Một hồi ức kinh hoàng từ năm 1999 về bóng ma mặc đồ tang lễ chạy dọc hành lang và sự thật tàn khốc được hé lộ sau 16 năm chờ đợi.

Khúc dạo đầu của mùa hè năm 1999
Năm ấy tôi mới lên 6, cái tuổi mà ranh giới giữa thực và ảo mong manh như một sợi tơ trời. Tôi không biết ma quỷ là gì, cũng chẳng hề sợ hãi bóng tối. Gia đình tôi – gồm mẹ, anh trai và tôi – chuyển đến một căn nhà thuê của một gia đình gốc Ấn Độ. Đó là một ngôi nhà bình thường, hay ít nhất chúng tôi đã từng nghĩ như thế trong suốt một năm ngắn ngủi từ 1999 đến 2000.
Dưới cái nắng vàng ươm của một ngày hè rực rỡ, mẹ tôi đang kiên nhẫn dạy hai anh em cách trượt patin ngoài sân. Tiếng bánh xe lăn trên nền xi măng khô khốc nghe thật vui tai. Đột nhiên, một cơn buồn tiểu thúc giục, tôi tháo đôi giày trượt, lạch bạch chạy vào nhà. Không một ai ở bên trong. Sự im lặng bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng nhịp tim của một đứa trẻ đang vội vã.
Thực thể trong bộ đồ tang lễ
Tôi bước lên cầu thang. Khi vừa đặt chân tới bậc trên cùng, một âm thanh lạ vang lên: tiếng bước chân. Tôi quay đầu nhìn về phía hành lang bên trái, nơi có bốn căn phòng đang im lìm chờ đợi.
Cửa phòng vệ sinh đóng chặt. Cửa phòng anh trai tôi đối diện cũng không hé mở. Nhưng ở phía xa hơn, cửa phòng mẹ tôi đang mở toang, và cuối hành lang là phòng của tôi. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, tôi nhìn thấy hắn.
Đó là một thanh niên trẻ tuổi, người Ấn Độ. Hắn khoác trên mình bộ trang phục truyền thống màu trắng tinh khôi – loại lễ phục mà người ta chỉ mặc trong các buổi tang lễ. Hắn không đi, mà là "chạy bộ" (jogging) một cách kỳ lạ về phía cuối hành lang. Hắn lao thẳng vào phòng tôi.
Tôi không sợ. Tôi chỉ tò mò. Tôi dõi theo bóng lưng trắng muốt ấy cho đến khi hắn khuất sau cánh cửa phòng mình. Tôi lập tức bước vào. Trống rỗng. Căn phòng không một bóng người. Cửa sổ đóng kín, không có lối thoát nào khác, và tôi chắc chắn mình chưa từng rời mắt khỏi cánh cửa ấy dù chỉ một giây. Tôi gọi mẹ vào, hai mẹ con lục tung mọi ngóc ngách, nhưng thực thể ấy đã tan vào hư vô như chưa từng hiện hữu.
Vết dấu từ hư ảo
Những hiện tượng sau đó bắt đầu nhuốm màu bạo lực. Có một đêm, tôi choàng tỉnh bởi một cú đánh mạnh vào lưng. Đau đớn và hụt hẫng. Khi mẹ kiểm tra, một vết hằn đỏ rực hiện rõ trên da thịt tôi. Mẹ tôi, trong nỗi hoảng loạn âm thầm, đã phải mời linh mục đến trừ tà. Chúng tôi dọn đi không lâu sau đó, và ký ức ấy bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian của tuổi trưởng thành.
Mãi cho đến năm 2015, khi tôi đã là một người đàn ông 23 tuổi, sự thật mới tìm đường quay trở lại.
Sự thật sau 16 năm vùi lấp
Định mệnh đưa tôi gặp gỡ và kết bạn với con trai của người chủ nhà năm xưa. Trong một buổi trò chuyện bâng quơ, anh ta bỗng trầm ngâm kể về đám tang đầu tiên mà mình tham dự: "Đó là năm 1997, người anh họ 19 tuổi của tôi qua đời."
Anh ta run rẩy nhớ lại hình ảnh người anh họ nằm bất động trên bàn, mặc bộ đồ tang màu trắng. "Gia đình anh ấy đã phải dọn khỏi căn nhà đó ngay lập tức vì họ liên tục nhìn thấy linh hồn anh ấy lảng vảng. Bố tôi thì cứ nghĩ họ tưởng tượng ra do quá đau buồn nên đã đem căn nhà cho thuê..."
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi một câu khiến máu trong người tôi như đông cứng lại: "Cậu sống ở đó một năm, cậu có thấy gì lạ không?"
Hóa ra, tôi không hề tưởng tượng. Hóa ra, thanh niên mặc đồ trắng chạy trong hành lang năm 1999 chính là người đã nằm xuống từ hai năm trước đó. Mọi gia đình thuê căn nhà ấy sau chúng tôi đều phàn nàn về những điều quái dị tương tự. Cho đến tận bây giờ, khi đã ở tuổi 30, tôi vẫn không thể giải thích nổi, nhưng tôi tin. Tôi tin vào bóng ma áo trắng đã chờ đợi tôi ở đầu cầu thang năm ấy.
Khám phá bí ẩn (FAQ)
Thực thể mà đứa trẻ nhìn thấy mặc trang phục gì?
Thực thể là một thanh niên người Ấn Độ mặc bộ đồ truyền thống màu trắng dành cho tang lễ, chạy bộ dọc hành lang vào năm 1999.
Sự kiện nào xác nhận đây không phải là ảo giác?
Năm 2015, con trai chủ nhà xác nhận người anh họ 19 tuổi của mình đã chết năm 1997 và từng sống trong căn nhà đó. Gia đình người quá cố cũng từng thấy hồn ma và phải dọn đi.
Có dấu vết vật lý nào để lại sau những cuộc chạm trán không?
Có, nhân vật chính từng bị đánh vào lưng khi đang ngủ, để lại một vết dấu rõ rệt khiến người mẹ phải mời linh mục đến nhà.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Người dùng GTA66669699



