lên. Một tấm vách ngăn bằng nhựa cứng từ từ nhô lên, ngăn cách hoàn toàn ghế trước và ghế sau. Chiếc Honda Civic hiền lành bỗng chốc biến thành một cái chuồng sắt khép kín. Raul đã khóa chặt chúng tôi lại. Hắn muốn xem buổi diễn của tử thần.
Cuộc chiến trong lồng kính
Đó là Bệnh Dại. Nhưng không phải thứ bệnh dại mà y học từng biết. Nó nhanh hơn, hung hãn hơn, và tàn độc hơn gấp bội. Vince lồng lộn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta lao vào tôi, bộ hàm nghiến chặt, bọt mép văng tung tóe.
Trong khoảnh khắc răng của anh ta suýt chạm vào da thịt tôi, dây an toàn của anh ta đứt phựt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi chộp lấy chai nước suối trong tủ lạnh, vặn nắp và bóp mạnh vào mặt anh ta. Cơn sợ nước kinh hoàng khiến Vince khựng lại trong giây lát, gầm rú trong đau đớn.
Tôi dùng hết sức bình sinh, dùng gót giày stiletto nhọn hoắt đập nát cửa sổ xe. Tiếng kính vỡ vụn giòn tan như tiếng cười nhạo của số phận. Tôi lao mình ra ngoài, lăn vòng trên thảm cỏ đóng băng, mặc kệ nỗi đau xé thịt khi cơ thể va chạm với mặt đường ở tốc độ cao. Chiếc xe màu đỏ vẫn lướt đi, không hề giảm tốc, mang theo kẻ lây nhiễm đang điên cuồng bên trong.
Lời nhắn gửi từ hư vô
Sau đêm kinh hoàng ấy, tôi không bao giờ tìm thấy Vince nữa. Nhưng tôi đã nhận được một tin nhắn từ Raul trên ứng dụng – thứ mà sau đó đã biến mất như chưa từng tồn tại:
"Con người là lũ sâu bọ. Các người xứng đáng với dịch bệnh này. Nghe các người lảm nhảm mỗi ngày khiến tôi ghê tởm. Những kẻ ở khu cắm trại đó thường xuyên bị dơi cắn... một dạng bệnh dại cấp tốc. Nó giết họ trong một giờ, trừ khi có ai đó để lây lan. Đó là lý do tôi chỉ nhận những chuyến xe chung. Tôi đã sửa xong cửa sổ. Hẹn gặp lại trong chuyến đi tới :)"
Raul vẫn còn ngoài kia. Hắn không phải là một tài xế, hắn là một kẻ chăn dắt tử thần, dùng những chiếc Uber làm phòng thí nghiệm di động cho sự căm thù nhân loại của chính mình.
Hành khách tên Vince đã bị nhiễm bệnh gì?
Vince bị nhiễm một biến thể cấp tốc của virus dại (Rabies) sau khi bị một sinh vật (có thể là dơi) cắn tại khu cắm trại. Các triệu chứng như sợ nước, sợ gió và hung hãn cực độ xuất hiện chỉ trong vài phút thay vì vài tuần như bình thường.Tại sao tài xế Raul lại hành động như vậy?
Raul là một kẻ căm ghét loài người (misanthrope). Hắn coi con người là "sâu bọ" và cố tình biến chiếc xe của mình thành môi trường để virus lây lan bằng cách khóa chặt nạn nhân với người bệnh trong không gian kín.Làm thế nào nhân vật chính thoát khỏi chiếc xe?
Cô đã lợi dụng chứng sợ nước của bệnh nhân dại bằng cách dùng nước suối để đẩy lùi Vince, sau đó dùng gót giày cao gót đập vỡ cửa sổ và nhảy ra ngoài khi xe đang chạy.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



